Chương 23: C23

*** Cơn bão dư luận càn quét qua không gian mạng của thành phố Giang Hải vào ngày hôm trước vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Dù Tập đoàn Thiên Đạo đã dùng những biện pháp kỹ thuật mạnh tay nhất để quét sạch các video quay lén, nhưng những lời đồn đại trong giới tán tu thì không cách nào dùng thuật toán để xóa bỏ. Tại các ngõ hẻm chợ đen, các quán trà linh năng bình dân, người ta bắt đầu rỉ tai nhau về một "Cổ giáo đại năng" ẩn cư trên núi Linh Khê, một ngón tay phá đại trận cấp bốn, một lời gọi sấm sét đánh tơi tả Trưởng phòng Thiên Đạo. Sự thần bí này vô tình biến ngọn núi Linh Khê hoang phế từ một nơi không ai thèm ngó ngàng tới trở thành một tiêu điểm nóng bỏng. Thế nhưng, trái ngược với bầu không khí sục sôi ngoài kia, không gian bên trong Khảo Viện Sư Phạm thuộc Học viện Tu tiên Giang Hải lại vô cùng yên tĩnh và có phần áp lực. Trong văn phòng làm việc rộng rãi được trang trí toàn bằng giá sách gỗ lim, Trưởng ban khảo thí Diệp Thanh đang ngồi lặng yên trước bàn làm việc. Trên mặt bàn thạch anh, tấm ngọc bài Giảng sư Đặc cách mà bà đã phê duyệt cho Dương Thần đang được hiển thị dưới dạng một tệp hồ sơ lưu trữ điện tử, phát ra những luồng sáng lam nhạt đều đặn. "Cộc, cộc." Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Thanh. Bà khẽ đẩy gọng kính tròn bằng đồng cổ, nói nhạt: "Vào đi." Cánh cửa gỗ mở ra, một vị giám khảo nam – người đã cùng chứng kiến màn thi thiên tài của Dương Thần hôm thứ Bảy – bước vào với vẻ mặt đầy lo lắng. Gã cẩn thận đóng chặt cửa, đi nhanh đến trước bàn, hạ thấp giọng nói: "Trưởng ban Diệp, chuyện ở khu Tây... bà đã nghe nói chưa? Lâm gia bị phong ấn tu vi, Trưởng phòng Trương Lập của Thiên Đạo Tập đoàn cũng bị trọng thương phải nhập viện bí mật. Hiện tại, có tin đồn người làm việc đó chính là tên thanh niên Dương Thần – người mà chúng ta vừa cấp bằng giảng sư đặc cách." Diệp Thanh không hề lộ ra vẻ ngạc nhiên, bà chỉ nhàn nhạt lật qua một trang tài liệu giấy cổ trên bàn, hỏi ngược lại: "Thì sao? Việc hắn làm ở ngoài học viện có liên quan gì đến quy trình khảo thí của chúng ta không?" "Trời ạ, Trưởng ban Diệp, sao bà lại có thể bình tĩnh như thế!" Gã giám khảo nam cuống cuồng lên, "Tập đoàn Thiên Đạo phía chi nhánh Giang Hải đang tức điên lên. Bọn họ đang rà soát lại toàn bộ hồ sơ của Dương Thần để tìm cớ buộc tội hắn vi phạm luật an ninh liên bang. Nếu bọn họ biết chúng ta là nơi cấp tấm bằng giảng sư đặc cách giúp hắn có danh phận hợp pháp để thu nhận đệ tử, áp lực từ phía trên đè xuống, cái ghế Trưởng ban của bà, thậm chí là cả cái Khảo Viện này cũng sẽ bị liên lụy!" Gã ghé sát vào bàn, đưa ra một đề xuất mang tính tự bảo vệ: "Theo tôi, chúng ta nên chủ động đơn phương hủy bỏ hiệu lực của tấm ngọc bài đặc cách kia, thông báo với hệ thống rằng đợt khảo thí hôm đó gặp sự cố kỹ thuật dẫn đến kết quả sai lệch. Như vậy vừa có thể lấy lòng Thiên Đạo Tập đoàn, vừa phủi sạch quan hệ với tên quái vật họ Dương kia." Diệp Thanh nghe đến đây thì dừng hẳn việc lật sách. Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo sau tròng kính tròn nhìn thẳng vào gã giám khảo nam khiến gã bất giác rùng mình một cái. "Hủy bỏ? Sai lệch?" Giọng nói của Diệp Thanh đột ngột trở nên lạnh lùng và uy nghiêm: "Lý Vương, ngươi làm giám khảo ở đây đã mười lăm năm, chẳng lẽ ngươi đã quên mất lời thề sư phạm trước đại điện lúc nhận chức rồi sao? Khảo Viện Sư Phạm tu tiên lập ra là để tìm kiếm và bảo tồn truyền thừa đích thực cho nhân loại, chứ không phải là một cái phòng ban hành chính chuyên đi nịnh bợ các tập đoàn thương mại!" "Nhưng... nhưng thời thế đã thay đổi rồi Trưởng ban!" Gã giám khảo tên Lý Vương gượng gạo cãi lý, "Bây giờ là thời đại mạt pháp, không có tài nguyên và linh thạch của các tập đoàn, ai có thể tu tiên? Ai có thể làm giảng viên? Cổ pháp của hắn dù có thần kỳ đến đâu, nếu đắc tội với Thiên Đạo Tập đoàn thì cũng chỉ có con đường diệt vong!" Diệp Thanh đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, đi đến bên cửa sổ nhìn ra khuôn viên học viện rợp bóng cây cổ thụ. Trong lòng bà lúc này đang diễn ra một trận chiến tư tưởng vô cùng kịch liệt. Bà biết Lý Vương nói không sai về mặt thực tế xã hội hiện tại. Tập đoàn Thiên Đạo độc quyền gần như toàn bộ con đường thăng tiến của tu sĩ. Đứng về phía Dương Thần đồng nghĩa với việc đặt cược toàn bộ sự nghiệp, thậm chí là tính mạng của mình vào một ván bài vô định. Thế nhưng, cảnh tượng con rối cơ giáp vô tri TD-01 quỳ rụp xuống bái sư sau một câu nói của Dương Thần lại hiện lên mồn một trong tâm trí bà. Đó không chỉ là kỹ thuật, đó là "Đạo" – thứ đại đạo chân chính đã biến mất khỏi thế gian này hàng ngàn năm qua, thứ mà cả đời bà theo đuổi nghiên cứu trong những đống sách cổ đầy bụi bặm. "Ngươi lui ra đi." Diệp Thanh thở ra một hơi dài, giọng điệu kiên định trở lại, "Tấm ngọc bài đó là do ta đích thân ký duyệt dựa trên quy tắc tối cao vạn năm trước của liên bang. Hệ thống Thiên Đạo cốt lõi dù có mạnh đến đâu cũng không thể tự ý đảo ngược một điều khoản lập quốc khi chưa có sự đồng ý của Hội đồng Tối cao. Trách nhiệm này, một mình Diệp Thanh ta gánh vác. Ngươi không cần can thiệp vào." Lý Vương nhìn vẻ mặt quật cường của Diệp Thanh, biết có khuyên cũng vô dụng, chỉ đành lắc đầu ngán ngẩm, khom người lui ra ngoài, trong lòng thầm lẩm bẩm bà già này đúng là đồ gàn dở, tự tìm đường chết. Sau khi thuộc hạ rời đi, Diệp Thanh một mình đứng trước cửa sổ rất lâu. Cuối cùng, bà quay lại bàn làm việc, thu dọn một số cuốn sách cổ quan trọng bỏ vào nhẫn trữ vật, rồi lấy ra một chiếc áo khoác giản dị. Bà quyết định phải đích thân lên núi Linh Khê một chuyến. Không chỉ là để quan sát tình hình, mà là để tìm kiếm câu trả lời cho nút thắt tu vi của chính mình – thứ đã kẹt ở Trúc Cơ viên mãn suốt bốn mươi năm qua không thể đột phá. Trong lúc đó, tại ngọn núi Linh Khê. Bầu không khí hoàn toàn trái ngược với sự lo âu của thế giới bên ngoài. Sau khi nhận được một khoản tiền đặt cọc khổng lồ từ việc bán trước miếng dán trên app "Tầm Tiên Di động", Tô Mộc Nhi lập tức hóa thân thành một bà chủ nhỏ bận rộn. Từ sáng sớm, cô nàng đã thuê một chiếc xe tải chở đầy các loại vật liệu xây dựng cổ điển như ngói lưu ly, gỗ tuyết tùng và sơn chống thấm linh năng lên núi. Cô còn thuê thêm ba người phàm trần làm thợ xây ở khu dân nghèo ngoại ô – những người phàm không có tu vi, không bị ảnh hưởng bởi những lời đồn đại của giới tu tiên, chỉ cần được trả lương bằng tiền mặt của người phàm là họ làm việc vô cùng chăm chỉ. "Bác tài ơi, cẩn thận cái thùng sơn bên góc nha, sơn đó đắt tiền lắm đấy, trộn thêm một phần vạn bột linh thạch để giữ màu được trăm năm đó!" Tô Mộc Nhi đứng giữa sân đại điện, hai tay chống nạnh, miệng liên tục chỉ huy các công nhân khuân vác, gương mặt rạng rỡ, cái điệu bộ hám của nay lại thêm phần oai phong của một chưởng môn có tiền. Dương Thần ngồi trên một tảng đá lớn bên cạnh gốc thông già, lặng lẽ quan sát cảnh tượng náo nhiệt này. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà Hàn Tinh, ánh mắt lộ ra một tia tĩnh lặng. Đối với hắn, việc sửa sang lại ngôi đền rách nát này chẳng qua chỉ là một hình thức bề ngoài, nhưng nhìn thấy tiểu đồ tôn vui vẻ như vậy, hắn cũng không muốn buông lời phá hỏng bầu không khí. "Tổ sư gia! Người nhìn xem!" Tô Mộc Nhi chạy tọt đến bên tảng đá, lau mồ hôi trên trán, đưa cho hắn một tờ danh sách ảo trên điện thoại: "Con đã tính toán kỹ rồi. Với số tiền cọc hiện tại, sau khi sửa xong đại điện và ba gian phòng ngủ, chúng ta vẫn còn dư khoảng năm trăm linh thạch hạ phẩm. Con định mua một cái bảng hiệu bằng gỗ sưa thật lớn, khắc ba chữ 'Linh Khê Tông' mạ vàng thật hoành tráng treo ở cổng sơn môn. Khi tấm bằng giảng sư của người được kích hoạt trên hệ thống vào ngày mai, chúng ta có thể quang minh chính đại đăng bài tuyển sinh rồi!" Cô nàng hào hứng vẽ ra viễn cảnh tương lai: "Con sẽ thiết lập mức học phí là mười linh thạch hạ phẩm một tháng cho mỗi học viên lớp vỡ lòng. Chỉ cần tuyển được một trăm đứa trẻ, mỗi tháng chúng ta ngồi mát ăn bát vàng thu về một ngàn viên! Chao ôi, tiền đồ xán lạn quá đi mất!" Dương Thần đặt chén trà xuống, thản nhiên liếc nhìn cô một cái: "Thu nhận đệ tử là việc trọng đại của tông môn, phải xét kỹ căn cốt và ngộ tính tâm tính, chứ không phải cái chợ mua bán để ngươi kiếm tiền. Nếu chỉ vì mười viên linh thạch mà thu nhận lũ tâm thuật bất chính, ta sẽ là người đầu tiên phế bỏ tu vi của ngươi." Tô Mộc Nhi rụt cổ lại, thè lưỡi cười hì hì: "Con đùa chút thôi mà Tổ sư gia. Có người tọa trấn ở đây, kẻ nào dám giở trò xấu chứ. Mà Tổ sư gia này... người không lo lắng việc Tập đoàn Thiên Đạo sẽ trả thù sao? Hôm qua con thấy tên Trương Lập kia nhìn người bằng ánh mắt đáng sợ lắm." Dương Thần đứng dậy, chắp tay sau lưng, ánh mắt hướng về phía con đường mòn dẫn lên núi, nơi một chiếc xe taxi linh năng bình dân vừa dừng lại ở chân dốc. "Bọn họ muốn đến thì cứ đến. Thiên đạo của thời đại này vốn đã mục nát, ta chỉ là đang giúp thế giới này đẩy nhanh quá trình thanh lọc mà thôi." Hắn nhàn nhạt nói, "Hơn nữa, hôm nay chúng ta có khách khứa đến thăm trước rồi." Tô Mộc Nhi ngẩn người, nheo mắt nhìn theo hướng ánh mắt của Dương Thần. Qua những tán lá thông già, cô nhìn thấy một bóng dáng phụ nữ trung niên mặc áo khoác giản dị, bước đi có phần vội vã nhưng đầy sự cung kính, đang từng bước đi bộ lên ngọn núi dốc đứng. "Ơ? Đó chẳng phải là Trưởng ban Diệp Thanh của Khảo Viện sao?" Tô Mộc Nhi kinh ngạc thốt lên.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ