Tiếng nói kia giống như vọng đến từ nơi xa xôi vượt ngoài thời gian và không gian, vừa già nua vừa uy nghiêm, mang theo cảm giác cổ xưa đến mức khiến linh hồn người nghe run rẩy. Khoảnh khắc âm thanh ấy vang lên, Bảo Bình cảm thấy đầu óc mình như bị một bàn tay vô hình kéo mạnh vào vực sâu không đáy.
Hắn muốn mở miệng nói chuyện nhưng cơ thể hoàn toàn mất khống chế.
Tinh không vô tận trước mắt bắt đầu chuyển động.
Vô số ngôi sao xoay tròn.
Những dòng sáng khổng lồ đan xen như mạng nhện phủ kín trời cao.
Bóng người áo đen đứng giữa thiên địa vẫn bất động.
Khoảng cách giữa hai bên rõ ràng xa đến mức không thể tưởng tượng nổi, vậy mà Bảo Bình lại có cảm giác chỉ cần đưa tay là chạm tới đối phương.
Ánh mắt người kia rơi trên người hắn.
Không hề có sát ý.
Cũng không có thiện ý.
Chỉ giống như một tồn tại đã sống quá lâu đang lặng lẽ quan sát hậu nhân xuất hiện sau vô số năm chờ đợi.
“Ngươi là ai?”
Bảo Bình cố gắng cất tiếng hỏi.
Âm thanh vừa phát ra đã bị tinh không nuốt mất.
Bóng người áo đen không trả lời.
Thay vào đó, hắn chậm rãi giơ một tay lên.
Ngay lập tức, vô số hình ảnh xuất hiện xung quanh.
Những đại lục khổng lồ trôi nổi trong hư không.
Những cánh cổng cổ xưa cao đến tận trời.
Những sinh linh đáng sợ chỉ cần thở một hơi đã làm núi sông sụp đổ.
Rồi tất cả lần lượt tan biến.
Cuối cùng chỉ còn lại một chiếc bình đá.
Một chiếc bình giống hệt vật đang nằm trong tay Bảo Bình.
Trên bề mặt bình xuất hiện vô số ký hiệu cổ xưa phát sáng.
Từng đạo hào quang lưu chuyển.
Dường như bên trong chứa cả một thế giới.
Ngay lúc ấy.
Một dòng chữ màu vàng đột nhiên hiện lên giữa hư không.
【Người thừa kế đã xác nhận.】
【Huyền Thiên Bình bắt đầu thức tỉnh.】
【Mở khóa tầng thứ nhất.】
ẦM!
Một luồng sáng bùng nổ.
Bảo Bình chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Ý thức lập tức bị kéo trở về hiện thực.
Hắn mở bừng mắt.
Trước mặt vẫn là sân nhà quen thuộc.
Gió đêm vẫn thổi.
Mặt trăng máu vẫn treo trên bầu trời.
Mọi thứ dường như chưa từng thay đổi.
Nếu không phải chiếc bình đá trong tay đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt, hắn gần như cho rằng tất cả chỉ là một giấc mộng.
Bảo Bình hít mạnh một hơi.
Tim đập dữ dội.
Hắn cúi đầu nhìn xuống ngực mình.
Nơi đó xuất hiện một ký hiệu hình tròn kỳ lạ màu đen nhạt.
Ký hiệu giống như được khắc sâu vào da thịt.
Nhưng lại không hề đau đớn.
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”
Hắn lẩm bẩm.
Đúng lúc này.
Chiếc bình trong tay đột nhiên rung lên lần nữa.
Một luồng lực hút khổng lồ bộc phát.
Trước mắt Bảo Bình tối sầm.
Không gian xung quanh biến dạng.
Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến mất khỏi sân nhà.
...
Khi mở mắt ra lần nữa.
Bảo Bình hoàn toàn ngây người.
Hắn đang đứng giữa một khoảng không gian rộng lớn.
Bầu trời phía trên xám bạc.
Mặt đất trải dài vô tận.
Xa xa có núi non.
Có sông ngòi.
Có rừng cây.
Thậm chí còn có những tầng mây đang trôi lơ lửng.
Nhìn qua giống như một thế giới thật sự.
“Đây là đâu?”
Hắn quay đầu nhìn quanh.
Không thấy bất kỳ ai.
Chỉ có sự yên tĩnh kéo dài vô tận.
Ngay phía trước cách vài chục bước xuất hiện một tấm bia đá màu đen cao hơn ba mét.
Trên mặt bia khắc bốn chữ lớn.
Huyền Thiên Nội Giới.
Bảo Bình chậm rãi bước tới.
Không biết vì sao, mỗi khi đến gần tấm bia, tim hắn lại đập nhanh hơn.
Một cảm giác quen thuộc kỳ lạ dâng lên.
Như thể nơi này vốn thuộc về hắn từ rất lâu rồi.
Khi khoảng cách chỉ còn vài bước.
Những chữ trên bia đột nhiên phát sáng.
Một giọng nói máy móc vang lên.
“Người thừa kế tiến vào Huyền Thiên Nội Giới lần đầu.”
“Đang kiểm tra tư chất.”
“Đang đánh giá linh căn.”
“Đang đánh giá huyết mạch.”
Bảo Bình giật mình lùi lại.
Nhưng âm thanh vẫn tiếp tục vang lên.
“Đánh giá hoàn tất.”
“Linh căn cấp thấp.”
“Huyết mạch bình thường.”
“Tư chất trung bình.”
Nghe đến đây, khóe miệng hắn hơi co giật.
Kết quả này quả thật giống hệt những gì người trong trấn từng nhận xét.
Bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Thế nhưng ngay sau đó.
Giọng nói đột nhiên thay đổi.
“Phát hiện dấu ấn người sáng tạo.”
“Phát hiện huyết thống truyền thừa.”
“Đang hiệu chỉnh lại kết quả.”
Toàn thân Bảo Bình cứng đờ.
Huyết thống truyền thừa?
Người sáng tạo?
Những lời này có liên quan đến cha hắn sao?
Một lúc sau.
Âm thanh lại vang lên.
“Người thừa kế đạt điều kiện mở khóa truyền thừa sơ cấp.”
“Ban thưởng: Dẫn Linh Quyết.”
Ngay khi câu nói kết thúc.
Một luồng thông tin khổng lồ lập tức tràn vào đầu hắn.
Bảo Bình ôm đầu quỳ xuống đất.
Cơn đau kéo dài vài nhịp thở rồi biến mất.
Khi mở mắt ra.
Trong đầu hắn đã xuất hiện một bộ công pháp hoàn chỉnh.
Dẫn Linh Quyết.
Một môn công pháp hấp thu linh khí.
Cũng là nền tảng để bước vào con đường tu luyện.
Bảo Bình đứng lặng tại chỗ.
Trong lòng dâng lên sóng lớn.
Người khác muốn có công pháp phải bái nhập tông môn hoặc bỏ tiền mua với giá cực cao.
Vậy mà hắn vừa nhận được một bộ hoàn chỉnh.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, toàn bộ Thanh Vân trấn chắc chắn sẽ chấn động.
Bảo Bình cố gắng bình tĩnh lại.
Ánh mắt nhìn quanh không gian thần bí.
Lúc này hắn mới phát hiện linh khí nơi đây đậm đặc hơn bên ngoài rất nhiều.
Chỉ cần hít thở cũng cảm thấy cơ thể thoải mái.
Một suy nghĩ bỗng hiện lên.
Nếu công pháp là thật...
Vậy mình có thể tu luyện được không?
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện.
Hắn lập tức ngồi xuống.
Dựa theo ký ức vừa tiếp nhận bắt đầu vận chuyển Dẫn Linh Quyết.
Ban đầu không có phản ứng gì.
Nhưng rất nhanh.
Những điểm sáng nhỏ bé bắt đầu xuất hiện trong không khí.
Chúng giống như đom đóm giữa đêm tối.
Từ từ hội tụ về phía hắn.
Bảo Bình mở to mắt.
Hắn nhìn thấy linh khí.
Điều mà trước đây chưa từng làm được.
“Thật sự là linh khí!”
Giọng hắn hơi run.
Những điểm sáng càng lúc càng nhiều.
Chúng xuyên qua da thịt tiến vào cơ thể.
Một cảm giác mát lạnh lan khắp kinh mạch.
Cơn đau từ trận đánh ban chiều bắt đầu giảm bớt.
Vết thương trên người cũng đang hồi phục với tốc độ mắt thường khó thấy.
Bảo Bình tiếp tục vận chuyển công pháp.
Thời gian trôi qua từng chút.
Hắn dần chìm vào trạng thái kỳ lạ.
Trong cảm nhận của hắn, thế giới trở nên rõ ràng hơn.
Âm thanh gió thổi.
Mùi đất đá.
Nhịp đập trái tim.
Tất cả đều được phóng đại.
Không biết qua bao lâu.
ẦM.
Một tiếng động khẽ vang lên trong cơ thể.
Bảo Bình chấn động.
Hắn cảm nhận được một dòng năng lượng nhỏ bé vừa xuất hiện nơi đan điền.
Giống như giọt nước đầu tiên giữa sa mạc khô cằn.
“Đây là...”
“Linh lực.”
Âm thanh máy móc bất ngờ vang lên.
“Chúc mừng người thừa kế bước vào Luyện Khí tầng một.”
Bảo Bình hoàn toàn sững sờ.
Hắn thật sự đã bước lên con đường tu luyện.
Con đường mà trước đây hắn chỉ có thể đứng từ xa ngưỡng mộ.
Niềm vui dâng trào khiến hai bàn tay hắn run nhẹ.
Bao nhiêu năm bị xem thường.
Bao nhiêu năm bị gọi là phế vật.
Cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng.
Nhưng đúng lúc ấy.
Không gian phía xa đột nhiên xuất hiện một cột sáng màu đỏ.
ẦM!
Mặt đất rung chuyển.
Một luồng khí tức lạnh lẽo lan ra.
Bảo Bình lập tức đứng dậy.
“Chuyện gì vậy?”
Giọng nói máy móc lần nữa vang lên.
Nhưng lần này mang theo âm điệu cảnh báo.
“Phát hiện dị biến.”
“Phát hiện sinh vật xâm nhập.”
“Phát hiện khí tức Ma Tộc.”
Đồng tử Bảo Bình co rút.
Ma Tộc?
Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Phía cuối chân trời xuất hiện một bóng đen khổng lồ.
Nó đứng giữa cột sáng đỏ.
Cao hàng chục mét.
Hai mắt đỏ rực như máu.
Dù khoảng cách rất xa nhưng cảm giác áp bức vẫn khiến người ta nghẹt thở.
Bóng đen chậm rãi ngẩng đầu.
Sau đó nhìn thẳng về phía hắn.
Khoảnh khắc ánh mắt hai bên giao nhau.
Một nụ cười quỷ dị xuất hiện trên gương mặt sinh vật kia.
“Ta tìm thấy ngươi rồi...”
Âm thanh khàn đặc vang vọng khắp không gian.
“Người thừa kế của Huyền Thiên Bình.”
Bảo Bình cảm thấy da đầu tê dại.
Sinh vật đó biết hắn.
Biết cả chiếc bình.
Mà điều đáng sợ hơn là từ giọng nói kia, hắn cảm nhận được sát ý lạnh đến tận xương tủy.
Ngay lúc ấy.
Tấm bia đá phía sau lưng hắn bỗng phát sáng dữ dội.
Một dòng chữ đỏ như máu hiện lên.
【Cảnh báo khẩn cấp.】
【Phong ấn cổ đại đang suy yếu.】
【Ma Tộc thức tỉnh.】
【Người thừa kế phải nhanh chóng trưởng thành.】
Bầu trời bắt đầu rung chuyển.
Còn bóng đen ở cuối chân trời thì chậm rãi bước về phía hắn.
Mỗi bước chân hạ xuống đều khiến mặt đất nứt vỡ.
Bảo Bình siết chặt nắm tay.
Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ.
Nếu thứ kia thật sự thoát khỏi phong ấn...
Hắn sẽ chết.
Và có lẽ không chỉ riêng hắn.