Chương 25: C25

**Chương 25: Thần Điện Chấp Pháp ra tay và Đơn đăng ký đầu tiên** Sáng thứ Ba, bầu trời Giang Hải khoác lên mình một lớp sương mù mỏng nhẹ, mang theo cái se lạnh hiếm hoi giữa mùa hạ. Thế nhưng, trái ngược với sự tĩnh lặng của đất trời, mạng lưới linh năng viễn thông của thành phố lại đang rúng động bởi một thông tin chấn động vừa được đồng bộ hóa trên cổng thông tin chính thức của Cục Tu Luyện Liên Bang. **[Cập nhật hệ thống giảng sư chính quy - Chi nhánh Giang Hải]** * Giảng sư Đặc cách Cổ đạo Liên bang: **Dương Thần** * Đơn vị đăng ký pháp nhân: **Linh Khê Tông (Ngoại ô Giang Hải)** * Trạng thái: **Đã kích hoạt hợp pháp.** Ngay khi dòng thông báo này xuất hiện, các diễn đàn tán tu lớn nhỏ lập tức bùng nổ. Cái tên "Linh Khê Tông" vốn dĩ đã bị lãng quên từ lâu, nay lại một lần nữa hiển thị rực rỡ bên cạnh danh hiệu "Giảng sư Đặc cách" – một vị trí vốn dĩ chỉ dành cho những lão quái vật của các đại gia tộc hoặc các học viện siêu cấp. "Trời đất ơi! Linh Khê Tông thật sự có Giảng sư Đặc cách sao? Không phải cái tông môn đó sắp bị tịch thu đất rồi à?" "Hôm qua tôi nghe nói Lâm gia ở khu Tây bị một người từ núi Linh Khê đến giẫm nát cổng lớn, phế đi tu vi của Gia chủ đấy! Có khi nào chính là vị Dương Thần này không?" "Điên rồi! Đắc tội Lâm gia, đắc tội Tập đoàn Thiên Đạo mà vẫn có thể kích hoạt bằng giảng dạy? Trưởng ban Diệp Thanh của Khảo Viện gan to tày trời thật rồi!" Hàng vạn luồng ý kiến, nghi ngờ, kinh hãi đan xen lẫn nhau, đẩy ngọn núi Linh Khê lên đầu ngọn sóng của dư luận. Lúc này, tại đỉnh núi Linh Khê. Ngôi đại điện đổ nát ngày nào giờ đây đã khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn mới. Nhờ có số tiền của Tô Mộc Nhi và sự làm việc chăm chỉ của nhóm thợ xây, những viên ngói lưu ly vỡ nát đã được thay thế bằng lớp ngói xanh thẫm bóng loáng, các cột gỗ tuyết tùng được sơn phủ một lớp chống thấm linh năng màu đỏ sậm trang nghiêm. Trước cổng sơn môn, một tấm biển bằng gỗ sưa nguyên khối rộng ba thước được treo cao, trên đó khắc ba chữ lớn **"Linh Khê Tông"** mạ vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời ban mai. Tô Mộc Nhi mặc một bộ sườn xám cách tân màu tím nhạt, tóc búi hai bên trông vô cùng linh động và đáng yêu. Cô nàng đứng trước cổng, tay cầm một chiếc máy quét ghi danh ảo, đôi mắt to tròn không ngừng nhìn xuống con đường mòn dẫn lên núi với vẻ tràn đầy mong đợi. "Tổ sư gia, tấm bằng của người vừa được kích hoạt một canh giờ trước mà cổng ghi danh trực tuyến của chúng ta đã có hơn một nghìn lượt truy cập rồi!" Tô Mộc Nhi hớn hở chạy vào sân, nói với Dương Thần đang ngồi thưởng trà dưới gốc thông cổ thụ, "Nhưng mà... kỳ lạ là chưa có ai thực sự nộp đơn đăng ký học cả. Bọn họ cứ vào xem rồi lại thoát ra." Dương Thần khẽ nhấp một ngụm trà, thần sắc vẫn điềm nhiên như nước hồ thu: "Thế nhân tham lam nhưng lại nhút nhát. Bọn họ muốn học cổ pháp, nhưng lại sợ hãi uy thế của Tập đoàn Thiên Đạo. Kẻ không có lòng kiên định và dũng khí nghịch thiên, dù có đến đây ta cũng không thu nhận." "Hì hì, Tổ sư gia nói phải." Tô Mộc Nhi gật gù, nhưng trong lòng vẫn có chút tiếc nuối mớ học phí khổng lồ sắp tuột khỏi tay. Đúng lúc này, từ phía dưới con đường mòn lên núi bỗng nhiên vang lên những tiếng bước chân dồn dập, đi kèm với tiếng kim loại va chạm xình xịch vô cùng nặng nề. *Cộp! Cộp! Cộp!* Một bóng người cao lớn, vạm vỡ đang từng bước leo lên dốc đá. Đó là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, mặc một bộ đồ bảo hộ lao động sờn rách bám đầy muội than và dầu mỡ cơ khí. Trên vai gã vác một chiếc búa rèn bằng hợp kim thô kệch nặng hàng trăm cân, gương mặt chữ điền đầy cương nghị nhưng xám ngoét vì mệt mỏi, mồ hôi đầm đìa như tắm. Mỗi bước chân của gã thanh niên này bước đi đều cực kỳ nặng nề, dường như đan điền của gã đang phải gánh chịu một áp lực khổng lồ nào đó. *Bịch!* Gã thanh niên bước qua bậc thềm đá cuối cùng, tiến vào sân trước đại điện Linh Khê Tông. Khi nhìn thấy tấm biển hiệu mạ vàng mới toanh và bóng dáng của Dương Thần dưới gốc thông, đôi mắt gã đột nhiên đỏ hoe, không nói hai lời liền quỳ sụp xuống đất, chiếc búa rèn nặng nề đập mạnh xuống nền đá phát ra một tiếng vang trầm đục. "Đệ tử tự do... rèn đúc sư **Lý Thiết Đảm**, bái kiến Dương tiền bối!" Gã thanh niên dập đầu mạnh xuống đất, giọng nói khàn khàn nhưng tràn đầy sự khát khao, "Kính xin tiền bối thu nhận vạn bối làm đệ tử ký danh! Vãn bối nguyện ý dâng lên toàn bộ tích lũy rèn đúc cả đời này!" Tô Mộc Nhi chớp mắt nhìn gã thanh niên vạm vỡ này, khẽ lẩm bẩm: "Lý Thiết Đảm? Cái tên nghe cứng thế... Cơ mà nhìn gã này, hình như kinh mạch có vấn đề thì phải?" Dương Thần lẳng lặng nhìn Lý Thiết Đảm đang quỳ dưới đất. Với thần nhãn của hắn, hắn lập tức nhìn thấu mọi ngóc ngách trong cơ thể gã. Đan điền của Lý Thiết Đảm vốn là một phế tích hoang tàn. Các đường kinh mạch dẫn hỏa thuộc tính bị bóp méo, rạn nứt nghiêm trọng, có những chỗ thậm chí đã bị linh lực công nghiệp thiêu rụi thành những vệt đen kịt. Gã chỉ có tu vi Luyện Khí tầng hai, nhưng cơ thể lại đang liên tục bốc ra những luồng hỏa độc nóng rực và tạp chất kim loại thô bạo. "Ngươi là thợ rèn của xưởng linh năng thuộc Tập đoàn Thần Binh?" Dương Thần nhàn nhạt hỏi. "Khởi bẩm tiền bối, đúng là như vậy!" Lý Thiết Đảm ngẩng đầu, mắt rưng rưng căm hận, "Vãn bối làm việc ở xưởng rèn linh năng mười năm, vì muốn chế tạo ra những món binh khí tốt hơn mà cưỡng ép hấp thu hỏa linh khí nén của tập đoàn để tôi luyện cơ thể. Thế nhưng... thứ hỏa linh khí công nghiệp đó chứa đầy hỏa độc và muội kim loại, nó đã phá hủy hoàn toàn kinh mạch của vãn bối." Gã nghẹn ngào nói tiếp: "Ba ngày trước, tập đoàn phát hiện kinh mạch của vãn bối đã phế, liền không thương tiếc sa thải vãn bối mà không có một đồng bồi thường tai nạn lao động tu luyện. Vãn bối đi khắp các phòng khám của Thiên Đạo, bọn họ đều nói đan điền của vãn bối vô phương cứu chữa, trừ khi mua loại đan dược trị giá mười vạn linh thạch... Hôm qua nghe tin tiền bối thần thông quảng đại, vãn bối quyết định đem chút hơi tàn này lên đây cầu một con đường sống!" Nhìn thấy sự kiên định và ánh mắt không chịu khuất phục của Lý Thiết Đảm, khóe môi Dương Thần khẽ cong lên một vệt nụ cười nhạt. "Hỏa độc công nghiệp tích tụ, kinh mạch rạn nứt. Đối với y thuật hiện đại của bọn họ, đây đúng là vô phương cứu chữa." Dương Thần đứng dậy, đi tới trước mặt gã, "Nhưng với Linh Khê Tông ta, đây lại là một khối nguyên liệu thô tuyệt hảo để rèn luyện cổ pháp 'Xích Dương Quyết'. Ngươi... có sợ đau không?" Lý Thiết Đảm nghe thấy thế, tinh thần chấn động kịch liệt, dập đầu liên tiếp: "Vãn bối chịu khổ mười năm ở lò rèn nhiệt độ ngàn độ, xương tan thịt nát còn không sợ, há lại sợ đau! Xin tiền bối cứu vãn bối!" "Tốt. Đứng dậy đi. Từ hôm nay, ngươi là đệ tử ký danh thứ hai của Linh Khê Tông." Dương Thần phất tay, một luồng tử khí dịu nhẹ nâng gã dậy. Tô Mộc Nhi đứng bên cạnh nghe thấy thế thì bĩu môi, lầm bầm: "Ơ, thế hóa ra con là đại đệ tử, gã này là nhị đệ tử sao? Hì hì, Thiết Đảm sư đệ, sau này nhớ gọi ta là Đại sư tỷ nha!" Lý Thiết Đảm vội vàng khom người: "Bái kiến Đại sư tỷ!" Thế nhưng, niềm vui có thêm đệ tử mới chưa duy trì được bao lâu, bầu trời phía trên ngọn núi Linh Khê đột ngột biến đổi. Một luồng mây đen dày đặc, mang theo sát khí thấu xương từ hướng trung tâm thành phố Giang Hải điên cuồng cuộn xoáy kéo đến, che lấp toàn bộ ánh mặt trời buổi sáng. Ba luồng kiếm quang màu đen sẫm rạch ngang bầu trời, mang theo tiếng rít chói tai của điện trường cao thế, nhắm thẳng về phía đại điện Linh Khê Tông mà hạ xuống! *Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!* Ba tiếng nổ lớn vang lên dồn dập. Ba bóng người mặc trường bào màu đen tuyền thêu hình con mắt cơ khí màu đỏ máu – biểu tượng của **Thần Điện Chấp Pháp** thuộc Tập đoàn Thiên Đạo – đáp xuống giữa sân trước đại điện, tạo thành ba cái hố nhỏ trên nền đất mới sửa. Luồng uy áp của ba vị tu sĩ Kim Đan kỳ viên mãn đồng loạt bộc phát, tạo thành một cơn bão năng lượng thô bạo thổi bay toàn bộ cát bụi và giàn giáo xây dựng xung quanh, khiến nhóm thợ xây người phàm sợ hãi thét lên chạy trốn vào trong góc. Kẻ dẫn đầu là một lão giả chắp tay sau lưng, khuôn mặt gầy guộc như bộ xương khô, đôi mắt tỏa ra luồng điện mang màu đỏ sậm lạnh lẽo. Lão nhìn chằm chằm vào Dương Thần, lấy ra một tấm lệnh bài bằng kim loại màu đen, giọng nói khàn khàn như tiếng kim loại cọ xát vào nhau: "Dương Thần! Ngươi tự ý đăng ký danh phận Giảng sư Đặc cách Liên bang, bỏ qua quy trình kiểm duyệt của Thần Điện Chấp Pháp chi nhánh Giang Hải. Theo điều lệ an ninh tối cao của liên bang, Thần Điện Chấp Pháp có quyền triệu tập ngươi tham gia cuộc khảo thí thực chiến bắt buộc ngay lập tức!" Lão giả nở nụ cười tàn nhẫn, sát ý ngập tràn: "Ba người chúng ta – Tam Đại Chấp Pháp Trưởng Lão của Thần Điện, hôm nay sẽ đích thân làm giám khảo thực chiến cho ngươi. Nếu ngươi không thể đỡ nổi ba chiêu của chúng ta... tấm ngọc bài giảng sư của ngươi sẽ bị thu hồi, và ngươi... sẽ bị khép vào tội giả mạo quan chức liên bang, lập tức tử hình ngay tại chỗ!"
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ