Sau khi trở về từ thư phòng của phụ thân, Thẩm Nguyệt lập tức sai Thanh Chi đóng cửa phòng.
Nàng ngồi trước gương đồng rất lâu.
Trong gương là một thiếu nữ chỉ mới mười sáu tuổi.
Mày liễu cong cong, đôi mắt trong veo, gương mặt vẫn còn nét ngây thơ.
Không giống người phụ nữ đã trải qua mười năm cung đấu, càng không giống nữ nhân vừa chết trong tuyết lạnh.
Thẩm Nguyệt đưa tay chạm lên mặt mình.
Còn trẻ.
Thật sự còn trẻ.
Mọi thứ đều chưa bắt đầu.
Nàng vẫn còn cơ hội.
“Tiểu thư.”
Thanh Chi đứng phía sau, nhẹ giọng hỏi:
“Người có chuyện gì sao?”
“Có.”
Thẩm Nguyệt nhìn nàng qua gương.
“Ta muốn hủy hôn.”
Thanh Chi giật mình.
“Hủy… hôn?”
“Ừ.”
Nàng nhớ rất rõ.
Ba tháng nữa, hoàng đế sẽ ban hôn.
Nàng sẽ được gả cho Tam hoàng tử Tiêu Cảnh Hành.
Kiếp trước, nàng từng cho rằng đó là may mắn lớn nhất đời mình.
Nhưng đời này…
Nàng không cần nữa.
“Tiểu thư, nhưng người đã được định hôn với Tam điện hạ từ nhỏ…”
“Ta biết.”
“Vậy…”
“Ta không muốn gả.”
Giọng nàng rất nhẹ nhưng dứt khoát.
Thanh Chi không dám nói thêm.
Thẩm Nguyệt nhìn xuống bàn tay mình.
Trong kiếp trước, nàng đã từng vì cuộc hôn nhân ấy mà mất tất cả.
Đời này, nàng sẽ không đi lại con đường đó.
Không vào cung.
Không tranh sủng.
Không yêu Tiêu Cảnh Hành.
Không để Thẩm gia trở thành vật hy sinh cho bất kỳ ai.
Nàng muốn sống một đời bình yên.
Nhưng có một điều nàng chưa tính đến.
Hôn sự của nàng…
Không phải nàng muốn hủy là có thể hủy.
⸻
Chiều hôm đó.
Thẩm tướng vừa về phủ đã gọi nàng vào thư phòng.
“Nguyệt Nhi.”
“Phụ thân.”
Ông nhìn nữ nhi trước mặt, vẻ mặt có chút khó xử.
“Chuyện con nói sáng nay…”
“Người không đồng ý?”
Thẩm tướng thở dài.
“Không phải phụ thân không đồng ý.”
Ông đặt một tách trà xuống bàn.
“Mà là bệ hạ đã có ý chỉ.”
Thẩm Nguyệt im lặng.
Quả nhiên.
Nàng nhớ.
Kiếp trước, cũng vào ngày này, hoàng đế đã phái người đến Thẩm phủ truyền khẩu dụ.
Chỉ khác một điều.
Kiếp trước nàng vui mừng đến mức mất ngủ.
Đời này…
Nàng chỉ thấy đau đầu.
“Phụ thân.”
“Ừ?”
“Nếu con nhất định không gả thì sao?”
Thẩm tướng nhìn nàng.
“Nguyệt Nhi, hôn sự này không chỉ liên quan đến con.”
“Con biết.”
“Nó liên quan đến Thẩm gia.”
Nàng im lặng.
Đây chính là lý do năm xưa nàng không thể từ chối.
Nhưng lần này…
Nàng đã biết tương lai.
Nàng biết ai sẽ phản bội ai.
Biết hoàng cung sẽ xảy ra chuyện gì.
Biết từng bước đi của những người kia.
Nàng không cần phải lựa chọn giống kiếp trước nữa.
“Phụ thân.”
Nàng đứng dậy.
“Con không muốn vào cung.”
Thẩm tướng nhìn nàng thật lâu.
Cuối cùng ông hỏi:
“Con có phải đã biết chuyện gì không?”
Tim Thẩm Nguyệt đập mạnh.
“Vì sao phụ thân hỏi vậy?”
“Bởi vì trước đây con rất thích Tam điện hạ.”
Thẩm Nguyệt cúi mắt.
Đúng.
Nàng từng rất thích hắn.
Nhưng đó là chuyện của kiếp trước.
“Con nhìn lầm người.”
Thẩm tướng im lặng.
Một lúc sau, ông mới nói:
“Được.”
Thẩm Nguyệt ngẩng đầu.
“Phụ thân…”
“Nếu con không muốn gả, phụ thân sẽ tìm cách.”
Nàng sững người.
“Người không hỏi vì sao sao?”
Thẩm tướng bật cười.
“Con là nữ nhi của ta.”
“Ta chỉ cần biết con không muốn.”
“Còn lý do…”
Ông đưa tay xoa đầu nàng.
“Sau này con muốn nói thì nói.”
Thẩm Nguyệt cúi đầu.
Mắt nàng đỏ lên.
Kiếp trước nàng đã ngu ngốc đến mức nào…
Có một người phụ thân yêu nàng như vậy mà nàng lại vì một nam nhân khác mà bỏ mặc ông.
“Phụ thân.”
“Ừ?”
“Kiếp này con nhất định sẽ hiếu thuận với người.”
Thẩm tướng ngẩn ra.
Sau đó ông bật cười.
“Được.”
“Ta chờ.”
⸻
Đêm đó.
Trong cung.
Tiêu Cảnh Thần nhận được tin.
“Thẩm tiểu thư muốn hủy hôn?”
“Vâng.”
Nam nhân ngồi bên cửa sổ khựng lại.
Bàn tay đang cầm quân cờ bất động giữa không trung.
“Lý do?”
“Không rõ.”
“Thẩm tướng thì sao?”
“Đang tìm cách xin bệ hạ thu hồi ý chỉ.”
Tiêu Cảnh Thần cúi mắt.
Một lúc lâu không nói.
Người khác không biết.
Nhưng hắn biết.
Nàng đang sợ.
Kiếp trước, nàng cũng từng sợ.
Chỉ là khi ấy hắn quá chậm.
Chậm đến mức khi hắn nhận ra nàng không hề yêu Tiêu Cảnh Hành…
Nàng đã chết rồi.
Hắn khép mắt.
“Điện hạ?”
“Chuẩn bị xe.”
“Đi đâu?”
“Thẩm phủ.”
Thị vệ ngẩn người.
“Bây giờ?”
“Ừ.”
“Nhưng đã là giờ Hợi…”
Tiêu Cảnh Thần ngước mắt.
“Có vấn đề?”
“Không có.”
Thị vệ lập tức cúi đầu.
“Thuộc hạ đi chuẩn bị.”
⸻
Thẩm phủ.
Đêm khuya.
Thẩm Nguyệt đang ngủ thì nghe thấy tiếng động bên ngoài.
“Tiểu thư.”
Thanh Chi vội vàng chạy vào.
“Điện hạ đến.”
“Ai?”
“Thái tử điện hạ.”
Thẩm Nguyệt lập tức tỉnh ngủ.
Thái tử?
Tại sao hắn lại đến đây?
Kiếp trước, nàng và vị thái tử này gần như không có giao thiệp.
Hắn là người lạnh lùng nhất kinh thành.
Cũng là người cuối cùng chết trong cuộc tranh đoạt hoàng vị.
Nhưng…
Nàng nhớ rất rõ.
Trước khi nàng chết, có người từng nói với nàng một câu.
“Nếu năm đó nàng chọn Thái tử, có lẽ mọi chuyện đã khác.”
Thẩm Nguyệt khoác áo ngoài.
“Đưa ta đi gặp hắn.”
⸻
Ngoài đại sảnh.
Tiêu Cảnh Thần đứng dưới mái hiên.
Ánh trăng rơi trên vai hắn.
Nam nhân mặc trường bào màu đen, dáng người cao lớn, gương mặt lạnh đến mức khiến người khác không dám nhìn lâu.
Thẩm Nguyệt bước tới.
“Tham kiến Thái tử điện hạ.”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
Ánh mắt hắn sâu đến mức nàng không thể đoán được suy nghĩ.
“Miễn lễ.”
“Đa tạ điện hạ.”
Hai người ngồi đối diện.
Không ai nói gì.
Thẩm Nguyệt bắt đầu cảm thấy khó hiểu.
Hắn đến đây lúc nửa đêm chỉ để nhìn nàng?
Cuối cùng nàng chủ động hỏi:
“Không biết điện hạ đêm khuya đến Thẩm phủ là vì chuyện gì?”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng.
“Nghe nói nàng muốn hủy hôn.”
Thẩm Nguyệt cảnh giác.
“Đúng.”
“Vì sao?”
“Không thích.”
Ba chữ đơn giản.
Tiêu Cảnh Thần im lặng.
Rất lâu sau, hắn hỏi:
“Không thích Tiêu Cảnh Hành?”
“Không thích.”
“Vậy nàng thích ai?”
Thẩm Nguyệt ngẩn ra.
Nàng nhìn hắn.
Nam nhân trước mặt vẫn bình tĩnh như cũ.
Nhưng bàn tay dưới tay áo đã siết chặt.
Thẩm Nguyệt không hiểu vì sao hắn lại hỏi câu này.
Nàng đáp:
“Hiện tại ta không thích ai cả.”
Tiêu Cảnh Thần nhìn nàng thật lâu.
Sau đó…
Khóe môi hắn khẽ cong.
Rất nhẹ.
Nhưng là một nụ cười.
“Vậy thì tốt.”
Thẩm Nguyệt: “…”
“Tốt?”
“Ừ.”
Hắn đứng dậy.
“Ta sẽ giúp nàng hủy hôn.”
Thẩm Nguyệt ngẩn người.
“Điện hạ?”
“Không cần vào cung.”
“Không cần gả cho người nàng không muốn gả.”
Hắn nhìn nàng.
Giọng nói trầm thấp, bình tĩnh.
“Thẩm Nguyệt.”
“Đời này…”
“Không ai có thể ép nàng.”
Nàng sững sờ.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng không hiểu vì sao trái tim mình lại đập nhanh.
Càng không biết…
Nam nhân trước mặt đã đợi nàng suốt một đời.
Và lần này…
Hắn sẽ không để nàng đi nữa.