# CHƯƠNG 5: KHẢO HẠCH HẬU SƠN
Ba ngày trôi qua rất nhanh. Trong khoảng thời gian đó, Phạm Chính gần như không bước chân ra khỏi nơi ở. Ngoại trừ thời gian cần thiết cho việc ăn uống và tham gia luyện võ cùng gia tộc, toàn bộ tinh lực của hắn đều dồn vào việc tu luyện Vạn Đạo Khai Thiên Kinh. Dưới tác dụng của công pháp thần bí, khí huyết trong cơ thể ngày càng hùng hậu. Mỗi lần vận chuyển chu thiên, hắn đều cảm nhận được thân thể đang dần thay đổi. Da thịt trở nên cứng cáp hơn, phản ứng nhanh nhạy hơn, ngay cả sức mạnh cũng tăng lên từng ngày với tốc độ khiến chính hắn phải kinh ngạc.
Đêm trước ngày khảo hạch, Phạm Chính lại tiến vào không gian thần bí bên trong tấm bia đá. Dòng chữ "Thoát Thai nhất trọng" trên mặt bia lúc này đã sáng hơn trước đôi chút. Khi hắn thử vận chuyển công pháp trong không gian ấy, vô số điểm sáng màu vàng lập tức xuất hiện quanh người rồi dung nhập vào cơ thể. Tuy chỉ kéo dài trong chốc lát nhưng hiệu quả lại vượt xa việc tu luyện bên ngoài. Điều này khiến hắn càng thêm chắc chắn rằng bí mật của tấm bia đá còn lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng ban đầu.
Sáng sớm hôm sau, tiếng chuông vang vọng khắp Phạm gia. Từng nhóm hậu bối lần lượt tập trung tại quảng trường trung tâm. Không khí náo nhiệt hơn hẳn ngày thường. Đối với nhiều người, khảo hạch hậu sơn là cơ hội kiếm được tài nguyên tu luyện quý giá. Đối với một số kẻ khác, đây lại là sân khấu để thể hiện bản thân trước mặt các trưởng lão.
Khi Phạm Chính xuất hiện, không ít ánh mắt lập tức hướng về phía hắn. Cuộc giao thủ với Phạm Hạo vài ngày trước đã lan truyền khắp gia tộc. Mặc dù vẫn còn nhiều người nghi ngờ, nhưng không ai dám tiếp tục coi hắn là phế vật như trước nữa.
Ở phía trước quảng trường, Tam trưởng lão Phạm Thiên Dương đang đứng chắp tay sau lưng. Bên cạnh ông còn có vài vị chấp sự phụ trách ghi chép thành tích khảo hạch.
Đợi tất cả tập trung đông đủ, Tam trưởng lão mới chậm rãi lên tiếng.
"Khu vực khảo hạch lần này nằm ở ngoại vi Hắc Vân Sơn Mạch. Nhiệm vụ của các ngươi là săn giết hung thú cấp thấp, thu thập yêu hạch hoặc dược liệu. Sau khi mặt trời lặn, tất cả phải quay trở lại điểm tập kết. Thành tích cuối cùng sẽ được quyết định dựa trên số lượng chiến lợi phẩm mang về."
Ánh mắt ông đảo qua đám hậu bối rồi trầm giọng nói tiếp.
"Nhớ kỹ một điều. Hắc Vân Sơn Mạch không phải sân luyện võ của gia tộc. Trong đó có hung thú thật sự. Nếu quá tham lam hoặc coi thường nguy hiểm, các ngươi rất có thể sẽ mất mạng."
Nghe đến đây, vẻ mặt nhiều người lập tức nghiêm túc hơn.
Sau khi dặn dò xong, đội ngũ nhanh chóng xuất phát.
Hơn một canh giờ sau, mọi người đã đứng trước cánh rừng rộng lớn nằm dưới chân Hắc Vân Sơn. Những cây cổ thụ cao hàng chục trượng che kín ánh mặt trời. Tiếng chim thú thỉnh thoảng vang lên từ sâu trong rừng tạo nên cảm giác âm u khó tả.
Ngay khi khảo hạch bắt đầu, từng nhóm người nhanh chóng tản ra theo nhiều hướng khác nhau.
Phạm Hạo dẫn theo vài người thân cận tiến thẳng vào khu vực sâu hơn của ngoại vi sơn mạch. Trước khi rời đi, hắn còn liếc nhìn Phạm Chính bằng ánh mắt lạnh nhạt.
Đối với hắn, mối nhục hôm trước vẫn chưa thể quên.
Ngược lại, Phạm Chính hoàn toàn không để ý tới đối phương. Mục tiêu của hắn từ đầu đến cuối không phải khảo hạch của gia tộc.
Mục tiêu thật sự là Huyết Linh Trì.
Sau khi xác định phương hướng thông qua những thông tin ghi chép trong thư các, hắn lặng lẽ tách khỏi đám đông rồi tiến sâu hơn vào khu rừng.
Không gian xung quanh dần trở nên yên tĩnh.
Những tiếng hò hét của đám hậu bối phía sau cũng nhanh chóng biến mất.
Càng tiến vào sâu, cây cối càng rậm rạp. Không khí mang theo mùi đất ẩm và lá mục tích tụ qua nhiều năm. Thi thoảng hắn còn nhìn thấy dấu chân của một số hung thú để lại trên mặt đất.
Đột nhiên, một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ bụi cỏ phía trước.
Phạm Chính lập tức dừng bước.
Một con Hắc Nha Lang chậm rãi xuất hiện.
Bộ lông màu xám đen dựng đứng, đôi mắt xanh biếc lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào hắn. Đây là hung thú cấp thấp thường xuất hiện ở ngoại vi sơn mạch, thực lực tương đương võ giả Luyện Thể tầng năm.
Nếu là trước đây, Phạm Chính chắc chắn sẽ lựa chọn tránh đi.
Nhưng hiện tại hắn chỉ khẽ híp mắt.
Hắc Nha Lang bất ngờ lao tới.
Tốc độ cực nhanh.
Khoảng cách giữa hai bên lập tức bị thu hẹp.
Ngay khi móng vuốt sắc bén sắp chạm tới người, thân thể Phạm Chính bỗng nghiêng sang một bên. Sau nhiều ngày tu luyện, phản ứng của hắn đã vượt xa trước kia. Hắn dễ dàng né tránh cú vồ của đối phương rồi tung một quyền vào phần bụng mềm của con sói.
Một tiếng trầm đục vang lên.
Hắc Nha Lang bị đánh bay vài thước, lăn trên mặt đất rồi nhanh chóng đứng dậy.
Trong mắt nó xuất hiện vẻ hung dữ.
Lần thứ hai lao tới.
Lần này, Phạm Chính không tiếp tục né tránh hoàn toàn. Hắn chủ động tiến lên nghênh chiến. Quyền cước liên tiếp va chạm với thân thể hung thú. Mỗi lần giao thủ, khí huyết trong người hắn lại sôi trào mạnh hơn.
Chỉ sau hơn mười hiệp, Hắc Nha Lang phát ra tiếng tru thảm thiết rồi ngã gục xuống đất.
Nhìn thi thể hung thú trước mặt, Phạm Chính âm thầm kinh ngạc.
Nếu là một tuần trước, hắn tuyệt đối không thể làm được điều này.
Nhưng hiện tại, việc đánh chết một hung thú tương đương Luyện Thể tầng năm lại không quá khó khăn.
Ngay lúc hắn chuẩn bị tiếp tục lên đường, dòng nhiệt lưu bên trong cơ thể bỗng tăng tốc lưu chuyển.
Một cảm giác quen thuộc xuất hiện.
Khí huyết rung động.
Xương cốt phát ra những âm thanh nhỏ.
Thoát Thai nhất trọng... sắp viên mãn.
Phạm Chính lập tức ngồi xuống điều tức.
Một lúc lâu sau, hắn mở mắt.
Trong đồng tử hiện lên tia sáng sắc bén.
Mặc dù chưa đột phá, nhưng khoảng cách đã không còn xa.
Chỉ cần thêm một cơ duyên hoặc một trận chiến thích hợp, hắn hoàn toàn có thể bước vào Thoát Thai nhị trọng.
Nghĩ tới đây, ánh mắt hắn nhìn về phương xa.
Nơi sâu trong Hắc Vân Sơn Mạch, dường như có thứ gì đó đang âm thầm kêu gọi.
Cũng chính lúc ấy, bên trong không gian ý thức, tấm bia đá cổ xưa bỗng rung động nhẹ.
Một hình ảnh mơ hồ hiện lên.
Đó là mặt hồ đen như mực mà hắn từng nhìn thấy.
Khác với lần trước, lần này trên mặt hồ xuất hiện thêm một bóng người toàn thân phủ đầy máu tươi. Người đó đang đứng giữa hồ nước, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đầy những xiềng xích khổng lồ.
Rồi hình ảnh đột ngột biến mất.
Nhưng trái tim Phạm Chính lại đập mạnh không ngừng.
Bởi khoảnh khắc cuối cùng trước khi biến mất, bóng người kia đã quay đầu nhìn về phía hắn.
Mà gương mặt ấy...
Lại giống hắn tới bảy phần.