Cuộc thương thảo hợp tác độc quyền giữa Tập đoàn Lục Thị và nhà thiết kế huyền thoại "Trang" cho dự án Biểu tượng Kiến trúc Thành phố A diễn ra vào chiều thứ Ba, tại phòng họp VIP thuộc tầng cao nhất của Lục Thị Tower.
Toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao của Lục Thị đều có mặt, ai nấy đều hồi hộp và căng thẳng. Dự án này chính là quân cờ chiến lược để Lục Thẩm Trạch lấy lại niềm tin của các cổ đông sau tin đồn về tai nạn của anh. Chỉ cần nhận được gật đầu từ "Trang", cổ phiếu Lục Thị chắc chắn sẽ tăng vọt lên mức kỷ lục.
Lục Thẩm Trạch ngồi ở vị trí chủ tọa trên chiếc xe lăn điện, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị. Bên cạnh anh, Trợ lý Quản đang kiểm tra lại hệ thống kết nối bảo mật quốc tế.
Theo đúng yêu cầu từ phía nhà thiết kế "Trang", buổi làm việc sẽ không diễn ra trực tiếp. Đầu cầu bên kia chỉ xuất hiện qua một màn hình chiếu lớn được mã hóa giọng nói và giấu hình ảnh đằng sau một bức rèm thun đen trên giao diện trực tuyến.
Đúng ba giờ chiều, màn hình chiếu bật sáng. Một chất giọng nữ qua bộ lọc mã hóa âm thanh, trầm thấp, sang trọng và thanh thoát vang lên qua hệ thống loa vòm:
【Xin chào Lục tổng và các cộng sự của Tập đoàn Lục Thị. Tôi là đại diện truyền thông của nhà thiết kế Trang.
Cả phòng họp nín thở. Lục Thẩm Trạch nheo mắt, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ cẩm lai. Anh bình thản cất giọng:
"Trang đại sư không tự mình tham dự sao? Lục Thị mang theo sự chân thành tối cao đến cuộc họp này, nhưng có vẻ nhà thiết kế lừng danh lại hơi thiếu tôn trọng đối tác."
Đầu cầu bên kia im lặng trong hai giây. Ngay sau đó, giọng nói mã hóa lại vang lên, nhưng lần này mang theo một sự kiên định và sắc sảo vô cùng quen thuộc:
【Lục tổng thắc mắc về sự chân thành sao? Sự chân thành trên thương trường không đo bằng việc xuất hiện trực tiếp hay lộ mặt, mà đo bằng bản thiết kế trên tay anh. Bản phác thảo 'Phượng Hoàng Tái Sinh' mà tôi gửi qua email riêng cho anh mười phút trước, chẳng lẽ chưa đủ để thể hiện sự chân thành của tôi?
Lục Thẩm Trạch lập tức hạ mắt xuống chiếc máy tính bảng trước mặt. Trợ lý Quản đã mở sẵn tệp tài liệu vừa nhận được.
Khi nhìn thấy bản vẽ 3D của công trình kiến trúc trung tâm, mắt Lục Thẩm Trạch khẽ co rút lại. Mọi giám đốc thiết kế trong phòng họp sau khi xem qua màn hình chia sẻ đều phải thốt lên những tiếng kinh ngạc không giấu giếm:
"Trời ơi! Cấu trúc này... sự kết hợp hoàn hảo giữa nét cổ điển Á Đông và đường nét hiện đại Tây Âu!"
"Góc lấy ánh sáng tự nhiên và hệ thống năng lượng xanh hoàn toàn vượt xa mọi tiêu chuẩn kiến trúc hiện tại!"
"Tuyệt vời! Đây chính là thứ mà dự án Thành phố A đang thiếu!"
Lục Thẩm Trạch nhìn chăm chăm vào những đường nét kiến trúc sắc sảo, phóng khoáng trên bản vẽ. Trong lòng anh trào dâng một cảm giác rung động mãnh liệt. Người thiết kế ra tác phẩm này không chỉ là một thiên tài, mà dường như còn hiểu rất rõ triết lý kinh doanh và tham vọng vực dậy tập đoàn của chính anh.
Tuy nhiên, sự nghi ngờ vốn có của một Ma vương thương trường nhanh chóng kéo anh trở lại thực tại.
"Bản thiết kế này rất xuất sắc." Lục Thẩm Trạch cất giọng trầm thấp. "Nhưng làm sao tôi có thể tin tưởng giao một dự án trọng điểm trị giá hàng tỷ đô la cho một người thậm chí còn không dám lộ diện? Nếu đối thủ cạnh tranh mua đứt Trang đại sư giữa chừng thì sao?"
Một tiếng cười nhẹ thoát ra từ hệ thống âm thanh bên kia:
【Lục tổng lo lắng vô lý rồi. Tôi chọn hợp tác với Lục Thị không phải vì tiền, mà vì tiềm lực của anh. Hơn nữa... một kẻ từng đi qua bờ vực sinh tử, đôi chân không thể đi lại nhưng vẫn điều hành tập đoàn vững như bàn thạch như Lục Thẩm Trạch, mới đủ tư cách đứng tên trên công trình của tôi.
Lời nói thốt ra khiến toàn bộ ban giám đốc Lục Thị sững sờ. Mọi người quay sang nhìn Lục Thẩm Trạch với ánh mắt lo sợ. Ở Lục Thị, chấn thương chân của Lục Thẩm Trạch là một cấm kỵ không ai dám nhắc tới. Nhưng người đằng sau màn hình lại thản nhiên xoáy thẳng vào nó, không phải với thái độ mỉa mai hay thương hại, mà là một sự công nhận đầy ngạo nghễ.
Lục Thẩm Trạch siết chặt tay vịn xe lăn, khóe môi khẽ cong lên một đường cong lạnh lẽo nhưng ngập tràn sự hứng thú.
"Nói hay lắm." Lục Thẩm Trạch đứng thẳng lưng trên ghế (dù ngồi xe lăn nhưng khí thái vẫn át vía toàn phòng). "Vậy điều kiện của Trang đại sư là gì?"
【Điều kiện rất đơn giản. Thứ nhất: Lục Thị phải bảo đảm toàn bộ quyền sáng tạo tuyệt đối cho tôi, không ai được can thiệp hay sửa đổi một nét vẽ nào. Thứ hai: Người đại diện tiếp nhận và chuyển giao toàn bộ tài liệu dự án này ở phía Lục Thị... phải là Cố Trang Thiếu phu nhân mới cưới của anh.
Rầm!
Chiếc bút máy trên tay Trợ lý Quản rơi xuống bàn. Toàn bộ phòng họp xô xao như vỡ tổ.
"Cố Trang? Thiếu phu nhân sao?"
"Tại sao Trang đại sư lại chỉ định một cô gái vô danh từ Cố gia làm người phụ trách tài liệu?"
Lục Thẩm Trạch nheo đôi mắt đen thẳm lại, sát khí lạnh lẽo thoáng qua trong mắt: "Tại sao lại là Cố Trang? Cô ấy và Trang đại sư có mối quan hệ gì?"
【Lục tổng không cần dò xét. Cô ấy đơn giản là người mà tôi tin tưởng sẽ không tráo đổi tài liệu mật hay tiết lộ bí mật thương mại cho bất kỳ kẻ nào kể cả Cố gia. Nếu Lục tổng đồng ý hai điều kiện này, hợp đồng độc quyền mười năm sẽ lập tức có hiệu lực. Còn nếu không... cuộc thương thảo dừng lại tại đây.
Màn hình hiển thị đồng hồ đếm ngược ba mươi giây. Bầu không khí trong phòng họp căng thẳng đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở dồn dập.
Lục Thẩm Trạch nhìn bản thiết kế "Phượng Hoàng Tái Sinh" rực rỡ trên máy tính bảng, rồi lại nhớ đến ánh mắt trong suốt nhưng kiên cường của Cố Trang đêm qua trong phòng làm việc.
Cô gái đó... rút cuộc có sức hút gì mà ngay cả nhà thiết kế lừng danh thế giới cũng đứng ra bảo vệ và tạo uy tín cho cô? Hay tất cả chỉ là một sự trùng hợp?
"Được." Lục Thẩm Trạch dứt khoát cất giọng trước khi đồng hồ đếm ngược trở về số 0. "Tôi đồng ý với cả hai điều kiện của Trang đại sư. Hợp đồng chính thức sẽ được gửi qua email mã hóa trong ngày hôm nay."
【Hợp tác vui vẻ, Lục tổng.
Màn hình vụt tắt. Kết nối bị ngắt hoàn toàn.
Lục Thẩm Trạch ngồi tựa lưng vào ghế da, đôi ngón tay thon dài gõ nhẹ theo nhịp trên bàn. Anh xoay sang Trợ lý Quản, ánh mắt tối sầm:
"Lập tức kiểm tra địa chỉ IP của cuộc gọi vừa rồi."
"Lục tổng, tôi đã cho bộ phận IT theo dõi ngay từ đầu..." Trợ lý Quản đổ mồ hôi hột, ngập ngừng báo cáo. "Nhưng địa chỉ IP liên tục nhảy qua hàng chục máy chủ ảo trên khắp thế giới. Vị trí cuối cùng phát ra tín hiệu... lại chính là mạng Wi-Fi nội bộ tại Biệt thự Lục gia."
Xoảng!
Lục Thẩm Trạch đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt ánh lên sự chấn động sâu sắc.
Sóng tín hiệu phát ra từ biệt thự Lục gia?
Chẳng lẽ... Trang đại sư thực sự đang ở rất gần anh? Hay chính người phụ nữ mà anh vẫn luôn coi là "con cờ thế thân vô dụng" ấy... đang đùa giỡn với anh ngay dưới một mái nhà?
Cùng lúc đó, tại phòng ngủ phụ ở tầng hai biệt thự Lục gia.
Cố Trang tháo chiếc tai nghe mã hóa giọng nói ra khỏi tai, nhẹ nhàng gập chiếc máy tính xách tay chuyên dụng lại. Cô vắt chiếc khăn ấm lau qua những giọt mồ hining rịn trên trán.
Màn đấu trí vừa rồi với Lục Thẩm Trạch quả thực thót tim. Chỉ cần sơ hở một chút, sự nhạy bén của kẻ được mệnh danh là "Ma vương thương trường" kia sẽ lập tức bóc tách ra thân phận thật của cô. Nhưng cô buộc phải mạo hiểm. Cô cần dùng thân phận "Trang" để trao cho thân phận "Cố Trang" một vị thế vững chắc không thể lay chuyển tại Lục Thị, đồng thời tiếp cận sâu hơn vào các dự án cốt lõi của tập đoàn.
Cốc cốc cốc!
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Cố Trang nhanh tay cất chiếc máy tính vào két sắt bí mật sau bức tranh treo tường, rồi thong thả bước ra mở cửa.
Lục Thẩm Trạch trên chiếc xe lăn điện đứng ngay ngoài cửa phòng. Gương mặt anh u tối như mây đen trước bão, đôi mắt sâu thẳm như hai xoáy nước muốn nuốt chửng cô. Phía sau anh, Trợ lý Quản ôm một chồng tài liệu dày cộp.
"Lục tổng? Anh về sớm thế?" Cố Trang mỉm cười dịu dàng, tỏ ra hoàn toàn vô tội.
Lục Thẩm Trạch không nói một lời, đẩy xe lăn tiến thẳng vào trong phòng. Anh nhìn quanh một lượt, ánh mắt lướt qua chiếc bàn làm việc trống trơn, rồi xoáy chặt vào đôi mắt thuần khiết của cô:
"Cố Trang, cô vừa làm gì trong phòng?"
"Tôi vừa đọc sách và nghỉ ngơi thôi." Cố Trang bình thản đáp. "Có chuyện gì sao anh?"
Lục Thẩm Trạch ra hiệu. Trợ lý Quản lập tức bước lên, đặt chồng tài liệu nặng trịch lên bàn.
"Từ hôm nay, cô chính là Giám đốc phụ trách hồ sơ dự án Biểu tượng Kiến trúc Thành phố A của Lục Thị." Giọng Lục Thẩm Trạch lạnh buốt, gằn từng chữ. "Chính nhà thiết kế 'Trang' đã đích thân chỉ định cô. Cố Trang... cô giải thích cho tôi nghe, tại sao một đại sư quốc tế lại tin tưởng một đứa con nuôi bị Cố gia hắt hủi như cô?"
Cố Trang nhìn chồng tài liệu trên bàn, khóe môi khẽ cong lên một đường cong bí ẩn. Cô bước lại gần Lục Thẩm Trạch, cúi người nhìn vào mắt anh, cất giọng thì thầm ngọt ngào:
"Lục tổng, tôi đã nói rồi... trên đời này có những bí mật, càng đào sâu anh sẽ càng bất ngờ. Chẳng lẽ anh không thích một quân cờ có giá trị cao sao?"