Nắng sớm vừa hé rạng sau cơn mưa tầm tã đêm qua, xua tan đi bầu không khí u uất bao phủ trên đỉnh đồi. Những giọt sương mai đọng trên vách kính phản chiếu ánh sáng lấp lánh, nhưng cái lạnh lẽo vốn có của căn biệt thự Lục gia thì vẫn không hề giảm bớt.
Đúng bảy giờ ba mươi phút sáng, Cố Trang đã bước ra khỏi phòng ngủ. Cô không còn khoác lên mình chiếc váy cưới ren nhàu nhĩ đêm qua. Thay vào đó, cô chọn một chiếc váy liền thân màu kem trang nhã bằng vải dạ mỏng, thiết kế cổ vuông nhẹ nhàng, tôn lên bờ vai thon gọn và làn da trắng ngần. Mái tóc đen mượt được búi gọn phía sau, chỉ để lại vài lọn tóc rủ xuống hai bên má. Không phấn son cầu kỳ, sự điềm tĩnh và khí chất thanh nhã của cô khiến người khác khi nhìn vào đều vô thức cảm thấy dễ chịu, nhưng lại không dám sinh lòng coi thường.
Khi Cố Trang bước xuống chiếc cầu thang gỗ dẫn vào đại sảnh tầng một, không khí bên dưới đã bắt đầu trở nên căng thẳng.
Tại phòng ăn rộng lớn, một ông lão tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn quắc thước, đầy uy nghiêm đang ngồi ở vị trí chủ tọa trên chiếc ghế bọc da cao cấp. Đó chính là Lục lão gia người sáng lập và cũng là linh hồn trụ cột của tập đoàn Lục Thị. Vừa mới xuất viện sau đợt điều trị tim cấp tính, gương mặt ông vẫn còn nét mệt mỏi, nhưng áp lực tỏa ra từ một kẻ từng kinh qua hàng trăm trận chiến thương trường vẫn khiến kẻ hầu người hạ xung quanh cúi đầu nín thở.
Ngồi ngay phía bên trái ông là Lục Thẩm Trạch trên chiếc xe lăn điện quen thuộc. Anh mặc bộ sơ mi xám đậm, tay áo xắn lên hai nấc, để lộ cổ tay vững chãi và chiếc đồng hồ dây da đen đắt giá. Gương mặt anh vẫn là một mặt hồ băng giá, không một chút biểu cảm.
"Ông nội." Cố Trang bước tới gần bàn ăn, cúi chào kính cẩn nhưng tự nhiên, giọng nói trong trẻo vang lên xua tan bớt sự nặng nề trong phòng.
Lục lão gia dời ánh mắt từ tờ báo sáng sang người cô gái trẻ. Đôi mắt già đời, tinh tường của ông chậm rãi quét qua Cố Trang từ đầu đến chân.
Ông không hề thấy ở cô sự khúm núm, sợ hãi của một đứa con nuôi bị xua đuổi, cũng không thấy sự ảo tưởng, kiêu ngạo của một cô tiểu thư hào môn sắp trở thành thiếu phu nhân Lục gia. Ở Cố Trang chỉ có một sự phẳng lặng đến kinh ngạc, tựa như một mặt nước sâu không thấy đáy.
"Cố Trang?" Giọng Lục lão gia trầm thấp, cất lên đầy uy lực. "Hôm qua Cố gia gọi điện báo tin chị gái cháu đột ngột nhập viện vì sốt cao, nên đành để cháu đứng ra hoàn thành thủ tục đăng ký. Chuyện này là thế nào?"
Cố Trang mỉm cười nhẹ nhàng, kéo ghế ngồi xuống đối diện Lục Thẩm Trạch theo sự ra hiệu của người quản gia. Cô thản nhiên đáp lời, ánh mắt không một chút chột dạ:
"Thưa ông, chuyện Cố gia báo sang chỉ là lời nói dối xã giao để giữ thể diện cho hai bên gia tộc. Thực chất, chị Nhược Nhã không muốn kết hôn với anh Thẩm Trạch vì những tin đồn về chấn thương của anh ấy. Bố mẹ nuôi ép cháu gạch tên chị ấy trên giấy tờ để cháu thay thế."
Xoảng!
Chiếc thìa bạc trên tay quản gia giật mình rơi xuống đĩa sứ tạo thành một âm thanh chói tai. Toàn bộ người làm trong phòng ăn sợ hãi đến mức mặt cắt không còn một giọt máu.
Ngay cả Lục Thẩm Trạch cũng khẽ nheo mắt lại, đôi lông mày rậm cau chặt. Anh không ngờ Cố Trang lại vạch trần trò bẩn của Cố gia một cách trực diện và không chút kiêng nể ngay trước mặt Lục lão gia như vậy. Cô không hề giấu giếm, cũng không hề tỏ ra mình là nạn nhân tội nghiệp để lấy lòng thương hại.
Lục lão gia lặng đi trong vài giây, bàn tay chống trên gậy gỗ gõ nhẹ xuống sàn đá hoa cương. Đôi mắt già nua của ông hiện lên một tia sáng kỳ lạ.
"Cháu dám nói thật trước mặt ta sao?" Ông nghiêm giọng hỏi. "Cháu không sợ ta nổi giận, lập tức hủy bỏ cuộc hôn nhân này và tống cháu ra khỏi Lục gia?"
Cố Trang bình tĩnh rót một ly trà ấm, khẽ đẩy về phía Lục lão gia, rồi mới cất giọng dịu dàng:
"Nếu ông nổi giận vì một lời nói thật, thì Lục gia đã không thể đứng vững trên đỉnh cao thương trường suốt năm mươi năm qua. Hơn nữa, việc cháu có ở lại Lục gia hay không không phụ thuộc vào lời nói dối ngọt ngào hay sự thành thật của cháu, mà phụ thuộc vào việc Lục gia có cần một bản hợp đồng hôn nhân ổn định trong thời điểm nhạy cảm này hay không."
Lời vừa thốt ra, không khí trong phòng ăn như ngưng đọng.
Lục Thẩm Trạch ngước mắt nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai nhưng trong mắt lại xẹt qua sự ngạc nhiên sâu sắc. Cô gái này không chỉ thông minh, mà còn nắm bắt cục diện vô cùng sắc bén. Cô biết rõ Lục Thị lúc này đang chịu áp lực rất lớn từ biến cố tai nạn của anh, việc hủy bỏ hôn sự liên minh gia tộc ngay lập tức sẽ khiến cổ phiếu công ty chao đảo thêm lần nữa.
Lục lão gia nhìn ly trà ấm trước mặt, rồi lại nhìn cô gái trẻ đối diện. Nét nghiêm nghị trên gương mặt già nua của ông từ từ giãn ra, hóa thành một tiếng thở dài nhẹ nhõm.
"Tốt... Rất tốt." Lục lão gia gật đầu, ánh mắt ánh lên sự tán thưởng không giấu giếm. "Cố gia đúng là một lũ mắt mù! Bọn chúng coi một viên ngọc thô là sỏi đá, rồi đem dâng cho Lục gia ta. Thẩm Trạch, con chọn không nhầm người đâu."
"Con không chọn cô ta, là Cố gia tự nhét cô ta vào." Lục Thẩm Trạch cất giọng lạnh lùng, dội một gáo nước lạnh vào bầu không khí vừa dịu đi.
"Cùng một kết quả cả thôi!" Lục Lão gia hừ lạnh một tiếng, chống gậy đứng dậy. "Ta không cần biết ban đầu vì lý do gì. Nhưng kể từ hôm nay, Cố Trang chính là Thiếu phu nhân đường đường chính chính của Lục gia. Kẻ nào trong cái nhà này dám coi thường cháu, cháu cứ việc xử lý, ta chống lưng cho!"
Lói rồi, Lục lão gia quay sang nhìn Cố Trang với ánh mắt ấm áp hiếm hoi:
"Trang à, Thẩm Trạch tính khí nó cứng đầu, vừa trải qua biến cố nên lòng đầy gai góc. Cháu chịu khó bao dung và chăm sóc nó giúp ta một thời gian."
"Cháu biết rồi, thưa ông." Cố Trang khẽ cúi đầu đáp lễ.
Sau khi Lục lão gia được trợ lý đỡ trở về phòng nghỉ ngơi, phòng ăn rộng lớn chỉ còn lại hai người. Sự tĩnh lặng lạnh lẽo một lần nữa bao trùm.
Lục Thẩm Trạch dùng khăn lau mép môi, đôi mắt thâm trầm xoáy vào Cố Trang:
"Màn thể hiện vừa rồi của cô rất khá. Dùng sự thành thật để chiếm lấy lòng tin của ông nội... Cô tính toán cẩn thận đấy."
"Lục tổng nghĩ nhiều rồi." Cố Trang thong thả gắp một miếng bánh mì, cất giọng thản nhiên. "Tôi chỉ làm đúng nghĩa vụ của mình theo hợp đồng: Giữ cho cục diện Lục gia ổn định. Anh không cần lo lắng tôi sẽ dùng lòng tin của ông nội để uy hiếp anh."
"Hy vọng lời nói và hành động của cô thống nhất với nhau." Lục Thẩm Trạch lạnh lùng quay xe lăn. "Trợ lý Quản đã chuẩn bị cho cô một chiếc xe riêng và thẻ ngân hàng sinh hoạt phí. Muốn đi đâu hay mua gì tùy cô, nhưng đừng làm phiền đến công việc của tôi."
"Cảm ơn Lục tổng."
Khi bóng lưng của Lục Thẩm Trạch khuất sau cánh cửa, Cố Trang mới nhẹ nhàng đặt chiếc đĩa xuống. Làn da dưới cổ cô vẫn còn hơi ửng đỏ vì căng thẳng, nhưng đôi mắt cô lại rực sáng một niềm tin mãnh liệt.
Bước đầu tiên bước chân vào Lục gia và đứng vững trước Lục lão gia đã thành công ngoài mong đợi.
Cô lấy chiếc điện thoại mật ra, lướt qua hàng loạt tin tức kinh tế đang bùng nổ trên các trang báo mạng:
【Tập đoàn Cố Thị thông báo dự án khu đô thị mới gặt hái thành công lớn nhờ sự hợp tác chiến lược với Lục Thị!】
【Tiểu thư Cố Nhược Nhã xuất hiện rạng rỡ tại sự kiện từ thiện, phủ nhận tin đồn rạn nứt hôn nhân với Lục gia...】
Cố Trang nhếch môi tạo thành một đường cong buốt giá. Cố gia vẫn đang thản nhiên hút máu danh tiếng của Lục gia, đồng thời dùng tên tuổi của Cố Nhược Nhã để che mắt thiên hạ, đẩy cô vào bóng tối.
"Cố gia..." Cố Trang thì xầm trong kẽ răng, những ngón tay thon dài siết chặt chiếc điện thoại. "Những gì mấy người đã cướp đi của gia tộc tôi năm xưa, và những tủi nhục mấy người bắt tôi chịu đựng... Tôi sẽ đòi lại từng chút một, trên chính 'trang' sách mà mấy người tưởng rằng đã vò nát!"
Ánh nắng buổi sáng hắt qua khung cửa sổ rộng lớn, chiếu rọi lên vóc dáng mảnh mai nhưng kiêu hãnh của Cố Trang. Một cuộc chiến không tiếng súng đã chính thức mở màn.