Tiếng bước chân bên ngoài căn phòng vang lên rất khẽ nhưng trong đêm khuya yên tĩnh lại trở nên đặc biệt rõ ràng. Lý Thanh ngồi trên giường, ánh mắt vẫn dừng lại trên những dòng chữ đang hiện diện trong thức hải. Cổ thư màu vàng kim lơ lửng giữa không gian tối tăm, hàng chữ cảnh báo chưa hề biến mất.
【Mục tiêu mang ác ý】
【Khoảng cách hiện tại: Mười hai trượng】
Hắn chậm rãi mở mắt.
Căn phòng nhỏ lại hiện ra trước mặt.
Ngọn đèn dầu trên bàn vẫn cháy leo lét. Ánh sáng yếu ớt phủ lên bức tường đá thô ráp, khiến toàn bộ không gian mang theo cảm giác lạnh lẽo.
Tiếng bước chân đã dừng lại.
Người bên ngoài dường như đang đứng yên.
Lý Thanh không lập tức ra mở cửa.
Ba ngày sống tại thế giới này giúp hắn hiểu một đạo lý rất đơn giản.
Ở nơi thực lực quyết định tất cả, sự cẩn thận chưa bao giờ là thừa.
Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, tiến tới gần cửa sổ rồi nhìn ra ngoài qua khe hở.
Bên ngoài là con đường nhỏ giữa khu tạp dịch.
Ánh trăng bị mây che khuất hơn phân nửa.
Trong bóng tối lờ mờ, một bóng người đang đứng trước cửa phòng hắn.
Người đó mặc y phục xám của đệ tử tạp dịch.
Nhưng khuôn mặt lại rất lạ.
Lý Thanh chưa từng gặp qua.
Đúng lúc ấy, người kia bất ngờ lên tiếng.
"Lý Thanh, ngủ chưa?"
Giọng nói không lớn.
Mang theo vài phần khách khí.
Nhưng cảnh báo của cổ thư vẫn tồn tại.
Lý Thanh không hề thả lỏng.
Hắn bước tới gần cửa.
"Có chuyện gì?"
Người bên ngoài im lặng vài giây rồi đáp.
"Ta là Trương Thành ở phòng bên khu đông. Có người nhờ ta chuyển lời."
"Ai?"
"Đệ tử ngoại môn tên Triệu Khôn."
Nghe thấy cái tên này, Lý Thanh lập tức hiểu ra.
Chính là thiếu niên đã xảy ra xung đột với hắn tại quảng trường sáng nay.
Bên ngoài tiếp tục vang lên giọng nói.
"Triệu sư huynh muốn gặp ngươi."
"Tại sao?"
"Ta không biết."
Lý Thanh khẽ nhíu mày.
Chỉ vì một câu nói ngoài quảng trường mà đối phương đã tìm tới tận đây.
Rõ ràng chuyện này không đơn giản như vẻ bề ngoài.
"Ta không đi."
Bên ngoài lập tức yên tĩnh.
Một lát sau, người kia cười khan.
"Ngươi nên suy nghĩ kỹ."
"Không cần."
Lý Thanh trả lời dứt khoát.
Hắn không biết Triệu Khôn muốn gì.
Nhưng giữa đêm khuya tìm tới khu tạp dịch chắc chắn không phải chuyện tốt.
Người bên ngoài lại đứng thêm vài hơi thở rồi mới xoay người rời đi.
Tiếng bước chân dần xa.
Trong thức hải, dòng cảnh báo cũng từ từ biến mất.
Lý Thanh vẫn không vội nghỉ ngơi.
Hắn ngồi xuống bàn.
Ánh mắt trở nên trầm ngâm.
Hiện tại hắn chỉ là một tạp dịch nhỏ bé.
Vậy mà vừa nhập môn một ngày đã bị người khác để mắt tới.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Hắn quá yếu.
Nếu hôm nay có thực lực đủ mạnh, Triệu Khôn căn bản sẽ không vì chuyện nhỏ đó mà tìm tới gây phiền phức.
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn dần kiên định.
Muốn sống tốt ở thế giới này.
Điều đầu tiên phải làm là trở nên mạnh hơn.
Mà cơ hội hiện tại đang nằm ngay trong linh điền số chín.
Lý Thanh khép mắt lần nữa.
Ý thức tiến vào thức hải.
Trang sách về di tích vẫn hiện rõ.
【Di tích bị phong ấn】
【Xác suất thu được cơ duyên: 87%】
Con số ấy khiến tim hắn đập nhanh hơn.
Nếu cổ thư không sai.
Đây rất có thể là cơ hội thay đổi vận mệnh đầu tiên của hắn.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ linh điền số chín thuộc khu vực quản lý của tông môn.
Ban ngày luôn có người qua lại.
Muốn âm thầm tìm kiếm bên dưới không phải chuyện dễ.
Ngay khi hắn đang suy nghĩ, một dòng chữ mới bất ngờ hiện lên.
【Gợi ý】
【Linh khí dị thường xuất hiện mạnh nhất vào giờ Tý】
Lý Thanh lập tức ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên cổ thư chủ động đưa ra chỉ dẫn.
Điều đó đồng nghĩa với việc cơ duyên kia có khả năng thực sự tồn tại.
Ánh mắt hắn nhìn về phía cửa sổ.
Bầu trời bên ngoài đã tối hẳn.
Khoảng cách đến giờ Tý không còn bao lâu.
Một ý nghĩ nhanh chóng xuất hiện trong đầu.
Đi ngay đêm nay.
Nếu chờ tới ngày mai, chưa chắc cơ hội còn thuộc về hắn.
Sau khi đưa ra quyết định, Lý Thanh lập tức đứng dậy.
Hắn thay một bộ y phục tối màu rồi nhẹ nhàng rời khỏi nơi ở.
Khu tạp dịch lúc này gần như đã chìm vào giấc ngủ.
Chỉ còn vài ngọn đèn đá phát ra ánh sáng yếu ớt bên đường.
Gió núi thổi qua mang theo hơi lạnh.
Lý Thanh men theo những lối đi nhỏ ít người chú ý, nhanh chóng tiến về phía linh điền.
Sau gần một khắc đồng hồ, những thửa ruộng linh dược quen thuộc hiện ra trước mắt.
Ban ngày nơi này vô cùng nhộn nhịp.
Nhưng hiện tại lại yên tĩnh đến đáng sợ.
Ánh trăng mờ nhạt phủ lên từng luống linh thảo tạo thành khung cảnh vừa đẹp vừa kỳ lạ.
Lý Thanh chậm rãi bước vào khu vực số chín.
Ngay khi tiến sâu hơn vài bước, hắn lập tức cảm nhận được điều khác thường.
Linh khí nơi đây dường như đậm đặc hơn những khu vực xung quanh.
Nếu không chú ý kỹ gần như không thể phát hiện.
Hắn tiếp tục đi về phía trước.
Một lúc sau, bước chân bất ngờ dừng lại.
Phía trước xuất hiện một tảng đá lớn nằm giữa linh điền.
Ban ngày hắn từng nhìn thấy nó.
Nhưng khi đó chỉ nghĩ là đá bình thường.
Hiện tại dưới ánh trăng, trên bề mặt tảng đá lại hiện lên những đường vân rất mờ.
Giống như phù văn cổ xưa.
Trong thức hải.
Cổ thư đột nhiên rung nhẹ.
【Đã tìm thấy vị trí phong ấn】
Hơi thở Lý Thanh trở nên gấp gáp hơn đôi chút.
Hắn tiến tới gần.
Đưa tay chạm vào bề mặt tảng đá.
Khoảnh khắc đầu ngón tay tiếp xúc, toàn bộ phù văn lập tức sáng lên.
ẦM!
Mặt đất rung chuyển.
Lý Thanh giật mình lùi lại.
Những đường nứt nhanh chóng lan ra xung quanh tảng đá.
Một luồng sáng màu xanh từ dưới lòng đất bắn thẳng lên bầu trời.
Cùng lúc đó.
Ở một nơi khác trong Thanh Huyền Tông.
Một lão giả đang ngồi tĩnh tu đột nhiên mở mắt.
Ánh mắt sắc bén nhìn về phía linh điền.
"Khí tức này..."
Ông lập tức đứng dậy.
Không chỉ mình ông.
Tại nhiều ngọn núi khác nhau trong tông môn, một số cường giả cũng đồng thời cảm nhận được sự biến động bất thường.
Trong khi đó.
Lý Thanh hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Trước mặt hắn, tảng đá đã tách sang hai bên.
Bên dưới xuất hiện một thông đạo dẫn sâu xuống lòng đất.
Từ trong đó truyền ra từng đợt linh khí tinh thuần đến kinh người.
Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc hơn cả là thứ đang nằm dưới đáy thông đạo.
Đó không phải linh thạch.
Không phải pháp bảo.
Mà là một bộ xương người mặc đạo bào cổ xưa.
Trên bàn tay khô héo của bộ xương đang nắm chặt một khối ngọc màu đen.
Mà đúng lúc ấy.
Hai hốc mắt trống rỗng của bộ xương bỗng nhiên xuất hiện hai đốm sáng đỏ như máu.