Lục Trường An nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đang hiện lên trong ý thức, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác kinh ngạc. Trước đây hắn vẫn cho rằng truyền thừa Vạn Dân Tông chủ yếu thiên về cứu người và tích lũy Nhân Đạo Chi Khí, nhưng lúc này hắn mới nhận ra mình đã đánh giá quá thấp một tông môn từng tồn tại suốt vô số năm. Nếu thật sự chỉ biết cứu người mà không có năng lực tự bảo vệ bản thân, Vạn Dân Tông đã không thể tồn tại đến thời đại huy hoàng được ghi lại trong những hình ảnh cổ xưa kia.
Theo ghi chép trong truyền thừa, Trảm Yêu Ấn là một trong những thuật pháp cơ bản của đệ tử ngoại môn Vạn Dân Tông. Uy lực của nó không tính là quá mạnh, nhưng lại đặc biệt khắc chế yêu khí. Một khi thi triển thành công, lực lượng nhân đạo bên trong pháp ấn sẽ trực tiếp công kích bản nguyên yêu khí của yêu thú, tạo thành thương tổn lớn hơn rất nhiều so với công kích thông thường.
Điều khiến Lục Trường An chú ý nhất chính là yêu cầu thi triển của môn bí thuật này. Nó không cần linh lực như các công pháp tiên đạo, mà cần tiêu hao Nhân Đạo Chi Khí tích lũy trong Nhân Đạo Chi Chủng. Nói cách khác, càng nhận được nhiều sự kính trọng và tín nhiệm từ người khác, uy lực của Trảm Yêu Ấn sẽ càng mạnh.
Đọc xong toàn bộ nội dung, Lục Trường An lập tức nhắm mắt bắt đầu lĩnh hội. Những ký tự màu vàng liên tục vận chuyển trong đầu hắn. Từng đạo phù văn cổ xưa hiện lên rồi tan biến. Chúng giống như đang tự mình diễn hóa phương pháp kết ấn trước mặt hắn.
Cả đêm hôm đó, ngọn đèn dầu trong căn nhà gỗ chưa từng tắt. Ngoài cửa sổ, ánh trăng dần chuyển sang màu bạc nhạt rồi từ từ chìm xuống phía chân trời. Trong khi cả Thanh Hà thôn đang chìm trong giấc ngủ, Lục Trường An vẫn một mình ngồi trước bàn, không ngừng thử nghiệm từng động tác kết ấn được ghi lại trong truyền thừa.
Đến gần sáng, hắn mới miễn cưỡng hoàn thành lần thi triển đầu tiên.
Hai tay hắn nhanh chóng biến đổi thủ quyết, Nhân Đạo Chi Chủng trong cơ thể rung động nhè nhẹ. Một tia sáng vàng yếu ớt xuất hiện trước đầu ngón tay rồi nhanh chóng ngưng tụ thành một ký hiệu kỳ lạ giữa không trung. Ký hiệu ấy chỉ tồn tại chưa tới một nhịp thở đã lập tức tan biến.
Mặc dù thời gian duy trì cực ngắn, nhưng ánh mắt Lục Trường An lại sáng lên. Bởi điều đó chứng minh hắn đã thành công bước đầu. Chỉ cần tiếp tục luyện tập, sớm muộn gì hắn cũng có thể hoàn toàn nắm giữ môn bí thuật đầu tiên của mình.
Sáng hôm sau, bầu không khí trong Thanh Hà thôn càng trở nên căng thẳng hơn. Tin tức về nhóm thợ săn tử nạn đã lan khắp các thôn xung quanh. Một vài người lớn tuổi thậm chí bắt đầu nhắc tới những truyền thuyết cũ về yêu quái trong núi Thanh Vân. Mặc dù không ai dám khẳng định điều gì, nhưng nỗi sợ hãi đã âm thầm lan rộng.
Ngay giữa lúc đó, một chuyện càng khiến mọi người bất an hơn xảy ra.
Một hộ dân ở rìa thôn phát hiện chuồng dê nhà mình bị phá nát trong đêm. Ba con dê trưởng thành biến mất không dấu vết. Trên mặt đất chỉ còn lại những vết máu loang lổ cùng dấu chân cực lớn mà chưa ai từng nhìn thấy.
Khi trưởng thôn Lý Bá dẫn theo một nhóm dân làng tới hiện trường kiểm tra, khung cảnh trước mắt lập tức khiến tất cả mọi người đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh. Trên nền đất mềm cạnh chuồng dê xuất hiện từng dấu chân khổng lồ kéo dài về phía cánh rừng xa xa. Mỗi dấu chân đều lớn hơn gấp đôi dấu chân sói trưởng thành mà các thợ săn trong thôn từng gặp. Điều đáng sợ hơn là chúng in sâu xuống mặt đất gần nửa tấc, khiến lớp bùn cứng bị ép lún xuống rõ rệt. Chỉ nhìn những dấu vết ấy thôi cũng đủ tưởng tượng được sinh vật để lại chúng sở hữu thân thể khổng lồ cùng sức mạnh đáng sợ đến mức nào.
Sắc mặt trưởng thôn Lý Bá dần trở nên tái nhợt. Bàn tay già nua chống trên cây gậy khẽ run lên. Ông nhìn những dấu chân nối dài về phía núi Thanh Vân rồi chậm rãi hít sâu một hơi. Rất lâu sau, lão nhân mới cất tiếng, nhưng giọng nói đã không còn bình tĩnh như thường ngày.
"Nếu thứ này thật sự xuống núi..."
Câu nói chỉ dừng lại ở đó.
Lý Bá không tiếp tục nói nữa.
Nhưng tất cả mọi người có mặt đều hiểu ý tứ phía sau câu nói còn dang dở ấy. Một con quái vật có thể dễ dàng tha đi ba con dê trưởng thành trong một đêm, lại còn để lại những dấu chân kinh người như vậy, nếu thật sự tiến vào Thanh Hà thôn thì hậu quả gần như không ai dám tưởng tượng. Đến lúc đó, thứ bị tha đi có lẽ sẽ không còn là gia súc nữa mà là mạng người.
Giữa đám đông đang hoảng loạn, Lục Trường An lặng lẽ bước tới gần những dấu chân trên mặt đất. Hắn ngồi xổm xuống quan sát thật kỹ. Khi khoảng cách chỉ còn vài thước, Nhân Đạo Chi Chủng bên trong cơ thể bỗng khẽ rung động. Một luồng khí tức âm lãnh cực kỳ nhạt lập tức lọt vào cảm nhận của hắn. Loại khí tức ấy rất yếu, người bình thường gần như không thể phát hiện, nhưng đối với người đã bước lên con đường nhân đạo như hắn thì lại vô cùng rõ ràng.
Ánh mắt Lục Trường An dần trở nên nghiêm trọng. Bởi luồng khí tức này gần như giống hệt những gì được ghi chép trong truyền thừa Vạn Dân Tông. Đây chính là yêu khí. Mặc dù còn khá nhạt, chứng tỏ con yêu thú kia chưa đạt tới cấp độ quá cao, nhưng việc nó có thể sinh ra yêu khí đã đủ chứng minh nó không còn là dã thú bình thường nữa.
Trong lòng hắn chậm rãi trầm xuống. Xem ra suy đoán trước đó đã trở thành sự thật. Trong dãy núi Thanh Vân quả thật đã xuất hiện yêu thú. Không những vậy, nó còn bắt đầu rời khỏi khu vực sinh sống để xuống núi săn mồi. Một khi đã nếm được mùi vị của thức ăn gần khu dân cư, khả năng rất lớn nó sẽ tiếp tục quay lại lần nữa.
Tin tức này nhanh chóng khiến toàn bộ Thanh Hà thôn chìm trong bầu không khí bất an. Đến buổi chiều, trưởng thôn lập tức triệu tập tất cả trai tráng trong làng tới sân đất lớn để bàn bạc đối sách. Những gương mặt vốn chất phác giờ đây đều phủ đầy vẻ lo lắng. Mọi người liên tục đưa ra đủ loại ý kiến, từ việc cầu cứu các thôn lân cận cho tới tổ chức đội săn tập thể tiến vào núi điều tra.
Sau gần một canh giờ thảo luận, phương án cuối cùng cũng được thống nhất. Toàn bộ dân làng sẽ cùng nhau gia cố hàng rào quanh thôn, dựng thêm cọc gỗ nhọn tại những vị trí trọng yếu, đồng thời sắp xếp người thay phiên tuần tra vào ban đêm. Mặc dù ai cũng hiểu rằng những biện pháp này chưa chắc có thể ngăn cản yêu thú thật sự, nhưng ít nhất vẫn tốt hơn việc ngồi yên chờ tai họa giáng xuống.
Lục Trường An cũng tham gia từ đầu tới cuối. Hắn cùng mọi người chặt cây, vận chuyển gỗ, đóng cọc và sửa lại những đoạn hàng rào đã mục nát nhiều năm. Dưới ánh nắng chiều gay gắt, mồ hôi thấm ướt lưng áo nhưng hắn không hề dừng lại nghỉ ngơi. Trong lúc làm việc, hắn dần nhận ra những tia sáng trắng đại diện cho Nhân Đạo Chi Khí từ dân làng đang âm thầm hội tụ về phía mình nhiều hơn trước.
Có lẽ bởi sự bình tĩnh và tích cực của hắn trong những ngày gần đây đã khiến không ít người sinh ra cảm giác tin tưởng. Những tia sáng ấy tuy không nhiều nhưng lại liên tục xuất hiện. Chúng chậm rãi dung nhập vào cơ thể rồi được Nhân Đạo Chi Chủng hấp thu. Hạt giống màu vàng trong ngực hắn cũng vì thế mà sáng hơn vài phần, giống như đang từng bước trưởng thành trong âm thầm.
Khi màn đêm buông xuống, Thanh Hà thôn hiếm khi trở nên yên tĩnh đến vậy. Không còn tiếng trẻ con chạy nhảy ngoài sân, cũng không còn những cuộc trò chuyện rôm rả sau giờ cơm tối. Từng cánh cửa đều được đóng kín từ rất sớm. Ánh đèn dầu le lói hắt ra từ các khe cửa giống như những ngọn lửa nhỏ đang cố chống lại bóng tối bao phủ khắp thôn làng.
Đêm ấy, Lục Trường An không ngủ. Hắn ngồi trên mái nhà gỗ của mình, lặng lẽ nhìn về phía dãy núi Thanh Vân nằm sừng sững dưới ánh trăng. Những ngọn núi nối tiếp nhau trải dài tới tận chân trời, chìm trong màn đêm đen đặc. Từ xa nhìn lại, chúng giống như những con cự thú cổ xưa đang nằm phục trong bóng tối, âm thầm quan sát thế giới nhân gian.
Gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh khiến vạt áo hắn khẽ lay động. Toàn bộ thôn làng chìm trong sự yên tĩnh đến đáng sợ. Thế nhưng đúng vào lúc ấy, từ sâu trong khu rừng phía sau núi bỗng vang lên một tiếng gào trầm thấp.
Âm thanh ấy không quá lớn nhưng lại mang theo cảm giác âm lãnh khiến người ta sởn tóc gáy. Nó giống tiếng thú dữ nhưng lại không hoàn toàn giống bất kỳ loài dã thú nào mà dân làng từng biết. Tiếng gào vang vọng giữa màn đêm rồi lan khắp vùng núi rộng lớn, khiến không khí xung quanh dường như lạnh đi vài phần.
Gần như cùng lúc, đàn chó trong thôn đồng loạt sủa dữ dội. Tiếng chó sủa nối tiếp nhau vang lên từ đầu thôn tới cuối thôn, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Không ít người đang ngủ cũng bị đánh thức, vội vàng bật dậy kiểm tra tình hình.
Lục Trường An chậm rãi đứng lên trên mái nhà. Ánh mắt hắn lập tức khóa chặt về phía khu rừng đen kịt phía xa. Ngay khoảnh khắc tiếng gào xuất hiện, Nhân Đạo Chi Chủng trong cơ thể hắn đột nhiên rung động dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đó. Một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt lập tức dâng lên từ sâu trong tâm trí, giống như có một bàn tay vô hình đang cảnh báo hắn về tai họa sắp tới.
Sắc mặt hắn dần trở nên nặng nề. Bởi trực giác nói cho hắn biết. Có thứ gì đó đang rời khỏi núi Thanh Vân. Và mục tiêu của nó...
Rất có thể chính là Thanh Hà thôn.