Truyện chữ
Từ Luyện Đan Tông Sư Đến Vô Địch
Trần Phàm, hai mươi hai tuổi, là một tán tu bình thường sống tại Thanh Hà phường thị. Hắn sở hữu ngũ hành tạp linh căn, loại tư chất bị phần lớn tông môn xem là kém cỏi nhất trong giới tu tiên. Nếu không có cơ duyên đặc biệt, cả đời nhiều khả năng chỉ quanh quẩn ở Luyện Khí kỳ, khó có cơ hội bước lên con đường trường sinh chân chính. Kiếp trước, hắn chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường trên Trái Đất, mỗi ngày đi làm rồi về nhà, cuộc sống không có gì nổi bật. Sau một lần thức khuya chơi trò chơi tu tiên, hắn bất ngờ xuyên không tới thế giới này, nhập vào thân thể của một tán tu cùng tên vừa chết vì nổ lò luyện đan. Chủ nhân cũ của thân thể từng đạt được cơ duyên trong một hang động bỏ hoang, thu được công pháp, đan phương cùng một ít tài nguyên tu luyện. Tuy nhiên, do tư chất quá kém nên không được bất kỳ tông môn nào thu nhận, cuối cùng chỉ có thể ở lại Thanh Hà phường thị kiếm sống. Sau khi tiếp quản thân thể này, Trần Phàm phát hiện trong đầu mình xuất hiện một bảng độ thuần thục thần bí. Chỉ cần không ngừng luyện tập, bất kỳ công pháp, pháp thuật hay kỹ năng nào cũng có thể từng bước tăng cấp. Nhờ năng lực đặc biệt này, hắn dần dần biến kỹ năng luyện chế Tích Cốc Tán từ nhập môn thành cấp độ tông sư. Bề ngoài, Trần Phàm chỉ là một thanh niên mặc pháp bào cũ kỹ, sống trong căn nhà gỗ đơn sơ bên ngoài phường thị. Tài sản không nhiều, cảnh giới không cao, danh tiếng gần như bằng không. Nhưng bên trong vẻ bình thường ấy lại là một người cực kỳ tỉnh táo, kiên nhẫn và biết tính toán. Hắn hiểu rõ bản thân không phải thiên tài tuyệt thế, cũng không có bối cảnh chống lưng. Muốn sống sót trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, chỉ có thể dựa vào sự cẩn thận và từng bước tích lũy thực lực. Mục tiêu của Trần Phàm rất đơn giản. Kiếm đủ linh thạch. Nâng cao cảnh giới. Sống thật lâu. Sau đó từng bước trở thành luyện đan tông sư mạnh nhất thế gian. Từ một tán tu nghèo khó nơi góc chợ Thanh Hà phường thị, từng bước bước lên đỉnh cao của đại đạo, chứng kiến vô số thiên kiêu hưng suy, vô số tông môn thay đổi. Đó chính là con đường của Trần Phàm. Con đường từ một luyện đan tông sư đi tới vô địch.
Tiếp đi bạn
Viết tiếp đi bạn
😂
Cũng tạm
Ủa viết truyện bây giờ như viết thơ vậy ta? sao cứ một câu là xuống dòng vậy nhỉ? Không ra thành đoạn văn luôn? Hay là kiểu hành văn mới mà mình chưa biết @@