Tiên Nghịch

Chương 9: Cánh cửa thứ nhất

Tiếng sấm bên ngoài ngày càng dữ dội. Từng đạo lôi đình màu đen xé rách bầu trời, khiến toàn bộ Hắc Vân Sơn Mạch rung chuyển không ngừng. Hàng loạt hung thú trong phạm vi mấy trăm dặm phát ra những tiếng gầm đầy bất an rồi bỏ chạy tán loạn về mọi hướng. Dường như bản năng sinh tồn đang mách bảo chúng rằng một thứ còn đáng sợ hơn bất kỳ thiên địch nào vừa xuất hiện giữa thiên địa.

Trong hang động sâu dưới lòng núi, ánh mắt Phạm Chính vẫn chăm chú nhìn cánh cửa đá vừa hiện ra dưới đáy Huyết Linh Trì. Những phù văn cổ xưa trên bề mặt cánh cửa đang chậm rãi lưu chuyển như có sinh mệnh riêng. Mỗi lần nhìn vào, hắn đều cảm thấy linh hồn mình như bị kéo về một thế giới xa lạ, nơi tồn tại những quy tắc vượt ngoài nhận thức hiện tại.

Đứng giữa màn huyết vụ dày đặc, thân ảnh bộ xương khô ngày càng mờ nhạt. Lực lượng còn sót lại sau vô số năm tháng rõ ràng đang nhanh chóng tiêu tán.

Phạm Chính hít sâu một hơi rồi trầm giọng hỏi:

"Tiền bối, phía sau cánh cửa đó rốt cuộc là gì?"

Bộ xương im lặng trong chốc lát, đôi mắt đỏ như máu nhìn về cánh cửa đá cổ xưa rồi chậm rãi đáp:

"Đó là điểm khởi đầu của con đường chân chính, cũng là nơi đã chôn vùi vô số người muốn nghịch thiên."

Trong giọng nói khàn khàn xuất hiện chút hồi ức xa xăm.

"Năm đó ta cũng từng bước vào nơi ấy. Đáng tiếc cuối cùng vẫn thất bại. Nếu không phải thất bại, hôm nay ngươi sẽ không gặp được một bộ xương đang đứng trước mặt."

Phạm Chính khẽ siết chặt nắm tay. Ngay cả một tồn tại đáng sợ như đối phương cũng không thể vượt qua khảo nghiệm bên trong, điều đó đủ chứng minh nơi ấy nguy hiểm tới mức nào.

Dường như nhìn thấu suy nghĩ của hắn, bộ xương tiếp tục lên tiếng:

yêu truyện - yeutruyen.vn

"Ngươi không có lựa chọn. Ngay từ khi tiếp nhận Vạn Đạo Khai Thiên Kinh, ngươi đã bước lên con đường đối lập với Thiên Đạo. Muốn sống thì phải tiến lên. Dừng lại chỉ có một kết cục là chết."

Không gian lại rơi vào yên lặng.

Phạm Chính nhìn cánh cửa đá hồi lâu rồi bất chợt bật cười.

Nụ cười ấy không hề mang theo do dự.

Mười sáu năm qua, hắn sống trong ánh mắt khinh thường của người khác, bị xem là kẻ không có tương lai. Nếu không có cơ duyên tại cổ chiến trường, có lẽ cả đời này hắn cũng chỉ là một võ giả tầm thường, cuối cùng già đi rồi biến mất trong dòng chảy của thời gian.

Nếu đã có cơ hội thay đổi vận mệnh, vậy cho dù phía trước là vực sâu hay địa ngục, hắn cũng phải bước tiếp.

"Tôi đi."

Nghe thấy câu trả lời ấy, trong hốc mắt đỏ như máu của bộ xương dường như xuất hiện một tia hài lòng.

"Rất tốt."

"Năm đó ta cũng từng trả lời như vậy."

Vừa dứt lời, bộ xương đột nhiên giơ tay. Từ giữa trán nó, một giọt máu màu vàng sẫm chậm rãi bay ra.

Giọt máu chỉ lớn bằng hạt đậu, nhưng ngay khi xuất hiện, toàn bộ hang động lập tức rung chuyển dữ dội. Không gian xung quanh liên tục méo mó như không thể chịu nổi khí tức mà nó phát ra.

Phạm Chính cảm nhận khí huyết trong cơ thể mình gần như sôi trào.

"Đây là giọt Đạo Huyết cuối cùng của ta."

"Nó sẽ giúp ngươi mở cánh cửa."

Giọng nói của bộ xương bắt đầu trở nên yếu ớt hơn trước rất nhiều.

"Nếu tương lai ngươi thật sự có thể bước tới cuối con đường..."

"Hãy thay ta nhìn xem."

"Phía sau Thiên Đạo..."

"Rốt cuộc là thứ gì."

Ngay khi những lời cuối cùng vang lên, giọt Đạo Huyết màu vàng lập tức hóa thành một luồng sáng lao thẳng vào cơ thể Phạm Chính.

Ầm!

Trong ý thức hắn như có một mặt trời bùng nổ.

Khí huyết điên cuồng vận chuyển khắp toàn thân. Xương cốt phát ra những tiếng rung động dữ dội. Từng luồng năng lượng khổng lồ tràn ngập trong huyết nhục, khiến thân thể hắn liên tục phát sáng.

Tấm bia đá thần bí trong ý thức cũng rung chuyển mãnh liệt chưa từng có. Vô số phù văn màu vàng từ bên trong bay ra, bao phủ toàn bộ cơ thể hắn như một lớp chiến giáp cổ xưa.

Cùng lúc đó, bộ xương khô bắt đầu tan rã.

Từng mảnh xương hóa thành vô số điểm sáng li ti rồi dần biến mất trong không khí.

Trước khi hoàn toàn tiêu tán, trên gương mặt chỉ còn lại khung xương ấy, Phạm Chính dường như nhìn thấy một nụ cười rất nhẹ.

Đó là nụ cười của một người đã chờ đợi quá lâu và cuối cùng cũng có thể buông xuống tất cả.

Đúng lúc ấy, một tiếng sấm kinh thiên động địa bất ngờ vang vọng khắp thiên địa.

Bầu trời phía trên Huyết Linh Trì hoàn toàn biến thành màu đen.

Giữa tầng mây vô tận xuất hiện một con mắt khổng lồ được tạo thành từ lôi đình. Nó lạnh lùng nhìn xuống mặt đất, nhìn xuống vị trí của hang động như một vị thần đang quan sát con kiến nhỏ bé dưới chân mình.

Khoảnh khắc con mắt ấy xuất hiện, toàn bộ Hắc Vân Sơn Mạch đều chìm trong run rẩy. Vô số hung thú phủ phục trên mặt đất, cây cối liên tiếp gãy đổ, thậm chí không gian cũng xuất hiện từng vết nứt nhỏ lan rộng ra xung quanh.

Trong hang động, sắc mặt Phạm Chính lập tức tái nhợt.

Hắn có cảm giác chỉ cần con mắt kia nhìn thêm một lát, linh hồn mình sẽ bị nghiền nát hoàn toàn.

Đó không phải sức mạnh mà con người có thể chống lại.

Đó là Thiên Đạo.

Ý chí tối cao đang thống trị toàn bộ thế giới này.

Nhưng đúng vào lúc ấy, tấm bia đá trong ý thức đột nhiên phát ra một tiếng chấn động mạnh. Một luồng sáng đen vàng từ cơ thể Phạm Chính bắn thẳng lên trời, xuyên qua đỉnh núi và lao về phía con mắt lôi đình.

Con mắt khổng lồ lập tức rung chuyển.

Dường như tồn tại một thứ gì đó khiến nó vô cùng kiêng kỵ.

Ở phía dưới, cánh cửa đá cổ xưa cũng bắt đầu chậm rãi mở ra.

Âm thanh nặng nề vang vọng khắp hang động như cánh cổng của một thời đại bị phong ấn vô số năm đang được mở lại.

Giữa hai cánh cửa xuất hiện một khe hở nhỏ.

Thứ hiện ra bên trong không phải ánh sáng.

Cũng không phải bóng tối.

Mà là một khoảng hư vô tuyệt đối, giống như mọi khái niệm về thời gian, không gian và sinh mệnh đều không tồn tại ở nơi đó.

Ngay khi cánh cửa mở ra, tấm bia đá lập tức truyền tới một ý niệm cực kỳ rõ ràng.

"Bước vào."

Phạm Chính không còn do dự.

Hắn hít sâu một hơi rồi lao thẳng về phía cánh cửa.

Khoảnh khắc thân thể hắn tiến vào bên trong, hai cánh cửa đá lập tức đóng sầm lại.

Ầm!

Toàn bộ Huyết Linh Trì rung chuyển dữ dội.

Trên bầu trời, con mắt Thiên Đạo phát ra vô số đạo lôi đình cuồng bạo giáng xuống mặt đất như muốn phá hủy tất cả.

Nhưng mọi thứ đã quá muộn.

Người mà nó muốn tìm kiếm đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.

Trong khoảng không vô tận phía sau cánh cửa thứ nhất, Phạm Chính chậm rãi mở mắt.

Trước mặt hắn không còn là Huyết Linh Trì, cũng không còn là Hắc Vân Sơn Mạch quen thuộc.

Thay vào đó là một vùng thiên địa cổ xưa rộng lớn đến mức không nhìn thấy điểm cuối.

Bầu trời đỏ như máu.

Mặt đất phủ đầy hài cốt của vô số sinh linh khổng lồ.

Ở nơi xa nhất, một cây cột đá đen xuyên thẳng lên tận trời cao. Trên đỉnh cột đá, một thanh kiếm gãy đang cắm lặng lẽ giữa những cơn cuồng phong bất tận.

Và ngay khi hắn xuất hiện trong thế giới ấy, một giọng nói cổ xưa đột nhiên vang lên từ khắp thiên địa, mang theo uy nghiêm vượt qua năm tháng vô tận.

"Người thừa kế thứ chín..."

"Khảo nghiệm Khai Thiên..."

"Chính thức bắt đầu."

  • Hào Anh
    Một chương sao ngắn dữ vậy? Đây không phải thể loại mình thích nhưng đánh giá cao hành văn của bạn, khách mấy kiểu một câu xuống dòng kia :))))
    15/06/2026 11:53 Trả lời