Chương 18: Bí mật của quặng thạch nguyên sinh

Dưới sự dẫn dắt của Băng, Arthur và An Nhã băng qua một hẻm núi hẹp, vách đá hai bên phủ rêu phát quang, ánh sáng xanh lam yếu ớt hắt lên gương mặt cả hai khi họ đi qua. Chiếc đồng hồ cơ khí trên tay An Nhã bắt đầu quay ngược kim, kim giây rung lạch cạch trên mặt số. Cô đưa tay lên đồng hồ, gõ nhẹ vào mặt kính. Nó vẫn quay ngược. Cô tháo nó ra, nhét vào túi áo, không nói gì thêm. Không khí trong hẻm núi lạnh hơn hẳn bên ngoài, hơi thở của cả hai người bắt đầu tạo thành những vệt trắng mờ. Băng dừng lại một lần, ngửi một tảng đá phủ rêu, rồi đi tiếp, đuôi nó khẽ cụp xuống, khác hẳn dáng vẻ tự tin thường ngày. Trước mắt họ, một hang động mở ra, ăn sâu xuống lòng đất. Hàng vạn khối tinh thể tím lục lăng mọc tủa ra từ vách đá, ánh sáng của chúng phản chiếu lẫn nhau khắp không gian, hắt lên trần hang những vệt sáng chuyển động chậm rãi như mặt nước dưới nắng. Arthur đưa tay chạm vào một mỏm tinh thể gần lối vào. Nó ấm, không lạnh như đá thường. Lang Vương Bạch Phong đã đứng đợi sẵn. Bên cạnh nó, một con gấu xám nằm phủ phục, hơi thở nặng nhọc phả thành từng luồng hơi trắng. Vết thương sâu trên ngực nó đang được áp vào một khối quặng lớn. Mỗi nhịp thở, ánh sáng tím từ khối đá lại thấm vào da thịt con gấu, và lớp da rách dần khép lại, để lại một mảng da non mỏng. Arthur đứng nhìn, không nói gì. Cậu chưa từng thấy một vết thương lành nhanh đến vậy. Cậu nhớ tới cánh tay của một người đàn ông ở khu định cư, bị máy cày cắt phải năm ngoái, phải mất gần hai tháng mới lành hẳn. Con gấu hé mắt nhìn về phía Arthur một thoáng, rồi khép lại, tiếp tục nằm yên. An Nhã đeo găng cách ly, nhặt lên một mảnh quặng vỡ dưới đất, đưa lên trước máy dò. Màn hình nhảy số liên tục, những vạch sóng đỏ dồn dập chạy hết cỡ rồi lại tụt xuống, không ổn định. "Năng lượng rất lạ," cô nói, mắt không rời màn hình. "Chị chưa từng đo được thứ gì như thế này." Cô xoay mảnh quặng trong tay, ánh sáng tím hắt qua kẽ ngón tay đeo găng, rồi cẩn thận đặt nó lên một phiến đá phẳng để quan sát kỹ hơn, không dám cầm quá lâu. Đừng lấy nó ra khỏi nơi này, giọng của Bạch Phong vang lên trong đầu Arthur, ngắn và chậm. An Nhã khựng lại, nhìn Arthur. Cậu gật đầu về phía cô. Cô đặt mảnh quặng trở lại chỗ cũ, cẩn thận như đang đặt xuống một thứ gì đó còn sống. "Vì sao?" Arthur hỏi. Bạch Phong không trả lời ngay. Nó cúi đầu xuống gần con gấu, hơi thở của nó làm lay động một hàng tinh thể nhỏ mọc gần đó, rồi ngẩng lên nhìn về phía cửa hang. "Vì nó không thuộc về nơi khác." Arthur nhìn quanh hang động một lượt nữa. Cậu nhớ tới những mảnh hợp kim gãy rời cậu vẫn nhặt được trong rừng, những xác robot bị dây leo nuốt chửng, thanh thép cậu từng ném xuống khe núi. Cậu không hỏi thêm. An Nhã ngồi xuống bên cạnh con gấu, quan sát lớp da non đang hình thành, thỉnh thoảng đưa tay lên gõ nhẹ vài dòng ghi chú vào một cuốn sổ nhỏ mang theo, không dùng máy móc. Arthur ngồi xuống cách đó không xa, lưng tựa vào một mỏm đá mát lạnh, nhìn Băng nằm cuộn tròn gần chân Bạch Phong, có vẻ đã yên tâm hơn. Một lúc lâu trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng thở đều của con gấu và tiếng bút chì cọ vào giấy của An Nhã. Đúng lúc đó, mảnh quặng trên nền hang gần chỗ An Nhã đứng lúc nãy bất ngờ lóe sáng, rồi chuyển màu xám xịt, vỡ vụn thành bột mịn, rơi xuống thành một vệt nhỏ trên nền đá. Chiếc máy dò trên tay An Nhã phát ra tiếng bíp dài, màn hình cháy đen, một làn khói mỏng bốc lên từ khe hở thiết bị. Cô giật mình đứng bật dậy, cuốn sổ rơi khỏi tay. "Có chuyện gì vậy?" Arthur rút kiếm, lưỡi kiếm lóe ánh tím phản chiếu từ vách hang, đứng chắn trước con gấu và An Nhã. An Nhã lắc mạnh chiếc máy dò, gõ vào cạnh thiết bị. Nó không sáng lại. Cô rút từ ba lô ra một bảng điều khiển dự phòng, cắm dây, ngồi thụp xuống, chờ đợi. Vài giây sau, một chuỗi tín hiệu hiện lên, yếu ớt, nhấp nháy không đều trên màn hình nhỏ. "Có ai đó đang dò tín hiệu," cô nói, giọng chậm lại, mắt nheo lại nhìn những con số đang nhảy. "Từ rất xa. Chị chưa biết là gì." Bên ngoài hang, một tiếng động trầm đục truyền qua thớ đất, khiến những khối tinh thể dưới chân họ rung nhẹ theo từng nhịp, một vài mảnh vụn nhỏ rơi lả tả từ trần hang xuống. Con gấu cựa mình, ngẩng đầu lên, đôi tai dựng thẳng. Arthur nhìn về phía cửa hang, rồi nhìn xuống chỗ mảnh quặng vừa vỡ vụn, giờ chỉ còn lại một vệt bột xám trên nền đá. Cậu cúi xuống, đưa ngón tay chạm nhẹ vào vệt bột ấy. Nó lạnh, không còn chút hơi ấm nào như những mảnh quặng khác trong hang. Băng đứng dậy, bước tới bên cậu, mũi hếch lên hướng ra ngoài, một tiếng gừ nhỏ trong cổ họng. Bạch Phong quay đầu về phía Arthur, ánh mắt nó không còn vẻ điềm tĩnh như lúc trước. "Đi thôi," Arthur nói, đứng dậy, tra kiếm vào vỏ. "Chúng ta phải báo cho mọi người ở Vùng Đệm." An Nhã gật đầu, nhặt vội cuốn sổ rơi dưới đất, nhét vào ba lô, rồi đi theo cậu ra khỏi hang, ánh sáng tím phía sau lưng họ dần khuất sau khúc quanh của hẻm núi.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ