Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa xuyên qua màn sương mỏng bên ngoài dòng suối, Trần Phàm đã tỉnh dậy.
Việc đầu tiên hắn làm không phải ăn uống hay tu luyện.
Mà là kiểm tra dược liệu.
Mười phần tài liệu được xếp ngay ngắn trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ.
Dao Trụ trắng ngà.
Hỏa Khuyển Tiên đỏ sẫm.
Ngọc củ khoai, hồng sam quả, bách hoa hương mật cùng hàng chục loại phụ dược khác.
Nhìn đống dược liệu này, trong lòng hắn vừa hồi hộp vừa đau lòng.
Hai mươi khối linh thạch.
Đó gần như là toàn bộ vốn liếng hắn tích góp suốt một năm.
Nếu thất bại sạch sẽ.
Hắn sẽ lập tức quay về thời kỳ nghèo rớt mồng tơi.
Nhưng nếu thành công...
Trần Phàm hít sâu một hơi.
“Không thử thì cả đời chỉ bán Tích Cốc Tán.”
“Thử một lần còn có cơ hội.”
Nói xong, hắn bắt đầu nhóm lửa.
Ngọn lửa màu đỏ cam nhanh chóng bùng lên dưới đáy nồi đồng.
Không có đan lô.
Không có địa hỏa.
Không có linh hỏa.
Một tán tu nghèo như hắn chỉ có thể dùng bếp lò bình thường để luyện chế.
May mà Chúng Diệu Hoàn chỉ là nhất giai đan dược.
Nếu đổi thành đan phương cao cấp hơn, ngay từ bước đầu tiên hắn đã không đủ điều kiện.
Trong đầu, những tri thức vừa nhận được từ kỹ năng nhập môn không ngừng hiện lên.
Bước thứ nhất.
Xử lý Dao Trụ.
Bước thứ hai.
Nấu tan Hỏa Khuyển Tiên.
Bước thứ ba.
Dung hợp dược dịch.
Từng thao tác đều rõ ràng như đã luyện tập hàng trăm lần.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Nửa canh giờ sau.
Mồ hôi đã phủ kín trán Trần Phàm.
Không phải vì nóng.
Mà vì áp lực.
Đây là lần đầu tiên hắn luyện chế Chúng Diệu Hoàn.
Bất kỳ sai sót nào cũng đồng nghĩa với linh thạch bay mất.
“Dao Trụ vào!”
Hắn nhanh chóng bỏ dược liệu vào nồi.
Dược dịch vốn đỏ sẫm lập tức chuyển sang màu vàng nhạt.
“Tiếp theo là Hồng Sam Quả.”
“Bách Hoa Hương Mật ba giọt.”
“Không nhiều không ít.”
Trần Phàm tập trung toàn bộ tinh thần.
Ngay cả hô hấp cũng vô thức chậm lại.
Trong nồi bắt đầu tỏa ra một mùi hương kỳ lạ.
Không giống mùi thuốc.
Cũng không giống mùi thức ăn.
Mà là một loại hương thơm nhàn nhạt khiến người ta cảm thấy toàn thân nóng lên.
Ánh mắt Trần Phàm sáng lên.
Có phản ứng!
Điều này chứng tỏ phương hướng không sai.
Nhưng đúng lúc ấy.
Bụp!
Một tiếng vang nhỏ đột nhiên phát ra.
Sắc mặt Trần Phàm lập tức thay đổi.
Hắn nhìn thấy một chuỗi bọt khí màu đen nổi lên trong nồi.
“Không tốt!”
Hắn vội vàng giảm lửa.
Nhưng đã muộn.
Phụt!
Dược dịch trong nồi bỗng chuyển sang màu xám đen.
Mùi khét nhanh chóng lan khắp căn bếp.
Một lát sau.
Trong nồi chỉ còn lại một đống bột nhão cháy đen.
Lò đầu tiên.
Thất bại.
Trần Phàm đứng im tại chỗ.
Khóe miệng hơi co giật.
Một phần tài liệu.
Hai khối linh thạch.
Bay mất.
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước.
Nhưng tận mắt nhìn thấy linh thạch hóa thành tro bụi vẫn khiến tim hắn đau nhói.
“Bình tĩnh.”
“Luyện đan nào có chuyện thành công ngay lần đầu.”
Hắn tự an ủi bản thân.
Sau đó ngồi xuống kiểm tra nguyên nhân thất bại.
Rất nhanh.
Trần Phàm phát hiện vấn đề.
Lửa quá lớn.
Dao Trụ bị đun nóng sớm hơn thời điểm cần thiết.
Dẫn tới dược tính mất cân bằng.
Sai sót rất nhỏ.
Nhưng đủ khiến cả lò đan hỏng hoàn toàn.
“Thì ra là vậy.”
Hắn chậm rãi gật đầu.
Nếu không có kỹ năng nhập môn.
Có lẽ hắn còn chẳng biết mình sai ở đâu.
Nghỉ ngơi nửa canh giờ.
Trần Phàm tiếp tục bắt đầu lò thứ hai.
Lần này hắn cẩn thận hơn rất nhiều.
Mỗi bước đều đối chiếu với ký ức trong đầu.
Mỗi lần tăng giảm lửa đều tính toán kỹ càng.
Một canh giờ sau.
Mùi thuốc quen thuộc lại xuất hiện.
Trong lòng Trần Phàm không khỏi dâng lên một tia hy vọng.
Có lẽ lần này sẽ thành công.
Nhưng đúng lúc chuẩn bị bước vào giai đoạn cuối.
Ầm!
Nắp nồi bật tung.
Một cột khói đen phun thẳng lên mái nhà.
Trần Phàm bị hất lùi mấy bước.
Khuôn mặt lập tức đen như đáy nồi.
Không phải bị thương.
Mà bị khói hun.
Lò thứ hai.
Lại thất bại.
Hắn ngồi phịch xuống ghế.
Lần này không nói nên lời.
Bốn khối linh thạch.
Không còn.
Nếu là trước đây.
Bốn khối linh thạch đủ để hắn sinh hoạt gần một tháng.
Bây giờ lại biến mất chỉ trong một buổi sáng.
“Khó trách đan sư nghèo nhiều như vậy.”
“Đây đâu phải luyện đan.”
“Đây là đốt tiền.”
Trần Phàm cười khổ.
Nhưng rất nhanh.
Ánh mắt hắn lại trở nên bình tĩnh.
Nếu là nguyên chủ.
Có lẽ lúc này đã hoảng loạn.
Nhưng hắn không giống vậy.
Bảng độ thuần thục tồn tại nghĩa là chỉ cần tiếp tục luyện.
Hắn nhất định sẽ tiến bộ.
Đây là điều hắn có thể chắc chắn.
Nghĩ tới đây.
Trần Phàm mở bảng thuộc tính.
Ánh mắt lập tức sáng lên.
Kỹ năng: Nhất giai luyện đan sư
Tích Cốc Tán Tông Sư 501/1000
Chúng Diệu Hoàn nhập môn 7/100
Chúng Diệu Hoàn nhập môn 7/100!
Hắn nhớ rất rõ.
Lúc đầu chỉ có 1 điểm.
Hai lần thất bại.
Vậy mà tăng lên sáu điểm.
Điều đó chứng minh.
Cho dù luyện hỏng.
Độ thuần thục vẫn tăng.
Trần Phàm lập tức bật cười.
Tiếng cười vang khắp căn nhà gỗ.
“Ha ha!”
“Được!”
“Rất được!”
“Người khác luyện hỏng là lỗ vốn.”
“Ta luyện hỏng cũng đang mạnh lên.”
Trong lòng hắn đột nhiên nhẹ nhõm hẳn.
Thất bại không đáng sợ.
Đáng sợ là không biết mình tiến bộ.
Nhưng hắn biết.
Hơn nữa còn nhìn thấy rất rõ.
Hắn đứng dậy.
Nhìn chằm chằm tám phần tài liệu còn lại trên bàn.
Ánh mắt dần trở nên sáng rực.
“Hôm nay không ngủ.”
“Ta muốn xem thử.”
“Rốt cuộc phải nổ bao nhiêu lò mới luyện được Chúng Diệu Hoàn.”
Ngọn lửa dưới bếp một lần nữa bùng lên.
Bóng người Trần Phàm phản chiếu trên vách gỗ.
Mà ở sâu trong đôi mắt hắn.
Không còn vẻ thấp thỏm như ban đầu.
Chỉ còn lại sự cố chấp của một người biết chắc mình sẽ thành công.
Chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.