Chương 24: C24

**Chương 24: Lời chỉ điểm vạn cổ và Lời mời của Thần Điện** Dưới bóng mát của rặng thông già trước đại điện Linh Khê Tông, Diệp Thanh dừng bước, lồng ngực khẽ phập phồng vì phải đi bộ một quãng đường dốc dài. Là một tu sĩ Trúc Cơ viên mãn, việc leo núi vốn không thể làm khó được bà, nhưng uy áp vô hình bao phủ khắp ngọn núi Linh Khê kể từ sau trận thiên lôi hôm qua lại khiến chân khí trong người bà vận hành vô cùng trắc trở. Bà ngẩng đầu lên, nhìn thấy Dương Thần đang đứng chắp tay dưới gốc thông cổ thụ, bộ đồ thể thao xám tro bình dị cùng chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp hoàn toàn không thể che giấu đi phong thái xuất trần, tựa như một vị trích tiên đứng ngoài vòng luân hồi. "Vãn bối Diệp Thanh, bái kiến Dương tiền bối." Trước ánh mắt kinh ngạc của Tô Mộc Nhi và các công nhân đang sửa sang đại điện, vị Trưởng ban khảo thí đầy quyền lực của thành phố Giang Hải lại cúi rạp người làm lễ đại bái theo đúng quy củ của cổ đạo, hai tay dâng lên một chiếc hộp gỗ đàn hương nhỏ. Dương Thần không tiến lại gần, cũng không dùng linh lực đỡ bà dậy, chỉ nhàn nhạt lên tiếng: "Trưởng ban Diệp không ở lại học viện lo liệu áp lực từ Tập đoàn Thiên Đạo, lặn lội đến ngọn núi hoang phế này của bản tôn làm gì?" Diệp Thanh giữ nguyên tư thế kính cẩn, cắn răng đáp: "Khởi bẩm tiền bối, Thiên Đạo Tập đoàn đúng là đang gây áp lực, muốn vãn bối đơn phương hủy bỏ danh phận giảng sư của người trên hệ thống liên bang. Nhưng chức trách của Khảo Viện Sư Phạm là tìm kiếm hiền tài, cổ pháp của người chính là đại đạo chân chính, Diệp Thanh dù có phải từ quan, cũng tuyệt đối không làm chuyện phản bội đức tin." Bà tiến lên hai bước, cung kính đặt chiếc hộp gỗ lên tảng đá lớn bên cạnh Dương Thần: "Trong hộp này là toàn bộ số ghi chép cổ tịch độc bản về Linh Khê Tông vạn năm trước mà vãn bối đã tích lũy cả đời trong tàng thư các. Hôm nay mang đến, xem như chút lòng thành bái phỏng, mong được trả lại cho chính chủ." Tô Mộc Nhi ghé mắt nhìn chiếc hộp gỗ, trong lòng thầm thán phục bà già này đúng là có khí phách, dám vì Tổ sư gia mà trở mặt với cả một tập đoàn tài phiệt khổng lồ. Dương Thần liếc nhìn chiếc hộp gỗ đàn hương, luồng thần thức khẽ quét qua liền biết bên trong quả thực là những mảnh vỡ lịch sử chân thực của tông môn cũ. Vẻ lạnh lùng trên mặt hắn có chút dịu đi, hắn phất tay một cái, một luồng tử khí nhu hòa nâng Diệp Thanh đứng thẳng dậy. "Ngươi có lòng." Dương Thần nhàn nhạt nói, "Nhưng bản tôn thấy thần sắc của ngươi định lực bất ổn, khí huyết ở đan điền cuồn cuộn như sóng ngầm nhưng lại bị một tầng xiềng xích vô hình khóa chặt. Ngươi đến đây, không chỉ là để tặng sách đúng không?" Nghe thấy lời này, Diệp Thanh run bắn cả người, trong mắt lộ ra sự sùng bái tột độ. Quả nhiên không có gì qua được mắt vị đại năng này! "Tiền bối tuệ nhãn như đuốc!" Diệp Thanh tiến lên một bước, quỳ một chân xuống đất, giọng nói mang theo sự khẩn cầu nghẹn ngào: "Vãn bối tư chất ngu muội, bốn mươi năm trước đã đạt tới Trúc Cơ viên mãn. Suốt bốn mươi năm qua, vãn bối dùng đủ mọi cách, uống vô số đan dược nhãn hiệu Thiên Đạo, nhưng đan điền cứ như một cái ao tù nước đọng, không cách nào ngưng tụ được Kim Đan. Kính xin tiền bối từ bi, chỉ điểm cho vãn bối một con đường sáng!" Bốn mươi năm kẹt ở một cảnh giới, đối với một tu sĩ mà nói chính là sự tra tấn tàn nhẫn nhất về mặt tinh thần. Tuổi thọ của bà không còn nhiều, nếu không thể đột phá Kim Đan trong vòng mười năm tới, bà sẽ phải đối mặt với cái chết vì cạn kiệt thọ nguyên. Dương Thần chậm rãi đi tới trước mặt Diệp Thanh, ánh mắt thâm thẳm như nhìn thấu toàn bộ cấu trúc kinh mạch trong cơ thể bà. Hắn lắc đầu đầy thất vọng, thở dài một tiếng: "Hệ thống tu tiên của thời đại này đúng là hại người không nông. Ngươi bốn mươi năm không thể đột phá, không phải vì tư chất ngươi kém, mà là vì ngươi đã đi sai đường ngay từ bước đầu tiên." "Sai đường?" Diệp Thanh ngơ ngác, da đầu tê dại. "Đúng vậy." Dương Thần chắp tay sau lưng, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp sân núi: "Tu tiên cổ đại là nghịch thiên cải mệnh, rèn luyện tinh khí thần của bản thân hòa hợp với quy tắc tự nhiên. Còn ngươi? Đan điền của ngươi tràn ngập linh lực công nghiệp tạp loạn do hấp thu từ những viên linh thạch nhân tạo và đan dược biến chất của tập đoàn. Thứ linh lực đó tuy giúp ngươi tiến cấp nhanh ở giai đoạn đầu, nhưng nó thiếu đi 'linh tính' của trời đất. Dùng rác rưởi công nghiệp để làm nền móng, ngươi lấy cái gì để kết thành Kim Đan bất hủ?" *Đoàng!* Lời nói của Dương Thần giống như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Diệp Thanh, khiến toàn bộ thế giới quan bấy lâu nay của bà hoàn toàn sụp đổ. Hóa ra, thứ đan dược đắt đỏ mà bà tích góp hàng vạn linh thạch để mua từ Tập đoàn Thiên Đạo, lại chính là liều thuốc độc khóa chết con đường thăng tiến của bà! "Vậy... vậy vãn bối phải làm sao? Chẳng lẽ cả đời này vô vọng sao?" Diệp Thanh sắc mặt trắng bệch, tuyệt vọng hỏi. "Muốn phá thì phải lập." Dương Thần điềm nhiên đáp, "Ngươi có dám tự phế đi ba phần mười linh lực tạp chất trong đan điền, chịu đựng nỗi đau xé rách kinh mạch để đón nhận Thanh Khê bản nguyên không?" Diệp Thanh không hề do dự lấy một giây. Đối với một kẻ cầu đạo, việc phải chết già trong sự bất lực còn đáng sợ hơn ngàn lần nỗi đau thể xác. Bà dập đầu mạnh xuống đất: "Vãn bối nguyện ý! Xin tiền bối thành toàn!" "Tốt." Dương Thần vươn một ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng điểm lên tử phủ giữa trán Diệp Thanh. Một luồng tử khí thuần khiết như một dòng suối mát lành, bá đạo tiến vào kinh mạch của bà. *A...!* Diệp Thanh thống khổ kêu lên một tiếng, toàn thân run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Bà cảm nhận được luồng tử khí kia đang điên cuồng càn quét qua đan điền, giống như một lưỡi dao sắc bén, đem toàn bộ những luồng linh lực màu xanh lam công nghiệp tạp loạn cắt nát rồi cưỡng ép bức ra ngoài cơ thể qua các lỗ chân lông dưới dạng một làn sương đen hôi thối. Tô Mộc Nhi đứng bên cạnh nín thở dõi theo, cô nàng có thể thấy rõ ràng, dù sắc mặt Diệp Thanh rất đau đớn, nhưng khí chất già nua, mục nát trên người bà đang dần biến mất, thay vào đó là một luồng sinh cơ trong trẻo, tự nhiên đang từ từ trỗi dậy. Quá trình thanh lọc diễn ra suốt nửa canh giờ. Khi Dương Thần thu tay về, Diệp Thanh trực tiếp ngã ngửa ra đất, thở dốc phập phồng. Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, bà trợn tròn mắt kinh ngạc bật dậy, xếp bằng ngồi xuống. Trong đan điền của bà, lượng linh lực tuy bị giảm đi một phần ba, nhưng hai phần ba còn lại lại trở nên vô cùng cô đọng, lấp lánh ánh sáng tím nhạt của Thanh Khê bản nguyên. Cái ao tù nước đọng suốt bốn mươi năm qua bỗng chốc sống dậy, cuồn cuộn chảy trôi, mơ hồ có xu hướng ngưng tụ lại thành một hình thái tròn trịa ở trung tâm. Xiềng xích bốn mươi năm... đã bị một ngón tay của Dương Thần chặt đứt! Chỉ cần bế quan tu luyện cổ pháp nửa năm nữa, bà chắc chắn sẽ quang minh chính đại đột phá Kim Đan kỳ! "Đa tạ tiền bối tái tạo ân tình! Diệp Thanh nguyện đời này làm trâu làm ngựa cho tiền bối!" Diệp Thanh kích động đến mức bật khóc, quỳ sụp xuống dập đầu ba cái thật mạnh. Dương Thần phất tay áo: "Không cần làm trâu làm ngựa. Ngươi trở về học viện, giữ vững vị trí của mình. Danh phận giảng sư của bản tôn, cứ dựa theo quy trình mà kích hoạt công khai vào ngày mai. Bản tôn muốn xem, Tập đoàn Thiên Đạo có thể làm gì." "Vãn bối tuân lệnh!" Diệp Thanh cung kính cáo lui, bước chân đi xuống núi lúc này tràn đầy gió xuân và sự tự tin, không còn chút vẻ khập khiễng già nua nào nữa. Đêm hôm đó, thành phố Giang Hải chìm vào một bầu không khí yên ả kỳ lạ trước cơn bão lớn. Tại tầng cao nhất của Tòa tháp Thiên Đạo – trung tâm quyền lực của cả khu vực, một người đàn ông mặc trường bào màu đen tuyền thêu hình một con mắt cơ khí lớn đang đứng trước cửa kính sát đất, nhìn về hướng núi Linh Khê xa xăm. Gã chính là Chi nhánh trưởng Tập đoàn Thiên Đạo tại Giang Hải – Triệu Vạn Sơn, một tu sĩ Nguyên Anh kỳ sơ kỳ đích thực. Phía sau gã, Trương Lập lúc này đang ngồi trên xe lăn, toàn thân quấn băng gạc, giọng điệu run rẩy: "Chi nhánh trưởng, tên Dương Thần đó thực sự quá tà môn. Gã có thể tùy ý điều động thiên kiếp, thuộc hạ nghi ngờ gã là lão quái vật viễn cổ cải lão hoàn đồng. Chúng ta có nên báo cáo lên tổng bộ liên bang không?" Triệu Vạn Sơn khẽ hừ lạnh một tiếng, luồng uy áp Nguyên Anh kỳ khiến không khí trong phòng làm việc như đông cứng lại: "Báo cáo lên tổng bộ? Để bọn họ cười nhạo chi nhánh Giang Hải chúng ta bị một tên tán tu vô danh làm cho khiếp sợ sao? Trận pháp cấp bốn bị phá là do lỗi thuật toán thiết kế, còn luồng kim lôi kia... hừ, có lẽ chỉ là một món bí bảo dùng một lần có tính năng mô phỏng thiên kiếp mà thôi." Gã quay người lại, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn và kiêu ngạo: "Ngày mai tấm bằng giảng sư của hắn sẽ được kích hoạt công khai trên hệ thống. Truyền lệnh của ta đến 'Thần Điện Chấp Pháp' của chi nhánh. Ngày mai, khi hắn vừa mở lớp tuyển sinh, lập tức phát ra lệnh triệu tập 'Khảo thí Tư cách Giảng sư Thực chiến Tối cao' đối với hắn." Triệu Vạn Sơn cười lạnh đầy thâm hiểm: "Theo luật liên bang, giảng sư đặc cách cấp cao nhất bắt buộc phải vượt qua bài kiểm tra thực chiến của ba vị trưởng lão Thần Điện Chấp Pháp đồng loạt ra tay. Ta muốn xem, cái bí bảo dùng một lần của hắn... có thể đỡ được ba vị Kim Đan viên mãn của Thần Điện cùng lúc vây sát hay không!"
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ