Tiếng gầm của Hắc Nha Lang vang vọng khắp Thanh Hà thôn như tiếng sấm giữa đêm tối. Yêu khí màu đen trên người nó không những không suy giảm mà còn trở nên cuồng bạo hơn sau khi bị Trảm Yêu Ấn đánh trúng. Từng sợi lông đen dựng đứng như những mũi gai sắc bén. Đôi mắt đỏ sẫm nhìn chằm chằm vào Lục Trường An giống như muốn ghi nhớ khuôn mặt kẻ đã khiến nó bị thương.

Lục Trường An đứng chắn trước mặt dân làng, hai chân cắm chặt xuống đất. Bên ngoài nhìn hắn vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại vô cùng nặng nề. Trảm Yêu Ấn vừa rồi gần như đã tiêu hao một phần ba Nhân Đạo Chi Khí trong cơ thể. Nếu tiếp tục giao chiến, hắn hoàn toàn không chắc bản thân có thể chống đỡ được bao lâu.

Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy may mắn là Hắc Nha Lang chỉ là yêu thú cấp thấp mới sinh ra yêu khí chưa lâu. Nếu đổi thành những yêu thú trưởng thành hơn trong ghi chép của Vạn Dân Tông, chỉ sợ toàn bộ Thanh Hà thôn đã bị san bằng từ lâu trước khi hắn kịp phản ứng.

Xung quanh hắn, dân làng cuối cùng cũng dần hoàn hồn sau cơn chấn động vừa rồi. Ánh mắt mọi người nhìn về phía Lục Trường An đã hoàn toàn khác trước. Có kinh ngạc, có khó tin, nhưng nhiều hơn cả là một loại hy vọng vừa mới được thắp lên giữa lúc tuyệt vọng.

Trong những ngày qua, bọn họ chỉ biết Lục Trường An có chút hiểu biết về y thuật. Không ai ngờ thiếu niên chăn trâu lớn lên ngay trong thôn lại sở hữu năng lực đối kháng với yêu quái trong truyền thuyết. Đối với những người dân quanh năm sống dưới chân núi, đây gần như là chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Đúng lúc ấy, Hắc Nha Lang đột nhiên cúi thấp thân thể. Những khối cơ bắp dưới lớp lông đen co lại như lò xo. Yêu khí quanh người nó không ngừng dao động. Chỉ cần nhìn cảnh tượng đó, ai cũng biết nó chuẩn bị phát động đợt tấn công tiếp theo.

"Mọi người lùi về sau."

Lục Trường An không quay đầu lại.

"Đưa trẻ con và phụ nữ vào trong nhà."

Giọng nói của Lục Trường An không hề lớn, thậm chí còn khá bình tĩnh giữa bầu không khí hỗn loạn, nhưng lúc này lại mang theo một loại lực lượng vô hình khiến người khác không tự chủ được mà nghe theo. Có lẽ bởi từ khi hắn đứng ra ngăn cản yêu thú, trong lòng mọi người đã vô thức xem hắn là chỗ dựa duy nhất còn lại giữa đêm tối đầy sợ hãi này.

Trưởng thôn Lý Bá cũng lập tức phản ứng. Lão nhân vốn đang căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lục Trường An, trong lòng cũng như tìm được chút hy vọng. Ông vội vàng quay người nhìn đám dân làng phía sau rồi lớn tiếng thúc giục.

yêu truyện - yeutruyen.vn

"Mau làm theo lời Trường An."

"Nhanh lên."

Tiếng bước chân hỗn loạn nhanh chóng vang lên khắp Thanh Hà thôn. Những người phụ nữ vội vã ôm chặt con nhỏ chạy về phía nhà mình. Không ít người già cũng được dìu đi tránh nạn. Tuy nhiên vẫn có một số thanh niên cường tráng cắn chặt răng, tay nắm giáo gỗ đứng lại phía sau Lục Trường An. Sắc mặt bọn họ tuy tái nhợt nhưng không ai lựa chọn rời đi.

Bọn họ biết rất rõ rằng nếu thật sự giao chiến, bản thân căn bản không thể là đối thủ của yêu thú. Thế nhưng nơi này là quê hương mà họ sinh sống từ nhỏ. Phía sau lưng họ là cha mẹ, là vợ con, là những người thân quan trọng nhất. Nếu ngay cả họ cũng bỏ chạy, vậy ai sẽ bảo vệ những người còn lại.

Ngay khi dân làng vừa bắt đầu rút lui, Hắc Nha Lang đột nhiên phát ra một tiếng gầm thấp đầy hung ác. Đôi mắt đỏ như máu của nó khóa chặt Lục Trường An. Sau một thoáng ngắn ngủi, thân thể khổng lồ lập tức bộc phát tốc độ kinh người. Cả thân ảnh hóa thành một luồng hắc quang lao thẳng về phía trước, tốc độ còn nhanh hơn lần tập kích vừa rồi rất nhiều.

Chỉ trong nháy mắt, khoảng cách giữa hai bên đã bị rút ngắn hơn phân nửa. Luồng yêu khí cuồng bạo kéo theo những cơn gió mạnh quét tung bụi đất trên mặt đất. Không ít dân làng đứng xa vẫn cảm thấy một áp lực đáng sợ đang ập tới, giống như có một tảng đá khổng lồ đè lên lồng ngực khiến hô hấp trở nên khó khăn.

Đối mặt với đòn tấn công hung mãnh ấy, Nhân Đạo Chi Chủng trong cơ thể Lục Trường An lập tức rung động dữ dội. Từng luồng Nhân Đạo Chi Khí nhanh chóng vận chuyển khắp kinh mạch rồi hội tụ về trước ngực. Hai tay hắn liên tục kết ấn theo quỹ tích quen thuộc. Một đạo phù văn màu vàng dần ngưng tụ giữa không trung, chính là Trảm Yêu Ấn mà hắn vừa sử dụng trước đó.

Thế nhưng ngay khi phù văn sắp hoàn chỉnh, một cảm giác suy yếu bất ngờ truyền tới. Dòng Nhân Đạo Chi Khí vốn đang vận chuyển trơn tru đột nhiên trở nên chậm chạp. Sắc mặt Lục Trường An khẽ biến đổi. Hắn lập tức nhận ra tu vi hiện tại của mình vẫn còn quá thấp. Sau lần thi triển trước, lực lượng trong cơ thể đã tiêu hao quá nhiều.

Nếu tiếp tục cưỡng ép thi triển Trảm Yêu Ấn thêm một lần nữa, rất có thể Nhân Đạo Chi Chủng mới hình thành chưa bao lâu sẽ bị tổn thương. Một khi căn cơ xuất hiện vấn đề, con đường tu luyện sau này chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Ngay trong lúc tình thế trở nên nguy cấp, một biến hóa ngoài dự liệu bất ngờ xuất hiện. Trong tầm nhìn của Lục Trường An, vô số tia sáng màu trắng đột nhiên xuất hiện từ khắp nơi trong Thanh Hà thôn. Những tia sáng ấy giống như từng dòng suối nhỏ đang lặng lẽ chảy giữa màn đêm rồi cùng hướng về một nơi duy nhất.

Hắn nhìn thấy tia sáng xuất hiện trên người trưởng thôn Lý Bá. Nhìn thấy chúng xuất hiện trên những thanh niên đang run rẩy cầm giáo gỗ. Nhìn thấy chúng trên những người phụ nữ đang ôm con trong lòng, thậm chí cả những đứa trẻ đang sợ hãi núp sau lưng cha mẹ cũng phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Tất cả những luồng sáng ấy đều không hẹn mà cùng hội tụ về phía hắn. Cảnh tượng kỳ lạ ấy khiến Lục Trường An không khỏi ngây người trong giây lát. Bởi hắn có thể cảm nhận được nguồn lực lượng ẩn chứa bên trong những tia sáng kia.

Đó chính là Nhân Đạo Chi Khí.

Nhưng lần này hoàn toàn khác với trước đây.

Không phải sự cảm kích đơn thuần vì được giúp đỡ.

Cũng không chỉ là lòng biết ơn của người được cứu chữa.

Mà là tín nhiệm.

Là hy vọng.

Là niềm tin của toàn bộ dân làng dành cho hắn trong thời khắc sinh tử.

Hàng trăm tia sáng trắng không ngừng dung nhập vào cơ thể. Nhân Đạo Chi Chủng trong lồng ngực lập tức phát ra quang mang rực rỡ hơn bao giờ hết. Một dòng nhiệt lưu hùng hậu tràn khắp cơ thể, khiến từng tấc máu thịt đều sinh ra cảm giác mạnh mẽ chưa từng có.

Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường An bỗng nhiên lĩnh ngộ được một phần chân ý của nhân đạo. Nhân đạo không chỉ tồn tại trong lòng biết ơn hay sự cảm kích. Nhân đạo còn tồn tại trong sự tin tưởng giữa người với người. Khi vô số người cùng gửi gắm hy vọng vào một người khác, lực lượng được sinh ra sẽ vượt xa bất kỳ loại sức mạnh đơn thuần nào.

Đúng lúc đó, Nhân Đạo Chi Chủng đột nhiên chấn động dữ dội. Trên bề mặt hạt giống màu vàng xuất hiện từng đường vân thần bí. Những đường vân ấy giống như rễ cây đang phá vỡ lớp vỏ cứng để sinh trưởng. Một cảm giác huyền diệu lập tức xuất hiện trong tâm thần hắn.

Cùng với sự biến hóa ấy, một phần ký ức mới từ truyền thừa Vạn Dân Tông bất ngờ hiện lên trong đầu. Vô số phù văn và khẩu quyết cổ xưa nhanh chóng dung nhập vào ý thức. Lục Trường An lập tức nhận ra đây không phải công pháp công kích như Trảm Yêu Ấn mà là một bí thuật hoàn toàn khác.

Đó là bí thuật chuyên dùng để thủ hộ người khác.

Tên của nó là Nhân Tâm Thuẫn.

Không có thời gian suy nghĩ hay nghiên cứu, Lục Trường An lập tức vận chuyển pháp môn vừa lĩnh ngộ. Toàn bộ Nhân Đạo Chi Khí mới nhận được nhanh chóng hội tụ phía trước thân thể. Từng luồng ánh sáng vàng đan xen vào nhau tạo thành một tấm thuẫn khổng lồ cao gần một trượng.

Tấm thuẫn ấy không hề có những hoa văn cầu kỳ hay khí thế chấn động thiên địa. Thế nhưng trên bề mặt lại hiện lên vô số điểm sáng nhỏ như những ngọn đèn đang thắp sáng trong đêm tối. Mỗi điểm sáng đại diện cho một con người trong Thanh Hà thôn. Mỗi con người lại tượng trưng cho một phần nhân tâm đang hợp lại thành sức mạnh thủ hộ.

Ngay khoảnh khắc Nhân Tâm Thuẫn thành hình, Hắc Nha Lang cũng hung hăng lao tới. Thân thể khổng lồ của nó giống như một ngọn núi nhỏ đâm thẳng vào tấm thuẫn màu vàng.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa lập tức vang lên.

Mặt đất dưới chân Lục Trường An nứt toác thành từng khe dài. Bụi đất cùng đá vụn bắn tung khắp nơi. Luồng khí lưu tạo thành từ vụ va chạm thậm chí khiến không ít dân làng đứng phía sau bị thổi ngã xuống đất.

Khi khói bụi dần tan đi, tất cả mọi người đều nín thở nhìn về phía trước. Sau đó từng tiếng kinh hô không thể tin nổi liên tiếp vang lên.

Lục Trường An vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Tuy sắc mặt hắn hơi tái nhợt nhưng thân thể không hề lùi lại nửa bước. Phía trước hắn, Nhân Tâm Thuẫn xuất hiện vô số vết nứt chằng chịt, giống như có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Thế nhưng cuối cùng nó vẫn kiên cường ngăn cản được đòn công kích của yêu thú.

Ngược lại, Hắc Nha Lang bị lực phản chấn đánh lui hơn mười bước. Thân thể khổng lồ loạng choạng rồi mới miễn cưỡng đứng vững. Một tia máu đen từ khóe miệng nó chậm rãi chảy xuống mặt đất. Đây là lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện, nó thật sự bị thương nặng.

Khoảnh khắc ấy, toàn bộ Thanh Hà thôn như bùng nổ. Tiếng reo hò và tiếng hoan hô vang lên từ khắp nơi. Nỗi tuyệt vọng bao phủ mọi người suốt đêm dài cuối cùng cũng xuất hiện một tia hy vọng thực sự.

Còn trong đôi mắt đỏ ngầu của Hắc Nha Lang, lần đầu tiên xuất hiện một cảm xúc hoàn toàn khác với hung ác và khát máu trước đó.

Đó là sợ hãi.

Nó phát hiện thiếu niên trước mặt đã không còn giống lúc mới giao chiến. Khí tức trên người Lục Trường An đang từng bước mạnh lên. Thứ nó phải đối mặt lúc này không còn là một con người đơn độc nữa.

Bởi phía sau lưng hắn.

Là toàn bộ Thanh Hà thôn.

Là niềm tin và ý chí của cả một ngôi làng đang đứng cùng hắn.

  • Chưa có bình luận nào.