Hệ thống giả lập của Quảng trường Ánh Sáng khựng lại một nhịp khi Arthur bước ra giữa sân, lớp giáp da thú của cậu phủ bụi đường và mùi khói của rừng cháy, lạc lõng giữa nền cẩm thạch bóng loáng.
"Cảnh báo. Mục tiêu nguy hiểm số một đã xuất hiện." Giọng máy vang lên qua loa công cộng. Người đi đường dạt ra hai bên, một vài người hét lên, phần lớn chỉ đứng sững, điện thoại giơ lên quay.
Tám robot Sentinels đáp xuống từ các mái nhà quanh quảng trường, cánh phản lực gấp gọn vào thân khi chạm đất, họng súng laser khóa vào ngực Arthur. Băng đứng ngay sau lưng cậu, không gầm, chỉ hạ thấp thân, mắt quét qua từng cỗ máy một.
"Buông vũ khí," robot dẫn đầu ra lệnh, giọng máy không mang cảm xúc.
Arthur chậm rãi giơ hai tay lên, cắm mũi kiếm xuống nền đá. Cậu không nói gì thêm, chỉ đứng đó, mắt nhìn thẳng vào ống kính an ninh gần nhất. Cậu đã tính trước điều này khi bước ra giữa quảng trường: mọi camera trong khu vực đều sẽ dồn về phía cậu, và không một Sentinel nào rời mắt để canh chừng nơi khác.
Dưới tầng hầm máy chủ, An Nhã đã cắm cáp vào lõi sợi quang từ hai giờ trước, khi hệ thống an ninh còn đang bận rà soát các cửa ngoài. Cô chỉ còn chờ một khoảng trống đủ lớn trong lưu lượng giám sát để đẩy gói dữ liệu qua mà không bị chặn.
"Cửa sổ mở rồi," cô nói qua tai nghe, giọng gấp nhưng không hoảng. "Giữ vậy thêm mười giây."
Arthur đứng yên. Một Sentinel tiến gần hơn, súng vẫn chĩa thẳng. "Chín. Tám," An Nhã đếm khẽ. "Bảy..."
Trên hàng chục màn hình quanh quảng trường, hình ảnh bắt đầu nhiễu, từng vệt sọc điện tử cắt ngang gương mặt đang phát sóng của Vivienne. Vài giây sau, hình ảnh ổn định trở lại, nhưng không còn là Vivienne nữa.
Là Tướng Vance, trong phòng điều khiển Titan, giọng ông đều đều: "Nếu mạch long đất không được định vị, ta sẽ cắt nguồn nước và không khí lọc của Vùng Đệm."
Tiếp theo là những đoạn ghi hình ngắn, không chỉnh sửa: một hàng người xếp trước một bể nước cạn, một đứa trẻ hỏi mẹ vì sao vòi nước không chảy, một đoạn dây xích quấn quanh van khóa.
Đám đông trong quảng trường không hét lên. Họ đứng im, mắt dán vào màn hình, một vài người quay sang nhìn nhau, không nói gì, như đang chờ ai đó lên tiếng trước.
"Đây là dàn dựng," một người đàn ông nói, giọng không chắc chắn lắm.
"Sao lại có giọng ông ấy thật thế," một người khác đáp, cũng không chắc chắn hơn. "Con gái tôi làm ở đài phát thanh, nó nói giọng đó không giả được."
Một cô gái trẻ đứng gần rìa đám đông đưa tay lên che miệng, mắt vẫn không rời màn hình. Một người đàn ông lớn tuổi hơn đứng cạnh bà cụ tóc bạc, khẽ lắc đầu, không rõ là phủ nhận hay chỉ đơn thuần không tin nổi những gì đang thấy. Không ai đồng thanh tin, cũng không ai đồng thanh phản đối. Chỉ có sự im lặng dày đặc hơn cả tiếng còi báo động lúc nãy.
Ở tầng cao nhất của tòa tháp truyền thông, Vivienne đứng trước một dãy màn hình giám sát, tay đặt trên bàn điều khiển, không di chuyển.
"Cắt nguồn phát," ả nói, giọng đều, không lớn hơn bình thường. "Ngay bây giờ."
Kỹ thuật viên bên cạnh gõ liên tục, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Không cắt được, thưa bà. Nó đang chiếm quyền ở tầng lõi."
Vivienne không đổi sắc mặt. Ả chỉ nhìn màn hình thêm một lúc, các ngón tay gõ nhẹ, đều đặn lên mặt bàn kính, rồi quay đi, gọi một số khác trên thiết bị liên lạc riêng.
"Cho người xuống tầng hầm máy chủ," ả nói, giọng vẫn bình thản như đang ra lệnh dọn dẹp một căn phòng. "Tìm nguồn phát và dập nó."
Ả tắt kết nối, đứng nhìn màn hình thêm vài giây, rồi rời khỏi phòng, bước chân đều, không vội.
Trên quảng trường, các Sentinels đứng bất động một lúc, họng súng dao động nhẹ giữa Arthur và các màn hình đang phát sóng, như đang chờ một lệnh mới mà không ai gửi tới.
Arthur hạ tay xuống, chậm, không đột ngột. Cậu nhìn quanh đám đông, những gương mặt vẫn còn nửa tin nửa ngờ.
"Tôi không tới đây để đánh ai," cậu nói, không lớn tiếng, chỉ đủ để những người gần nhất nghe rõ. "Chỉ để các vị tự xem."
Một vài người gật đầu chậm. Nhiều người khác vẫn đứng yên, tay ôm túi xách trước ngực, chưa quyết định nên tin hay nên sợ.
Một Sentinel đứng gần Arthur nhất khẽ hạ nòng súng xuống vài độ, rồi lại nâng lên, như thể chính hệ thống điều khiển của nó cũng đang phân vân giữa hai mệnh lệnh mâu thuẫn.
Một tiếng động cơ hạng nặng vọng tới từ phía đại lộ chính, khác hẳn tiếng xe thường ngày của Vòm Gaia, trầm và đều như bước chân của một đoàn quân. Vài người trong đám đông quay đầu nhìn về hướng đó.
Trên nền đường, một lớp bụi mịn bắt đầu run lên theo từng nhịp động cơ, và ánh đèn từ các cửa hàng hai bên đại lộ khẽ chớp tắt, như thể một dòng điện lớn đang bị rút bớt sang nơi khác.
An Nhã, vẫn đang cắm cáp dưới tầng hầm, ngẩng lên khi đèn trên bảng điều khiển của cô cũng nháy theo nhịp đó.
"Có gì đó đang di chuyển," cô nói qua tai nghe, giọng chững lại. "Lớn. Rất gần."
Cửa lối vào tầng ngầm, cách chỗ cô ngồi không xa, phát ra một tiếng cạch khô khốc, khác với âm thanh cơ chế khóa tự động vẫn nghe hằng ngày.
Trên mặt đất, tiếng động cơ đã đủ gần để làm rung nhẹ những vũng nước đọng trên nền đá. Arthur quay đầu về phía đại lộ, tay siết lại quanh chuôi kiếm vẫn cắm dưới nền cẩm thạch, chưa rút lên.