*Uỳnh uỳnh uỳnh!*
Một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên, chấn động lan xa tới hàng chục dặm, làm rung lắc các tòa nhà chọc trời ở khu trung tâm hành chính thành phố Giang Hải.
Hàng ngàn tia sét vàng kim từ trên chín tầng mây trút xuống như một thác nước lộng lẫy, chuẩn xác bỏ qua mười tu sĩ đặc nhiệm đang quỳ rạp dưới đất, mà chia làm hai luồng lớn giáng thẳng xuống vị trí của Lâm Chấn Đông và Trương Lập!
"Không! Đỡ cho ta!"
Lâm Chấn Đông hét lên một tiếng tuyệt vọng. Trong khoảnh khắc sinh tử, gã điên cuồng rút ra toàn bộ những lá bùa phòng hộ cấp cao tích trữ cả đời, đồng thời phóng ra thanh kiếm linh năng bản mệnh, hóa thành một lá chắn lửa đỏ thẫm che chắn đỉnh đầu.
Bên cạnh gã, Trương Lập cũng không còn vẻ kiêu ngạo của một Trưởng phòng Tập đoàn Thiên Đạo. Gã nghiến răng đến bật máu, vỗ mạnh vào chiếc huy hiệu bạch kim trên ngực. Chiếc huy hiệu lập tức bộc phát ra một tấm khiên lực trường màu xanh lam đậm – đây là thiết bị phòng hộ tối tân nhất được cấp bởi tổng bộ tập đoàn, có thể chịu được đòn công kích của tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Thế nhưng, trước mặt luồng kim lôi mang theo quy tắc Thanh Khê bản nguyên của vạn năm trước, tất cả những sản phẩm công nghệ tu tiên hiện đại này... mỏng manh chẳng khác nào giấy vụn.
*Rắc! Rắc! Bùm!*
Lá chắn lửa của Lâm Chấn Đông trong nháy mắt bị kim lôi dập tắt, thanh kiếm bản mệnh của gã gãy làm đôi, linh tính đại tổn.
Tấm khiên lực trường lam sắc của Trương Lập chỉ trụ được chưa đầy nửa giây liền bị luồng sét vàng kim xé toạc thành từng mảnh nhỏ. Luồng lôi đình cuồn cuộn trực tiếp nuốt chửng lấy thân hình của hai vị đại năng Kim Đan kỳ này, đánh thẳng xuống mặt đường đá thạch anh, tạo thành hai cái hố sâu hoắm khói đen bốc lên nghi ngút.
Cơn giông bão lôi đình đến nhanh mà đi cũng nhanh. Chỉ trong vài nhịp thở, đám mây giông màu vàng kim trên bầu trời đã tiêu tan sạch sẽ, để lộ lại ánh mặt trời buổi sáng rọi xuống đống đổ nát trước cổng Lâm gia.
*Phù... phù...*
Tiếng thở dốc đầy đau đớn vang lên từ hai cái hố sâu.
Lâm Chấn Đông và Trương Lập chật vật bò ra ngoài. Lúc này, cả hai đã hoàn toàn đánh mất phong thái của những kẻ bề trên. Tóc tai bọn họ cháy sém, quần áo trường bào và âu phục rách rưới tả tơi như kẻ ăn xin, toàn thân phủ một lớp muội than đen kịt.
Kinh khủng nhất là, luồng lôi đình vừa rồi không lấy mạng họ, nhưng lại bá đạo đi sâu vào kinh mạch, cưỡng ép đóng băng toàn bộ linh lực Kim Đan của cả hai. Giờ đây, bọn họ không khác gì hai phàm nhân yếu ớt, ngay cả một tia linh khí cũng không thể điều động.
Mười tu sĩ đặc nhiệm và đám hộ vệ Lâm gia nằm rạp xung quanh, chứng kiến cảnh tượng này thì sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, không một ai dám ho he hay động đậy nửa ngón tay.
Dương Thần chậm rãi bước đến rìa hố sâu, đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt thản nhiên nhìn xuống hai kẻ đang run rẩy dưới chân mình:
"Luật pháp Thiên Đạo của các ngươi, không bảo vệ được các ngươi trước mặt bản tôn."
Hắn liếc nhìn Lâm Chấn Đông, giọng nói nhàn nhạt nhưng lạnh thấu xương: "Nợ lôi kiếp ngày hôm qua của đồ tôn ta, dùng tu vi Kim Đan của ngươi để thế chấp. Trong vòng ba năm tới, nếu ngươi không thể tự tay hóa giải luồng kim lôi phong ấn trong đan điền, tu vi của ngươi sẽ hoàn toàn tiêu tán, hóa thành phàm nhân."
Lâm Chấn Đông nghe thấy vậy, sắc mặt vốn đã đen vì muội than nay lại càng thêm xám ngắt. Phế đi tu vi Kim Đan ba năm? Đối với một gia chủ gia tộc tu tiên, điều này còn đáng sợ hơn cả cái chết! Lâm gia mất đi sự tọa trấn của một Kim Đan kỳ, các gia tộc đối thủ và ngay cả Tập đoàn Thiên Đạo chắc chắn sẽ lập tức xâu xé sạch sẽ mọi sản nghiệp kinh doanh đan dược của bọn họ.
Dương Thần quay sang nhìn Trương Lập đang run lẩy bẩy bên cạnh: "Còn ngươi, đại diện cho Tập đoàn Thiên Đạo tại Giang Hải này đúng không? Về nói lại với kẻ đứng đầu chi nhánh của các ngươi: Từ hôm nay trở đi, núi Linh Khê là vùng đất cấm của Thiên Đạo Tập đoàn. Bất kỳ quy hoạch khu sinh thái hay lệnh phong tỏa nào, lập tức hủy bỏ. Nếu không..."
Dương Thần khẽ nghiêng đầu nhìn về phía tòa tháp chọc trời của tập đoàn ở trung tâm thành phố: "...Ta không ngại tự tay san bằng cái chi nhánh này đâu."
Trương Lập nuốt nước bọt một cái ực, da đầu tê dại. Gã vội vàng cúi gục đầu xuống đất, giọng nói run rẩy không thành tiếng: "Vãn bối... vãn bối tuân lệnh! Nhất định... nhất định sẽ chuyển lời đến Chi nhánh trưởng!"
Gã biết rõ, người thanh niên này hoàn toàn có năng lực làm được điều đó. Một kẻ có thể tùy ý điều động thiên kiếp thật sự giữa lòng đô thị mạt pháp, thân phận thực sự của hắn e rằng đã vượt qua tầm hiểu biết của cả cái liên bang này rồi.
"Tổ sư gia, người ngầu bá cháy luôn!"
Tô Mộc Nhi lúc này mới từ phía sau chạy tới, gương mặt phấn khích vô cùng. Cô nàng hí hửng giơ chiếc điện thoại lên, ra vẻ tiếc nuối: "Tiếc quá, app 'Tầm Tiên Di động' này băng thông yếu quá, nãy lúc sấm sét đánh xuống là bị mất mạng liên tục, không thì clip livestream này chắc chắn sẽ leo lên top 1 thịnh hành, giúp chúng ta thu về hàng triệu lượt đăng ký rồi!"
Dương Thần quay đầu lại nhìn tiểu đồ tôn, khẽ gõ lên trán cô một cái: "Đi thôi, việc ở đây đã xong. Trở về núi luyện công."
"Dạ! Tuân lệnh Tổ sư gia!" Tô Mộc Nhi cười hì hì, ngoan ngoãn đi theo sau hắn.
Hai thầy trò chậm rãi bước đi trên con phố dài lát đá, để lại phía sau một Lâm gia đã hoàn toàn sụp đổ về mặt vị thế và một Trưởng phòng Tập đoàn Thiên Đạo đang chìm trong nỗi sợ hãi tột cùng. Trận chiến tại khu Tây hôm nay tuy không làm chết một ai, nhưng nó đã chính thức tuyên cáo cho toàn bộ giới tu tiên thành phố Giang Hải biết:
Một con quái vật khổng lồ của thời đại cổ đại... đã chính thức thức tỉnh từ ngọn núi hoang phế Linh Khê.