Titan rung lên một chấn động khác thường, khác hẳn tiếng động cơ đều đặn Vance đã nghe suốt bao năm chỉ huy trên nó. Ánh đèn trong đài chỉ huy chớp tắt liên hồi, rồi một dãy màn hình đồng loạt tối sầm. Xa phía dưới, qua lớp kính chỉ huy, Vòm Gaia trải dài như một tấm bản đồ dát ánh đèn, những cụm sáng vốn luôn ổn định giờ tắt dần theo từng mảng, để lại các khoảng tối loang lổ ngày một rộng.
"Báo cáo," ông ra lệnh.
Không ai đáp lại ngay. Một kỹ sư cuối cùng cũng lên tiếng, giọng run. "Lưới điện trung tâm của Vòm Gaia vừa quá tải, thưa Tướng quân. Titan đang neo trực tiếp vào lưới đó để nạp năng lượng. Chúng tôi không ngắt kịp."
Sàn tàu nghiêng thêm một góc nhỏ. Một mảng trần phía xa rơi xuống, kéo theo vài sợi cáp đứt lìa, tóe lửa.
Một sĩ quan khác chạy tới, tay ôm một tấm bảng điều khiển di động. "Hệ thống ổn định trọng lực đang mất dần, thưa Tướng quân. Chúng ta cần hạ độ cao khẩn cấp."
"Hạ đi," Vance nói, giọng không đổi.
"Không có bãi đáp an toàn trong bán kính này," viên sĩ quan đáp, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Nếu hạ khẩn cấp, thân tàu sẽ..."
"Hạ đi," Vance lặp lại, chỉ vậy.
Viên sĩ quan không tranh cãi thêm, quay đi truyền lệnh xuống khoang lái.
Vance đứng thẳng, không bám vào đâu để giữ thăng bằng, dù mặt sàn dưới chân ông đang nghiêng dần.
"Camera an ninh Vòm Gaia," ông nói. "Khu vực quảng trường trung tâm."
Một màn hình nhỏ còn hoạt động bật lên, hình ảnh nhiễu sóng nặng, nhưng vẫn đủ rõ để thấy một góc quảng trường ngổn ngang mảnh kính vỡ, khói bốc lên từ đâu đó gần một cột đèn cháy đen.
Ở giữa khung hình, một nhóm người quỳ quanh một thân hình nằm bất động trên nền đá.
Vance nhích lại gần màn hình hơn, một tay đặt lên khung viền kim loại, ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
Ông không cần nhìn rõ gương mặt để biết đó là ai. Bộ giáp da thú, thanh kiếm vẫn còn cắm dưới nền đá cạnh bàn tay buông thõng, con sói xám cúi đầu bên cạnh.
Một trong những người quỳ quanh thân hình đó ngẩng lên, gương mặt lấm bụi, môi mấp máy điều gì không nghe rõ qua lớp nhiễu của camera. Người còn lại, dáng cao hơn, chỉ cúi đầu, hai tay buông thõng bên hông.
Ông đứng đó, không nói gì, mắt không rời màn hình dù hình ảnh liên tục nhiễu sóng, mất rồi lại hiện.
"Thưa Tướng quân," viên kỹ sư gọi, "chúng ta cần sơ tán khỏi đài chỉ huy ngay."
Vance không trả lời. Ông đưa tay vào túi áo trong, lấy ra một tấm ảnh nhỏ đã cũ, khung kim loại mờ bụi, vẫn luôn mang theo bên người từ nhiều năm nay mà chưa từng lấy ra trước mặt ai. Arthur mười hai tuổi, đứng cạnh ông trong một buổi lễ, cả hai mặc quân phục chỉnh tề, cùng nhìn thẳng vào ống kính.
Ông nhìn tấm ảnh, rồi nhìn lại màn hình, nơi hình ảnh vừa nhiễu sóng mất đi một lần nữa.
Cột thép phía trên đầu ông rung lên, một tiếng rắc khô khốc vọng qua lớp trần kim loại.
"Thưa Tướng quân," viên kỹ sư gọi lại, giọng gấp hơn.
Vance cất tấm ảnh trở lại túi áo, chậm rãi, không vội, như đang làm một việc đã quen thuộc từ lâu.
"Đưa người xuống trước," ông nói.
Viên kỹ sư ngần ngừ một giây, nhìn Vance thêm một lần, rồi chạy đi, hô hoán những người còn lại trong đài chỉ huy về phía lối thoát hiểm. Tiếng bước chân hối hả dồn về một hướng, rồi cánh cửa khoang thoát hiểm đóng sập lại, để lại đài chỉ huy chỉ còn một mình ông.
Vance đứng lại một mình, tay đặt lên thành bàn điều khiển đã tắt, mắt vẫn nhìn về phía màn hình giờ đã tối hẳn. Ông nhớ tới buổi chụp ảnh năm đó, Arthur đứng thẳng người, cố gắng bắt chước dáng đứng nghiêm của cha, và ông đã phải nhắc cậu bé đứng lại cho đúng tư thế ba lần trước khi máy ảnh bấm.
Một tiếng động cơ khác, trầm hơn, vang lên từ sâu trong thân tàu, tiếng của khung sườn kim loại đang chịu quá tải kéo dài, từng đợt rung chuyển ngày một gần nhau hơn.
Sàn tàu nghiêng thêm, đủ để một chiếc ghế trượt khỏi vị trí, va vào chân bàn. Một chồng hồ sơ trên bàn làm việc trượt theo, giấy tờ rơi tán loạn xuống sàn, vài tờ bay là là trước khi đáp xuống gần chân ông.
Vance không nhúc nhích. Ông đứng đó, hai tay buông thẳng bên hông, mắt nhìn ra ô cửa kính lớn phía trước, nơi ánh đèn của Vòm Gaia đang tắt dần theo từng khu vực, như một chuỗi domino chậm rãi lan ra khắp thành phố.
Cánh cửa đài chỉ huy phía sau lưng ông bật mở, gió lùa vào mang theo mùi khét của dây điện cháy. Tiếng chân người chạy dồn dập vọng lại từ hành lang, xa dần về phía khoang thoát hiểm.
Ông không quay đầu lại.
Một mảng trần lớn hơn sập xuống, kéo theo cả một đoạn khung đỡ, chắn ngang lối ra duy nhất còn lại. Bụi kim loại bay mù mịt trong không khí, phủ lên vai áo quân phục của ông một lớp xám nhạt.
Vance đứng yên giữa căn phòng đang dần sụp, tay chạm nhẹ vào túi áo nơi tấm ảnh vừa được cất vào, không rút nó ra lần nữa. Cửa sổ lớn phía trước ông rạn thêm một đường, ánh sáng bên ngoài lọt qua khe nứt, chiếu một vệt mỏng lên nền sàn nghiêng.
Titan chìm dần, không phải bởi một trận đánh, không phải bởi sức mạnh của rừng già, chỉ bởi chính trọng lượng của nó, thứ đã quá lớn để tự nâng đỡ mình một khi nguồn năng lượng nuôi nó không còn ổn định.
Bên ngoài, những mảng thân tàu bắt đầu tách rời, rơi rải rác xuống vùng đất trống phía dưới, nơi từng là bãi đáp của cả một hạm đội. Tiếng va đập vang lên xa dần, mỗi lần yếu hơn lần trước.