Chương 1: Chương 1: Khởi Đầu Bi Kịch

**Chương 1: Đêm mưa và những đường biên bị xóa sổ** Mưa Sài Gòn đêm ấy không chỉ ướt đường. Nó thấm vào tường kính căn hộ tầng 18, thấm vào không khí, thấm vào cả khoảng cách mong manh giữa hai anh em ruột. Trần Hạo đứng trước cửa sổ lớn, chỉ mặc quần đùi mỏng màu đen. Cơ thể 19 tuổi của cậu cao 1m78, vai rộng, lưng săn, đường cơ bụng rõ ràng dưới ánh đèn vàng ấm. Tóc đen hơi dài phủ lên trán, đôi mắt sâu và lạnh. Cậu đang hút thuốc, khói xám lan ra rồi tan biến vào mưa ngoài kia. Phía sau, tiếng cửa phòng tắm mở. Tiểu Tuyết bước ra. Cô 18 tuổi, cao 1m65, da trắng ngà, eo thon, hông cong. Tóc dài ướt dính vào lưng và vai. Cô chỉ quấn một chiếc khăn tắm trắng ngắn, mép khăn chỉ che vừa đến giữa đùi. Nước còn nhỏ từ tóc xuống xương đòn, xuống khe ngực, rồi biến mất dưới lớp vải. Hạo không quay lại ngay. Nhưng cậu nhìn thấy bóng cô phản chiếu trên kính. “Anh hút thuốc nhiều quá,” Tuyết nói, giọng khàn nhẹ vì hơi nước nóng. “Không ngủ được.” Tuyết bước tới tủ lạnh, mở ra, lấy hộp sữa chua. Khi cô cúi xuống, khăn tắm xệ về phía sau, lộ rõ đường cong của mông và một phần đùi trong. Hạo cuối cùng cũng quay người. Ánh mắt cậu dừng lại đúng chỗ đó. Tuyết nhận ra. Cô không kéo khăn lên. Ngược lại, cô đứng thẳng, tựa lưng vào quầy bếp, nhìn anh trai. Đôi mắt đen của cô tối hơn bình thường. “Anh nhìn em như vậy từ bao giờ rồi?” Hạo stub thuốc vào gạt tàn. Bước lại gần. Từng bước chậm. Khi cậu dừng lại, khoảng cách chỉ còn nửa mét. Mùi xà phòng trên người em gái hòa với mùi mưa và thuốc lá. “Từ lúc em bắt đầu chỉ mặc áo thun mỏng đi lại trong nhà,” Hạo trả lời, giọng thấp. “Từ lúc em tắm xong không khóa cửa. Từ lúc em nhìn anh khi anh thay đồ.” Tuyết nuốt nước bọt. Ngực cô nhô lên rõ dưới lớp khăn. “Em cũng nhìn anh.” Hạo đưa tay lên. Ngón cái chạm vào xương quai xanh của em, vuốt chậm xuống. Khăn tắm bị kéo lệch. Một bên ngực lộ ra hoàn toàn – bầu ngực căng, núm hồng nhạt đã hơi dựng. Tuyết thở dốc nhưng không lùi. Hạo cúi xuống, môi chỉ còn cách núm vú em vài centimet. Cậu không hôn ngay. Cậu chỉ thở nhẹ lên đó. Hơi nóng làm Tuyết rùng mình. “Anh trai…” giọng cô run. “Gọi anh như vậy khi anh sắp làm những việc này với em thì thật tội lỗi,” Hạo nói, rồi ngậm lấy núm vú em. Tuyết bật ra một tiếng rên ngắn. Tay cô nắm lấy tóc anh, không đẩy ra, mà kéo chặt hơn. Hạo mút mạnh, lưỡi xoay vòng, răng cắn nhẹ. Tay kia của cậu kéo mạnh khăn tuyết, để nó rơi xuống sàn. Cơ thể em gái hoàn toàn trần trụi trước mắt anh trai ruột. Da trắng, eo nhỏ, bộ phận sinh dục đã hơi ướt, lông đen tỉa gọn. Hạo nhìn không chớp mắt. Cậu quỳ xuống, hai tay ôm lấy mông em, kéo cô áp sát mặt mình. Lưỡi cậu liếm dọc khe, từ dưới lên trên, chậm rãi, như đang nếm thử thứ cấm. “Chết tiệt… em đã ướt sẵn rồi,” Hạo lẩm bẩm, giọng khàn. Tuyết nghiêng đầu ngửa ra sau, tóc ướt dính tường. “Từ lúc anh nhìn em… em đã ướt.” Hạo không nói nữa. Cậu vùi mặt vào giữa hai đùi em, lưỡi đẩy mạnh vào trong, mút lấy âm vật sưng đỏ. Tuyết rên thành tiếng, hai tay bám chặt mép quầy bếp. Chân cô run, suýt khuỵu. Hạo không nhẹ nhàng. Cậu ăn em như người đói lâu ngày, lưỡi thọc sâu, mũi cọ vào âm vật, hai tay bóp mông đến mức để lại dấu đỏ. Nước của Tuyết chảy xuống cằm anh, xuống cổ. “Anh… anh ơi… sắp…” Tuyết khóc rên. Hạo tăng tốc. Ngón giữa và ngón áp út của cậu đẩy vào trong lồn em, cong lên đúng điểm. Tuyết giật mạnh, đùi kẹp chặt đầu anh, toàn thân co cứng rồi co giật liên tục. Nước phụt ra nhiều, ướt hết mặt và cổ Hạo. Cậu đứng dậy, lau miệng bằng mu bàn tay, mắt đỏ ngầu. “Phòng em. Ngay.” Tuyết gật đầu, chân còn run. Hạo không để cô tự đi. Cậu bế bổng em lên, hai tay ôm mông, để lồn em cọ vào bụng cứng của mình trong lúc đi. Mỗi bước là một lần ma sát. Cửa phòng Tuyết bị đá mở. Hạo ném em xuống giường. Chiếc giường đơn nhỏ bỗng trở nên quá hẹp cho hai cơ thể đang nóng ran. Hạo cởi quần đùi. Cặc cậu đã cương cứng hoàn toàn, dài, gân xanh nổi rõ, đầu bóng nhẫy vì dịch nhờn. Tuyết ngồi dậy, nhìn nó với ánh mắt vừa sợ vừa thèm. “Em… chưa bao giờ…” “Anh biết.” Hạo nắm tóc em, kéo nhẹ để cô ngẩng mặt. “Ngậm vào.” Tuyết mở miệng. Hạo đẩy từ từ vào. Lưỡi em vụng về liếm quanh đầu, rồi cố gắng nuốt sâu hơn. Hạo rên thấp, hai tay giữ đầu em, bắt đầu đụ miệng em một cách có kiểm soát. Nước bọt chảy dài xuống cằm Tuyết, xuống cổ, xuống ngực. “Híu sâu hơn… đúng rồi… em gái ngoan của anh,” Hạo thì thầm, giọng đầy dục vọng. Cậu đụ miệng em thêm vài phút, rồi rút ra, đẩy Tuyết nằm ngửa. Hai chân em bị kéo rộng. Hạo quỳ giữa, cầm cặc chà xát dọc khe ướt của em. “Nhìn anh,” cậu ra lệnh. Tuyết nhìn. Khi Hạo đẩy vào, cả hai cùng rên. Lồn Tuyết còn chật, đau nhẹ nhưng sướng hơn. Hạo vào từ từ đến khi hòn dái chạm vào mông em. Họ bất động một lúc. Rồi Hạo bắt đầu đụ. Những nhịp đầu còn chậm, sâu. Mỗi lần rút ra gần hết rồi đóng sầm vào. Tiếng da thịt va vào nhau vang trong phòng. Tuyết rên không ngừng, móng tay cào vào lưng anh trai đến trầy da. “Mạnh hơn… anh… đụ em mạnh hơn,” Tuyết cầu xin. Hạo cười khẩy, rồi thật sự mạnh lên. Cậu gập người, một tay bóp cổ nhẹ em, tay kia giữ eo, đụ liên tục, mạnh và sâu. Giường kêu cọt kẹt. Mưa ngoài trời không át được tiếng rên và tiếng thịt đập vào nhau. Tuyết lên đỉnh lần hai khi Hạo đụ góc nghiêng, đùi em gác lên vai anh. Lồn cô co thắt mạnh quanh cặc, nước chảy lênh láng. Hạo chịu không nổi, rút ra, bắn tinh lên bụng và ngực em thành từng tia trắng đặc. Họ nằm thở dốc. Chưa đầy mười phút sau, Hạo đã cứng lại. Lần này cậu lật Tuyết nằm sấp, kéo mông em lên cao. Cặc đẩy vào từ phía sau, một mạch đến đáy. Tuyết hét lên vì độ sâu. Hạo nắm tóc em kéo ra sau, vừa đụ vừa nói: “Lồn em gái… chặt quá… nóng quá… anh đụ em cả đời cũng không chán.” Tuyết chỉ biết rên và đẩy mông lại đón từng nhịp. Hạo thay đổi tốc độ liên tục – lúc chậm sâu, lúc nhanh đến mức mông em đỏ ửng. Cậu thọc ngón tay vào miệng em để cô mút, rồi dùng chính ngón tay đó day âm vật trong lúc đụ. Tuyết lên đỉnh lần ba, nước phụt ra ướt đùi anh. Hạo theo sau, lần này bắn tinh vào trong, sâu đến mức khi rút ra, tinh trắng chảy ra theo. Họ không nghỉ lâu. Nửa đêm, Tuyết chủ động ngồi lên người anh trai, tự đưa cặc vào lồn mình rồi cưỡi. Hai tay chống lên ngực Hạo, tóc phủ xuống mặt, cô nhún lên xuống với tốc độ ngày càng nhanh. Ngực em nảy theo từng nhịp. Hạo nằm nhìn, hai tay bóp vú em, thỉnh thoảng hất hông lên đón. “Em thích đụ anh trai mình đến thế sao?” Hạo hỏi, giọng trêu nhưng đầy thèm muốn. “Thích… thích chết đi được,” Tuyết đáp, mắt long lanh nước. Cô cưỡi đến khi cả hai cùng lên. Tinh anh trai lần nữa đổ đầy bên trong. Rạng sáng, họ vẫn chưa dừng. Hạo đụ em trong tư thế đứng, Tuyết bị ép vào tường kính cửa sổ. Mưa vẫn rơi bên ngoài. Thành phố bên dưới sáng đèn. Nếu có ai nhìn lên đúng lúc, họ sẽ thấy bóng hai cơ thể đang dính chặt vào nhau, một người đang bị anh trai ruột đụ từ phía sau giữa trời mưa. Hạo thì thầm vào tai em, vừa đụ vừa nói những lời tục tĩu nhất: “Cặc anh đang ở trong lồn em gái ruột… em có biết mình đang làm gì không… tội lỗi đến thế này mà vẫn kêu thét vì sướng.” Tuyết chỉ biết gật đầu và rên. Khi cả hai cùng lên đỉnh lần cuối trước lúc trời sáng, Hạo không rút ra. Cậu giữ nguyên bên trong, ôm chặt lấy em từ phía sau, mặt vùi vào tóc em. Im lặng lâu. Chỉ còn tiếng mưa và hơi thở dồn dập. Tuyết thì thầm, giọng khàn đặc: “Anh… từ nay mình không thể quay lại được nữa rồi đúng không?” Hạo hôn lên vai em, nơi còn dấu răng của chính cậu. “Đúng. Và anh cũng chẳng muốn quay lại.” Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Thành phố vẫn sáng. Nhưng bên trong căn hộ tầng 18, hai anh em ruột đã chính thức bước qua đường biên không thể xóa. Họ sẽ trả giá. Nhưng đêm nay, và nhiều đêm sau nữa, họ còn chưa muốn nghĩ đến cái giá đó.
Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ