# CHƯƠNG 4: TIẾN VÀO HẬU SƠN
Sự yên tĩnh bao trùm sân luyện võ kéo dài suốt vài hơi thở. Không ai nghĩ rằng kết quả lại diễn ra theo cách này. Trong mắt phần lớn tộc nhân, Phạm Hạo vẫn là thiên tài nổi bật nhất thế hệ trẻ của Phạm gia. Mặc dù vừa rồi chỉ là một lần va chạm đơn giản, nhưng việc Phạm Chính có thể chính diện đánh lui đối phương đã đủ tạo nên chấn động không nhỏ.
Sắc mặt Phạm Hạo ngày càng khó coi.
Từ nhỏ tới lớn, hắn luôn là đối tượng được người khác ngưỡng mộ. Những ánh mắt kinh ngạc của mọi người vốn phải dành cho hắn chứ không phải dành cho một kẻ từng bị xem là phế vật. Cảm giác ấy khiến lửa giận trong lòng hắn âm thầm dâng lên.
"Ta chỉ dùng ba phần lực."
Phạm Hạo lạnh lùng lên tiếng.
Đám đông lập tức tỉnh táo lại.
Không ít người khẽ gật đầu.
Điều đó cũng hợp lý.
Dù sao Phạm Hạo vẫn là Luyện Thể tầng bảy, vừa rồi rất có thể chỉ vì chủ quan nên mới chịu thiệt một chút.
Ngược lại, Phạm Chính không hề để tâm tới những lời ấy. Hắn có thể cảm nhận rõ khí huyết trong cơ thể đang vận chuyển mạnh mẽ hơn trước. Trận giao thủ vừa rồi giống như một lần tôi luyện thực sự, giúp hắn hiểu sâu hơn về Vạn Đạo Khai Thiên Kinh. Công pháp này không giống những công pháp tu luyện bình thường. Nó yêu cầu người tu luyện phải không ngừng chiến đấu, không ngừng vượt qua cực hạn của bản thân để đánh thức tiềm năng ẩn giấu bên trong thân thể.
Nhìn thấy Phạm Chính hoàn toàn phớt lờ mình, ánh mắt Phạm Hạo càng trở nên lạnh lẽo.
Hắn đang định tiếp tục ra tay thì một tiếng quát đột nhiên vang lên từ phía xa.
"Đủ rồi!"
Một vị trưởng lão mặc trường bào màu xám chậm rãi bước tới.
Người vừa xuất hiện là Tam trưởng lão Phạm Thiên Dương, phụ trách chỉ đạo hậu bối trong gia tộc.
Nhìn thấy ông xuất hiện, tất cả lập tức im lặng.
Ngay cả Phạm Hạo cũng phải thu lại khí thế.
Ánh mắt Tam trưởng lão lần lượt lướt qua hai người rồi dừng lại trên người Phạm Chính lâu hơn một chút. Trong đôi mắt già nua ấy hiện lên vẻ nghi hoặc. Vừa rồi ông đã tận mắt chứng kiến cuộc va chạm. Mặc dù Phạm Chính vẫn chưa thể hiện ra thực lực quá mức kinh người, nhưng biến hóa trên người hắn rõ ràng không bình thường.
Một người luôn dậm chân tại Luyện Thể tầng ba suốt nhiều năm, chỉ sau một đêm đã xuất hiện thay đổi lớn như vậy.
Chuyện này không hợp lý.
"Ba ngày nữa là kỳ khảo hạch tiến vào khu vực săn thú của gia tộc. Tất cả chuẩn bị cho tốt."
Tam trưởng lão lên tiếng.
Nghe tới đây, ánh mắt đám hậu bối lập tức sáng lên.
Khu vực săn thú nằm ở hậu sơn Phạm gia.
Bên trong nuôi dưỡng rất nhiều hung thú cấp thấp dùng để rèn luyện hậu bối. Người có biểu hiện tốt sẽ được gia tộc ban thưởng đan dược và tài nguyên tu luyện.
Đối với những thiếu niên xuất thân bình thường, đây là cơ hội vô cùng quý giá.
Sau khi thông báo xong, Tam trưởng lão liền rời đi.
Buổi luyện võ cũng nhanh chóng kết thúc.
Trên đường trở về, Phạm Chính có thể cảm nhận được rất nhiều ánh mắt đang âm thầm quan sát mình. Trước đây hắn vốn là đối tượng bị người khác xem thường, nhưng từ sau cuộc giao thủ vừa rồi, thái độ của không ít người đã bắt đầu thay đổi.
Đây chính là thế giới của người tu luyện.
Kẻ mạnh được tôn trọng.
Kẻ yếu bị xem thường.
Mọi đạo lý đều xây dựng trên thực lực.
Buổi tối hôm đó, sau khi ăn qua loa chút thức ăn, Phạm Chính lại tiến vào căn phòng nhỏ của mình tiếp tục tu luyện.
Dưới sự dẫn dắt của Vạn Đạo Khai Thiên Kinh, khí huyết trong cơ thể lưu chuyển không ngừng. Từng đợt nhiệt lưu len lỏi khắp huyết nhục giống như đang tiếp tục thanh tẩy cơ thể. Hắn có thể cảm nhận rất rõ những tạp chất còn sót lại vẫn đang bị ép ra ngoài từng chút một.
Không biết qua bao lâu, ý thức của hắn lại xuất hiện bên trong không gian tối đen quen thuộc.
Tấm bia đá cổ xưa vẫn đứng sừng sững giữa hư vô.
Những hoa văn thần bí trên mặt bia lúc sáng lúc tối.
Khác với lần trước, lần này phía dưới tấm bia xuất hiện thêm một hàng chữ nhỏ.
"Thoát Thai nhất trọng."
Phạm Chính hơi giật mình.
Ngay khi hắn nhìn vào dòng chữ ấy, vô số tin tức lập tức tràn vào đầu.
Thì ra Thoát Thai Cảnh được chia thành chín tầng.
Mỗi lần đột phá đều là một lần thanh tẩy thân thể.
Khi đạt tới Thoát Thai cửu trọng, toàn bộ cơ thể sẽ hoàn toàn thoát khỏi trạng thái phàm tục.
Đến lúc đó mới có thể chính thức bước vào cảnh giới tiếp theo.
Điều khiến hắn kinh ngạc nhất là ghi chép phía sau.
Theo Vạn Đạo Khai Thiên Kinh, cảnh giới Thoát Thai cửu trọng đủ sức nghiền ép phần lớn tu sĩ Luyện Khí cảnh.
Nói cách khác, con đường hắn đang đi mạnh hơn rất nhiều so với hệ thống tu luyện hiện tại.
Trong lúc Phạm Chính còn đang rung động, mặt bia bỗng khẽ rung lên.
Một hình ảnh mờ ảo xuất hiện.
Đó là một vùng núi non cổ xưa chìm trong sương mù.
Giữa núi rừng có một hồ nước màu đen.
Phía trên hồ nổi lên ba chữ lớn.
Huyết Linh Trì.
Sau đó hình ảnh nhanh chóng biến mất.
Phạm Chính mở mắt.
Tim đập nhanh hơn vài phần.
Hắn không tin tấm bia vô duyên vô cớ cho mình nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Rất có thể nơi đó tồn tại cơ duyên liên quan tới việc tu luyện Vạn Đạo Khai Thiên Kinh.
Sáng hôm sau, hắn lập tức tới thư các của gia tộc.
Sau hơn một canh giờ tìm kiếm, cuối cùng hắn cũng phát hiện một ghi chép cũ kỹ trong góc khuất.
"Hậu sơn Phạm gia từng là một phần của Hắc Vân Sơn Mạch thời cổ đại. Trong khu vực sâu có một hồ nước thần bí mang tên Huyết Linh Trì. Tương truyền nơi đó từng là chiến trường của cường giả thượng cổ, nhưng vì hung thú tụ tập quá nhiều nên đã bị liệt vào khu vực cấm."
Nhìn những dòng chữ ấy, ánh mắt Phạm Chính dần sáng lên.
Huyết Linh Trì thật sự tồn tại.
Mà điều trùng hợp là khu vực săn thú sắp mở ra ba ngày nữa lại nằm trên tuyến đường tiến vào vùng ngoại vi của Hắc Vân Sơn Mạch.
Trong đầu hắn lập tức hình thành một ý nghĩ táo bạo.
Nếu muốn nhanh chóng mạnh lên, chỉ dựa vào khổ tu trong gia tộc là không đủ.
Cơ duyên chân chính có lẽ đang nằm sâu trong dãy núi kia.
Bên ngoài cửa sổ, mặt trời dần ngả về phía tây.
Gió núi thổi qua những tán cây phát ra âm thanh xào xạc.
Không ai biết rằng vào lúc này, một thiếu niên từng bị xem là phế vật đang chuẩn bị bước vào con đường hoàn toàn khác với tất cả mọi người. Mà nơi chờ đợi hắn phía trước không chỉ là cơ duyên, còn có những bí mật liên quan tới tấm bia đá thần bí và chân tướng về con đường đã bị Thiên Đạo khóa chặt từ vô số năm trước.