Không gian dưới hầm tàu Vạn Hải Hào ngột ngạt đến mức khiến người ta buồn nôn. Mùi máu tanh nồng quyện cùng chướng khí tà ác bốc lên từ hồ máu giữa phòng, tạo thành những dải sương mù đỏ quạch lởn vởn xung quanh lão giả.
Huyết Ma Chân Nhân? Duyên khẽ thốt lên cái tên mà nàng vừa đọc được từ một điển tích cổ trong hoàng cung. Đây là một đại ma đầu từng bị các tông môn vây quét cách đây trăm năm, không ngờ lão lại trốn dưới đáy con tàu mang danh chính nghĩa này để hành ác.
Ha ha! Tiểu tử, có chút kiến thức đấy. Lão giả mở trừng đôi mắt đỏ ngầu, bàn tay khô héo vung lên. Từ hồ máu, những sợi dây xích làm bằng huyết dịch đặc quánh lao vút ra, uốn lượn như những con rắn độc hướng về phía Duyên và Vân Triệt Đã biết tên ta, vậy thì để lại linh hồn và máu thịt để làm chất dinh dưỡng cho Huyết Ma của ta đi!
Duyên lạnh lùng cười nhạt, đôi tay nàng nhanh như chớp kết ấn. Một ngọn lửa màu xanh tím bùng phát từ lòng bàn tay, tỏa ra nhiệt độ kinh người khiến không khí xung quanh vặn vẹo.
Tâm Hỏa? Ngươi là luyện đan sư? Lão giả kinh hãi hô lên. Ma công sợ nhất chính là hỏa diễm thuần khiết, đặc biệt là loại "Tâm Hỏa" sinh ra từ linh hồn của một đại tông sư.
Không chỉ là luyện đan sư, ta còn là kẻ tiễn ngươi xuống địa ngục! Duyên quát khẽ, ngọn lửa tím hóa thành một con hỏa long nhỏ, lao thẳng vào hồ máu.
"Xèo xèo!"
Tiếng máu bị nung chảy vang lên ghê rợn. Hồ máu bốc khói đen kịt, những sợi xích huyết dịch chưa kịp chạm vào tà áo của Duyên đã tan chảy thành nước. Cùng lúc đó, Lăng Vân Triệt động.
Hắn không rút kiếm hoàn toàn, chỉ để lộ một phân lưỡi kiếm sáng lòa như ánh trăng. Một đường kiếm khí hình bán nguyệt chém ngang qua không gian, mang theo sức mạnh hủy diệt vạn vật.
"Rắc! Rắc!"
Những chiếc cũi sắt đen kịt giam giữ đám trẻ bị chém đứt lìa trong nháy mắt mà không làm tổn thương đến bất kỳ ai bên trong. Lăng Vân Triệt khẽ phất tay, một luồng linh lực ôn nhu bao bọc lấy đám trẻ, đưa chúng lùi lại phía sau vùng an toàn.
Ngươi... các ngươi dám phá hỏng đại kế của ta! Huyết Ma Chân Nhân điên cuồng gào thét. Lão nhảy vọt ra khỏi hồ máu, cơ thể lão phồng to lên, da thịt nứt nẻ lộ ra những luồng ma khí đen ngòm Chết hết đi cho ta! Huyết Sát Thiên Địa!
Lão định tự bạo để kéo theo tất cả cùng chết. Linh lực trong cơ thể lão điên cuồng bành trướng, tạo thành một áp lực khủng khiếp khiến hầm tàu rung chuyển, những tấm gỗ nghìn năm bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Duyên nheo mắt, nàng không lùi mà tiến. Tay nàng cầm lấy mấy cây châm bạc dài bằng ngón tay, tẩm lên một loại dịch lỏng màu tím đậm từ không gian tùy thân.
Muốn tự bạo? Trước mặt một y sư, ngươi ngay cả tư cách tự sát cũng không có. Giọng nói của Duyên thanh lãnh như băng tuyết.
Nàng dùng bộ pháp cực nhanh, lướt qua luồng ma khí đang bùng nổ. Châm bạc như tia chớp đâm vào bảy tử huyệt trên người lão giả, khóa chặt dòng chảy linh lực đang hỗn loạn.
"Phốc!"
Giống như một quả bóng bị xì hơi, cơ thể Huyết Ma Chân Nhân nhanh chóng xẹp xuống. Lão quỳ rụp xuống đất, đôi mắt tràn đầy vẻ không tin nổi:
Ngươi... ngươi đã làm gì?
Ta chỉ khóa lại huyệt đạo linh lực của ngươi thôi. Loại độc này gọi là "Phế Linh Tán", nó sẽ khiến tu vi của ngươi tan biến từng chút một, đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm vào tủy xương. Duyên thản nhiên giải thích, ánh mắt lạnh lẽo nhìn lão giả đang bắt đầu quằn quại.
Đúng lúc này, trên đỉnh đầu họ vang lên tiếng bước chân dồn dập. Tiếng la hét và tiếng vũ khí chạm nhau vang dội.
Kẻ nào dám xâm nhập cấm địa hầm tàu?
Một nhóm người mặc đạo bào trắng tinh khôi nhưng gương mặt lại đầy vẻ hung ác lao xuống. Dẫn đầu là Đại trưởng lão của tàu Vạn Hải Hào Trần Thiên, một cao thủ Nguyên Anh trung kỳ.
Khi nhìn thấy cảnh tượng tan hoang dưới hầm và Huyết Ma Chân Nhân đang nằm thoi thóp, mặt Trần Thiên biến sắc, từ trắng chuyển sang xanh, rồi lại tái mét.
Diệp thần y? Sao lại là ngươi? Trần Thiên nghiến răng, sát khí bùng nổ Ngươi đã thấy những gì không nên thấy. Đáng lẽ ngươi có thể sống sót đến Vạn Tiên Đảo, nhưng hôm nay, hầm tàu này sẽ là mộ huyệt của ngươi!
Duyên nhìn đám người được gọi là "tiên gia" này, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai:
Trần trưởng lão, thu tiền của hành khách để đưa họ tới thánh địa, sau lưng lại nuôi dưỡng ma đầu, dùng trẻ em làm vật hiến tế. Các ngươi... thật khiến ta thấy buồn nôn.
Giết chết bọn chúng! Không để sót một ai! Trần Thiên ra lệnh. Hàng chục cao thủ Linh Đan cảnh phía sau đồng loạt rút kiếm lao tới.
Duyên không chút hoang mang, nàng nhìn sang Vân Triệt:
Vân Triệt, đám tép riu này để ta luyện tay. Ngươi canh chừng lão già Nguyên Anh kia là được.
Được. Vân Triệt thu kiếm đứng sang một bên, nhưng ánh mắt hắn vẫn khóa chặt mọi cử động xung quanh Duyên, sẵn sàng ra tay nếu nàng gặp nguy hiểm.
Duyên lấy ra hai bình sứ nhỏ, ném mạnh xuống đất.
"Bùm!"
Một làn khói màu hồng nhạt nhanh chóng lan tỏa khắp hầm tàu. Đám cao thủ vừa lao tới bỗng khựng lại, đôi mắt chúng trở nên mờ mịt, sau đó bắt đầu quay sang chém giết lẫn nhau như gặp phải kẻ thù truyền kiếp.
"Mê Hồn Hương" kết hợp với "Vạn Độc Phấn". Duyên thong thả bước đi giữa đám người đang hỗn chiến Các ngươi thích dùng mạng người làm trò chơi, vậy thì hãy tự tận hưởng cảm giác bị đồng môn giết chết đi.
Trần Thiên kinh hãi lùi lại. Lão không ngờ thuật dùng độc của thiếu niên này lại quỷ dị đến thế. Lão vung tay, một thanh linh kiếm lấp lánh xuất hiện, chém ra một đường kiếm khí xé toạc làn khói độc hướng về phía Duyên.
Chút tài mọn! Nhận lấy một chiêu của ta! Trần Thiên gầm lên.
Duyên nheo mắt, nàng không tránh né. Bàn tay nàng bỗng nhiên hóa thành màu ngọc thạch trong suốt đây là "Ngọc Thủ Phục Ma", một kỹ năng nàng vừa thức tỉnh được sau khi đạt đến Luyện Khí đỉnh phong.
"Keng!"
Nàng tay không bắt lấy lưỡi linh kiếm của vị cao thủ Nguyên Anh. Linh lực tím nhạt bùng nổ từ lòng bàn tay nàng, trực tiếp đánh nát kiếm quang.
Cái gì? Trần Thiên trợn tròn mắt. Một tên Luyện Khí tầng mười có thể tiếp nhận một chiêu của Nguyên Anh mà không tổn hao gì? Chuyện này hoàn toàn đi ngược lại quy luật của trời đất!
Nàng thực chất đã dùng mượn lực đả lực, cộng với lớp giáp linh lực từ Linh Không Gian bảo vệ.
Đến lượt ta. Duyên cười lạnh. Nàng búng ngón tay, một viên đan dược màu đỏ tươi bay vào không trung, nổ tung thành hàng ngàn hạt bụi nhỏ li ti.
Trần Thiên hít phải một chút bụi đỏ, bỗng thấy lồng ngực nóng như lửa đốt, kinh mạch bắt đầu có dấu hiệu bị ăn mòn. Lão hoảng sợ định dùng linh lực ép độc, nhưng mỗi khi lão vận công, độc tố lại càng lan nhanh hơn.
Ngươi... ngươi đã hạ độc gì? Lão hổn hển hỏi.
"Phần Tâm Đan". Loại độc này chuyên dùng cho những kẻ lòng dạ đen tối. Càng vận động linh lực, tim phổi sẽ càng nhanh chóng biến thành tro bụi. Duyên đáp, bước chân tiến lại gần lão.
Đúng lúc này, chiếc tàu Vạn Hải Hào rung chuyển dữ dội. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ boong tàu phía trên. Tiếng chuông báo động dồn dập.
Có yêu thú khổng lồ tấn công tàu! Tiếng hét thất thanh từ phía trên truyền xuống.
Vân Triệt nhìn lên trần tàu, ánh mắt nheo lại:
Là "Thâm Hải Cự Chương", yêu thú cấp năm. Có lẽ mùi máu từ hồ máu này đã thu hút nó. Nếu không ngăn chặn, con tàu này sẽ bị xé nát.
Duyên nhìn hàng trăm đứa trẻ đang run rẩy sợ hãi phía sau, rồi nhìn đám người Trần Thiên đang nằm la liệt. Nàng thở dài, lấy ra một lọ giải độc ném xuống đất cho Trần Thiên:
Tạm thời giữ mạng cho các ngươi. Muốn sống thì bảo vệ đám trẻ này, nếu khi ta quay lại mà có đứa trẻ nào mất một sợi tóc, ta sẽ khiến cả đời ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời.
Duyên quay sang nhìn Vân Triệt:
Đi thôi, chúng ta đi xem con bạch tuộc khổng lồ kia mạnh thế nào.
Hai người lướt đi như hai tia chớp, một đỏ một đen, xuyên qua các tầng của con tàu để lên boong.
Khi bước ra ngoài, cảnh tượng thực sự kinh hoàng. Tám cái xúc tu khổng lồ, mỗi cái to bằng một tòa tháp, đang quấn chặt lấy Vạn Hải Hào. Mặt biển đen kịt cuộn sóng dữ dội. Những thiên tài trẻ tuổi trước đó còn kiêu ngạo, giờ đây đang chạy loạn xạ, khóc lóc thảm thiết.
Tần Vũ – Thập tam hoàng tử Đại Tần – đang bị một cái xúc tu cuốn lấy, treo lơ lửng trên không trung, mặt cắt không còn giọt máu.
Cứu... cứu mạng! Hắn nhìn thấy Duyên, liền hét lớn.
Duyên đứng trên đài cao nhất của mũi tàu, gió biển thổi tung mái tóc đen nhánh, huyết y rực rỡ như đóa hoa bỉ ngạn nở rộ giữa đại dương đêm tối. Nàng không nhìn Tần Vũ, mà nhìn thẳng vào con mắt to như cái đình của Thâm Hải Cự Chương.
Tiểu Linh, chuẩn bị chưa? Duyên thầm hỏi trong lòng.
Meo! Chủ nhân yên tâm, ta đã chờ đợi bữa tối này lâu lắm rồi! Tiếng của Tiểu Linh đầy hào hứng.
Duyên lấy ra thanh đoản kiếm Tử Diễm, linh lực toàn thân dâng trào. Nàng không còn che giấu tu vi, khí thế đột ngột tăng vọt, phá vỡ xiềng xích của Luyện Khí, trực tiếp nhảy vọt lên Trúc Cơ cảnh sơ kỳ ngay tại chỗ nhờ viên Nguyên Anh nàng vừa luyện hóa một nửa trong lúc lên tàu.
"Ầm!"
Một cột ánh sáng màu tím phóng thẳng lên trời, xua tan sương mù. Duyên như một vị nữ thần chiến tranh, cầm kiếm lao thẳng vào con yêu thú khổng lồ giữa muôn vàn sóng dữ.
Hôm nay, ta sẽ dùng máu của yêu thú này để tế cờ cho "Duyên Các" của ta! Tiếng nói của nàng vang vọng khắp biển khơi, khiến hàng ngàn người trên tàu phải nín thở kinh ngạc.
Lăng Vân Triệt đứng dưới boong tàu, nhìn bóng lưng nhỏ bé nhưng kiên cường của nàng, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một sự dịu dàng và tự hào vô hạn. Hắn khẽ búng tay, một luồng ánh sáng vàng nhạt âm thầm bao phủ lấy thanh kiếm của nàng, gia trì thêm sức mạnh của thần tắc.
Trận chiến trên biển cả chính thức bước vào hồi gay cấn nhất. Danh tiếng của Diệp Ninh Duyên, sau đêm nay, sẽ không còn chỉ nằm ở hai chữ "thần y", mà là một "nữ vương" thực thụ của biển cả.