Căn biệt thự Lục gia chìm vào tĩnh mịch sau khi tiếng xe lăn của Lục Thẩm Trạch khuất xa. Cố Trang đứng bên ô cửa sổ lớn, lặng lẽ nhìn những vệt nước mưa chằng chịt chảy dài trên mặt kính cường lực.
Cô không thay chiếc váy cưới ren trắng đã sũng hơi lạnh, mà thong thả dạo một vòng quanh gian phòng ngủ rộng hơn trăm mét vuông. Mọi món nội thất từ chiếc giường gỗ óc chó, tủ quần áo âm tường đến bộ sofa da đắt đỏ đều mang tông màu xám lạnh và xám tro chủ đạo — một không gian chuẩn mực, sang trọng nhưng lại hoàn toàn thiếu vắng hơi ấm của con người.
Trò chuyện với Lục Thẩm Trạch vừa rồi chỉ kéo dài chừng vài phút, nhưng cô đã nắm bắt được tính cách của vị "chồng mới cưới" này. Anh là một kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực, từng nếm trải nhiều phản bội nên luôn dựng lên lớp vỏ bọc gai góc, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ ai có ý đồ chạm vào giới hạn của mình.
Cố Trang bước đến bàn trang điểm bằng đá hoa cương. Trên mặt bàn nhẵn bóng, ánh đèn chùm mạ vàng hắt xuống một tờ giấy phẳng tắp vừa được đặt sẵn ở đó từ lúc nào.
Đó là một bản "Hợp đồng hôn nhân" đã có sẵn chữ ký đầy uy lực của Lục Thẩm Trạch ở góc dưới cùng.
Cố Trang ngồi xuống chiếc ghế bọc nhung, nhẹ nhàng lật từng trang giấy. Những điều khoản trong hợp đồng được soạn thảo vô cùng tàn nhẫn và sòng phẳng:
Không can thiệp vào cuộc sống cá nhân, công việc hay các mối quan hệ của đối phương.
Trước mặt công chúng và Lục gia, phải giữ đúng bổn phận người vợ ngoan ngoãn, không được làm tổn hại đến danh tiếng tập đoàn Lục Thị.
Thời hạn hợp đồng là hai năm. Sau hai năm, Cố Trang sẽ rời khỏi Lục gia với một khoản tiền bồi thường trị giá năm mươi triệu tệ và một căn biệt thự tại ngoại ô.
Nếu có bất kỳ hành vi tiết lộ bí mật thương mại hoặc làm gián điệp cho gia tộc khác (đặc biệt là Cố gia), Cố Trang sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật và đối mặt với sự trừng phạt từ Lục Thị.
Cố Trang khẽ mỉm cười. Nụ cười của cô dịu dàng nhưng đong đầy vẻ mỉa mai.
Cố gia chắc chắn nghĩ rằng họ đã đẩy cô vào miệng hùm để chịu trận thay cho Cố Nhược Nhã. Bố mẹ nuôi của cô mưu tính dùng cô như một quân cờ gạt nợ, đồng thời hy vọng cô sẽ nghe lời mà dò xét tình hình thương tật thực sự của Lục Thẩm Trạch để báo về. Nhưng họ đã quá xem thường Cố Trang.
Cô cầm chiếc bút máy bằng vàng đặt bên cạnh, không một chút đắn đo hay run rẩy, dứt khoát ký tên mình: Cố Trang.
Dưới ánh đèn, nét chữ của cô sắc sảo, thanh thoát và tràn đầy lực lượng — hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài mong manh, dịu dàng của một cô gái mồ côi từng bị vứt bỏ.
"Xong rồi sao?"
Giọng nói lạnh lẽo đột ngột vang lên từ hướng cửa ra vào làm rùng mình cả không khí phòng ngủ.
Cố Trang quay lại. Lục Thẩm Trạch đã đổi sang một bộ quần áo mặc ở nhà bằng lụa màu đen cao cấp, lăn xe vào phòng. Phía sau anh là Trợ lý Quản — người trợ lý thân tín đã đi theo anh hơn mười năm qua trên thương trường.
Lục Thẩm Trạch nheo đôi mắt chim ưng nhìn cô gái đang ngồi trước gương. Anh vốn tưởng cô sẽ khóc lóc, vặn hỏi hoặc tìm cách thương lượng để đòi thêm quyền lợi như những kẻ tham lam khác. Nhưng Cố Trang lại ký bản hợp đồng bẫy này một cách thản nhiên đến mức kỳ lạ.
"Cô thậm chí còn không thắc mắc về số tiền năm mươi triệu tệ?" — Lục Thẩm Trạch cất giọng trầm thấp, mỉa mai. — "Đó là con số mà cả đời làm việc ở Cố gia cô cũng không bao giờ chạm tới được."
Cố Trang đứng dậy, nhẹ nhàng vuốt lại vạt váy cưới đã nhăn. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, cất giọng bình thản:
"Số tiền đó rất lớn, Lục tổng. Nhưng thứ tôi cần không phải là tiền của Lục gia, mà là khoảng thời gian hai năm yên tĩnh này."
Lục Thẩm Trạch gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn xe lăn, ánh mắt soi xét cô như muốn đâm xuyên qua lớp vỏ bọc bình tĩnh ấy.
"Khoảng thời gian yên tĩnh?" — Anh nhếch môi. — "Cô nghĩ ở lại Lục gia là yên tĩnh sao? Cố gia đẩy cô tới đây là để làm gián điệp. Ngày mai khi tin tức cô thay chị gái gạch tên kết hôn lan ra ngoài, truyền thông và các cổ đông Lục Thị sẽ xé xác cô ra."
"Vậy thì Lục tổng cứ việc đứng nhìn họ xé xác tôi." — Cố Trang mỉm cười nhạt nhòa. — "Nếu tôi không chịu được sóng gió hai năm này, đó là do tôi yếu kém. Anh có thể đuổi tôi đi bất cứ lúc nào mà không tốn một xu bồi thường."
Sự sắc sảo và điềm tĩnh giấu sau vẻ ngoài dịu dàng của cô khiến Lục Thẩm Trạch giật mình. Anh cẩn thận đánh giá người phụ nữ trước mặt. Đôi mắt cô trong suốt như tờ giấy trắng, nhưng ánh nhìn lại chứa đựng một sự kiên cường và tự tin đến khó hiểu.
Anh đưa tay ra hiệu. Trợ lý Quản lập tức tiến lên, cầm lấy bản hợp đồng đã có đầy đủ chữ ký của hai người.
"Cầm lấy cái này và cất vào két sắt." — Lục Thẩm Trạch ra lệnh, sau đó quay sang nhìn Cố Trang. — "Sáng mai lúc tám giờ, ông nội tôi sẽ từ bệnh viện trở về biệt thự chính. Cô có mười phút để chuẩn bị và có mặt ở bàn ăn. Đừng để ông nhìn ra bất kỳ sơ hở nào."
"Tôi biết rồi." — Cố Trang khẽ gật đầu.
Lục Thẩm Trạch quay xe lăn chuẩn bị rời đi, nhưng khi vừa đến ngưỡng cửa, anh khựng lại, xoay đầu nhìn vạt váy cưới lếch thếch của cô:
"Từ mai, cởi bỏ cái bộ dạng đáng thương này ra. Lục gia không nuôi kẻ yếu đuối."
Cánh cửa gỗ nặng nề một lần nữa khép lại.
Cố Trang trút một hơi thở dài nhẹ nhõm. Cô tiến vào phòng tắm xả nước ấm, cởi bỏ chiếc váy cưới nặng nề đã đè nén cô suốt cả ngày dài.
Ngâm mình trong làn nước ấm áp, Cố Trang nhắm mắt lại, thả lỏng toàn bộ cơ thể. Đêm nay, cô đã chính thức bước chân vào xoáy nước quyền lực của Lục gia. Nhưng cô không hề sợ hãi.
Cô với tay lấy chiếc điện thoại bảo mật chuyên dụng giấu kỹ dưới đáy chiếc túi xách cá nhân. Màn hình phát sáng hiện lên hàng loạt thông báo chưa đọc từ các tập đoàn kiến trúc và thời trang hàng đầu châu Âu:
【Tin nhắn từ Tập đoàn LVM: Cô Trang, bản thiết kế "Phượng Hoàng Tái Sinh" cho tuần lễ thời trang Paris đã được phê duyệt. Chúng tôi sẵn sàng trả năm mươi triệu đô la cho bản quyền độc bản này. Khi nào cô có thể ký hợp đồng?】
【Tin nhắn từ Bang hội Kiến trúc Quốc tế: Nhà thiết kế Trang, công trình bảo tàng thành phố A do cô phác thảo đang đợi chữ ký cuối cùng để bấm nút khởi công...】
Cố Trang lướt qua những dòng tin nhắn trị giá hàng chục triệu đô la ấy bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi gõ nhanh một dòng tin phản hồi gửi cho trợ lý bí mật của cô:
【Tạm thời hoãn lại mọi cuộc họp trực tiếp trong hai tháng tới. Chuyển toàn bộ tài liệu thiết kế dự án thành phố A vào địa chỉ mã hóa riêng của tôi. Tôi đã chuyển đến Lục gia.】
Gửi tin nhắn xong, cô xóa sạch mọi vết tích trên điện thoại.
Không ai có thể ngờ rằng, cô con gái nuôi "vô dụng, ăn cơm miễn phí" mà Cố gia khinh rẻ lại chính là thiên tài thiết kế giấu mặt mà cả thế giới săn đón. Năm triệu, hay năm mươi triệu tệ đối với cô chỉ là một con số nhỏ. Thứ cô thực sự cần lúc này chính là mượn cái danh "Mẹ kế/Vợ chính thức của Lục gia" để thu thập đầy đủ bằng chứng về vụ gian lận tài chính năm xưa — vụ án đã đẩy gia tộc thật sự của cô vào cảnh tan gia bại sản.
Đêm đã về khuya. Cố Trang thay một bộ đồ ngủ đơn giản bằng vải lụa mềm mại, bước ra khỏi phòng tắm và nằm xuống chiếc giường rộng lớn.
Nằm nghe tiếng mưa rơi rả rích ngoài cửa sổ, cô biết rằng ngày mai, khi ánh mặt trời mọc lên, một cuộc chiến thương trường và gia đấu ngầm sẽ chính thức bắt đầu. Và cô — Cố Trang — sẽ dùng chính đôi bàn tay mình để lật mở từng trang sách cuộc đời đầy rực rỡ.