**Chương 2: Những vết nứt dưới lớp da**
Ánh sáng buổi sáng len qua lớp mưa còn đọng trên kính, nhuốm căn phòng màu xám bạc. Tiểu Tuyết mở mắt trước. Cơ thể cô đang nằm nghiêng, lưng áp vào ngực trần của Hạo. Một cánh tay anh trai vòng qua eo, bàn tay vẫn giữ nguyên trên bụng dưới của cô như sợ em sẽ biến mất nếu buông ra.
Cô không cử động.
Giữa hai người còn vương mùi sex đặc quánh của đêm qua. Tinh trùng đã khô thành từng mảng mỏng trên đùi trong và bụng cô. Lồn vẫn hơi sưng, mỗi lần khép đùi lại là một cảm giác nhức nhối, vừa đau vừa nhớ.
Tuyết nhìn xuống bàn tay của Hạo. Ngón tay dài, đốt xương rõ, móng cắt ngắn. Bàn tay từng nắm tóc cô, từng bóp cổ cô, từng mở rộng đùi cô. Bàn tay của anh trai ruột.
Cô nuốt nước bọt.
Trong đầu hiện lên hình ảnh hồi nhỏ: Hạo năm mười hai tuổi bế cô bị ngã xe đạp, vừa chạy vừa mắng “Em bất cẩn quá”. Hạo mười lăm tuổi đứng giữa sân trường đánh nhau với thằng con trai dám trêu Tuyết. Hạo mười bảy tuổi ngồi ngoài hành lang bệnh viện cầm lấy tay cô khi cô bị sốt xuất huyết, thì thầm “Anh ở đây”.
Bây giờ cùng bàn tay ấy đã ở bên trong cơ thể cô.
Tuyết nhẹ nhàng gỡ tay Hạo ra. Cậu rên một tiếng trong cổ họng nhưng không tỉnh. Cô ngồi dậy, kéo tấm chăn mỏng che ngực, nhìn anh trai đang ngủ. Lông mày Hạo hơi nhíu ngay cả lúc ngủ. Môi dưới có vết răng của chính cô. Vai và lưng đầy những đường cào đỏ còn tươi.
Cô muốn khóc, nhưng nước mắt không ra.
Nhà tắm. Nước nóng chảy xuống tóc, xuống vai, xuống chỗ vẫn còn dính dịch của anh trai. Tuyết dựa lưng vào tường gạch men, hai tay ôm lấy chính mình. Cô nhớ rõ cảm giác khi Hạo bắn vào trong lần cuối. Nóng. Đầy. Và khoái cảm đến mức cô suýt ngất.
Nhưng ngay sau khoái cảm ấy là một khoảng trống lạnh lẽo đang lan dần.
Cô đang yêu anh trai mình bằng thứ tình cảm không được phép tồn tại.
Khi Tuyết bước ra, Hạo đã ngồi trên mép giường, mặc lại quần đùi, đang hút thuốc. Khói bay lên rồi tan vào không khí ẩm. Cậu nhìn em từ chân đến tóc, ánh mắt không còn điên cuồng như đêm qua, mà sâu và nặng.
“Em đau không?” giọng Hạo khàn.
Tuyết lắc đầu. “Không. Chỉ hơi… nhức.”
Im lặng.
Hạo stub thuốc, đứng dậy. Cậu bước tới, dừng cách em một bước. Hai người nhìn nhau. Không ai nói câu “Anh xin lỗi” hay “Em hối hận”. Vì cả hai đều biết đó là lời nói dối.
“Anh không thể giả vờ như đêm qua chưa xảy ra,” Hạo nói. “Em cũng không thể.”
Tuyết cúi mặt. “Em biết.”
“Vậy em muốn dừng lại không?”
Câu hỏi ấy rơi xuống giữa căn phòng như một nhát dao. Tuyết giật mình ngẩng lên. Đôi mắt Hạo đang nhìn thẳng vào cô, không né tránh, không mềm mỏng. Cậu đang thật sự hỏi.
Tuyết mở miệng, rồi ngậm lại. Cô nhớ cảm giác khi cặc anh trai ở sâu bên trong, nhớ tiếng rên của Hạo khi cô cưỡi lên, nhớ cách cậu gọi “em gái” trong lúc xuất tinh. Những hình ảnh ấy nóng bỏng đến mức đùi cô lại ướt.
“Em không muốn dừng,” cô nói, giọng rất khẽ nhưng rõ. “Em sợ. Em thấy mình bẩn. Em nghĩ đến bố mẹ. Nhưng… em không muốn dừng.”
Hạo thở dài, như vừa được giải thoát khỏi một gánh nặng. Cậu bước tới ôm lấy em. Không phải ôm siết như đêm qua, mà ôm chặt, mặt vùi vào tóc Tuyết.
“Anh cũng vậy,” cậu thì thầm. “Anh yêu em. Không phải yêu như anh trai yêu em gái nữa. Anh muốn em. Muốn chiếm lấy em. Muốn đụ em đến mức em chỉ còn nhớ mỗi anh. Và anh biết điều đó sai đến mức nào.”
Tuyết run trong vòng tay anh. “Vậy mình làm gì bây giờ?”
Hạo hôn lên thái dương em. “Giữ bí mật. Không để ai biết. Không để bố mẹ nghi. Và… không để cảm giác tội lỗi giết chết dục vọng.”
Buổi sáng hôm ấy họ không làm gì thêm. Chỉ ngồi dựa vào nhau trên ghế sofa, xem một bộ phim không tên trên Netflix, tay Hạo đặt lên đùi Tuyết dưới tấm chăn. Thỉnh thoảng ngón tay cậu vuốt nhẹ lên cao hơn một chút, rồi dừng lại. Tuyết cũng không ngăn.
Chiều đến, trời lại mưa.
Hạo đi siêu thị mua đồ ăn. Tuyết ở nhà, lau dọn căn hộ như một người nội trợ bình thường. Cô giặt bộ ga trải giường dính đầy dấu vết đêm qua, đứng nhìn nước xả máy giặt cuốn đi những vệt trắng, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa trống rỗng.
Khi Hạo về, hai người nấu ăn cùng nhau. Tuyết cắt rau, Hạo chiên thịt. Vai họ chạm nhau vài lần. Mỗi lần chạm là một dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng.
Ăn tối xong, Hạo ngồi hút thuốc ở ban công nhỏ. Tuyết đứng sau lưng anh, rồi đột nhiên vòng tay ôm lấy eo cậu từ phía sau, má áp vào lưng.
“Anh ơi…”
“Ừ.”
“Em có phải là người hư không?”
Hạo quay người lại, hai tay nâng mặt em lên. “Nếu em hư thì anh còn hư hơn em nhiều. Vì anh là anh trai. Anh lẽ ra phải bảo vệ em, chứ không phải… làm những gì anh đã làm.”
Tuyết nhìn anh. “Vậy sao anh vẫn làm?”
Hạo im lặng một lúc lâu. Mưa rơi xuống lan can sắt, tạo thành tiếng lách tách đều đặn.
“Vì mỗi lần nhìn em, anh không còn thấy em gái nữa. Anh thấy một người con gái mà anh muốn sở hữu hoàn toàn. Muốn nghe em rên dưới thân anh. Muốn biết em ướt vì anh đến mức nào. Và dục vọng ấy mạnh hơn cả lý trí, mạnh hơn cả đạo đức.”
Tuyết đứng trên mũi chân, hôn anh.
Nụ hôn bắt đầu nhẹ, rồi nhanh chóng trở nên sâu và đói. Lưỡi họ quấn lấy nhau. Hạo đẩy em vào tường ban công, một tay luồn dưới áo thun của Tuyết, bóp lấy bầu ngực không mặc áo ngực. Núm vú đã cứng. Cậu day mạnh bằng ngón cái.
“Vào phòng,” Hạo nói giữa những nụ hôn. “Anh không muốn hàng xóm nhìn thấy anh đụ em gái mình ngoài ban công.”
Họ vào phòng Tuyết lần nữa.
Lần này khác đêm qua. Không còn sự bùng nổ điên cuồng của lần đầu. Có chiều sâu hơn. Có cả tình cảm lẫn dục vọng trộn lẫn thành một thứ hỗn loạn.
Hạo cởi đồ em chậm rãi. Mỗi khi lộ thêm một khoảng da, cậu hôn lên đó. Vai. Xương đòn. Giữa hai bầu ngực. Bụng dưới. Rồi quỳ xuống, hôn lên xương chậu, trước khi dùng lưỡi liếm dọc khe đã ướt của Tuyết.
Cô ngồi trên mép giường, hai tay chống ra sau, nhìn anh trai đang ăn mình. Cảm giác vừa nhục dục vừa thiêng liêng một cách bệnh hoạn. Đây là người từng lau nước mắt cho cô, từng dạy cô đạp xe, từng đứng ra nhận lỗi khi cô làm vỡ bình hoa. Bây giờ người ấy đang thọc lưỡi vào lồn cô.
“Anh… nhìn em,” Tuyết cầu xin.
Hạo ngẩng lên. Môi và cằm cậu ướt. “Anh đang nhìn. Em đẹp. Đẹp đến mức anh muốn hủy hoại.”
Cậu đứng dậy, cởi quần, đẩy Tuyết nằm xuống. Lần này Hạo vào chậm. Từng centimet một. Để cả hai cảm nhận rõ ràng sự xâm nhập. Khi đã vào hết, cậu không động đậy, chỉ nhìn vào mắt em.
“Nói anh nghe em đang nghĩ gì.”
Tuyết thở dốc. “Em nghĩ… cặc anh đang ở trong người em. Em nghĩ mình đang bị anh trai đụ. Em nghĩ nếu bố mẹ biết thì họ sẽ chết. Và em nghĩ… em không muốn anh rút ra.”
Hạo bắt đầu đụ. Những nhịp sâu, đều, mạnh dần. Không còn chỉ là xuất tinh. Cậu muốn khắc vào cơ thể em từng nhịp, từng tiếng rên, từng cái nhìn.
Tuyết khóc trong lúc lên đỉnh. Không phải vì đau. Vì quá nhiều thứ lẫn lộn: sướng, yêu, tội lỗi, sợ hãi, và một sự chấp nhận tuyệt đối.
Hạo hôn những giọt nước mắt ấy trong lúc bắn tinh vào trong lần nữa.
Sau đó họ nằm im. Hạo vẫn còn ở bên trong em, không chịu rút ra. Tay cậu vuốt ve lưng Tuyết theo nhịp thở.
“Anh sẽ không bao giờ để em một mình đối mặt với chuyện này,” Hạo nói khẽ. “Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng ở đây.”
Tuyết áp tai vào ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ.
Cô không nói gì. Vì cả hai đều biết, lời hứa ấy rồi sẽ bị thử thách. Thành phố bên ngoài vẫn sáng đèn. Mưa vẫn rơi. Và trong căn hộ nhỏ bé này, hai anh em ruột đang ôm lấy nhau như thể đó là lần cuối cùng họ được phép gần gũi.
Nhưng sự thật là, đây mới chỉ là khởi đầu.
Dục vọng đã mở cửa. Cảm xúc đã theo sau. Còn tội lỗi thì đang nằm im, chờ đến ngày đủ lớn để nuốt chửng cả hai.
---