Chương 17: C17

**Chương 17** Bầu không khí trong phòng thi sầm uất lúc này rơi vào sự im lặng quỷ dị. Tiếng máy quét kiểm tra thông số vẫn chạy ro ro, hiển thị dòng chữ vàng kim rực rỡ báo hiệu độ hoàn mỹ tuyệt đối 100% cùng thời gian hoàn thành không tưởng: **3 giây**. Diệp Thanh đứng chôn chân tại chỗ, ngực phập phồng dữ dội dưới lớp trường bào màu xanh sẫm. Là một Trưởng ban khảo thí lão luyện đã chấm thi hàng ngàn giảng sư khắp liên bang, bà chưa từng chứng kiến một màn nghịch thiên đến mức này. Bản mô phỏng lỗi của "Tử khí Đông Lai Quyết" vốn là một trong những đề thi hóc búa nhất được lưu trữ trong kho dữ liệu tối mật của Viện Sư Phạm Giang Hải. Ngay cả những đại lão cấp bậc Nguyên Anh kỳ khi rảnh rỗi nghiên cứu cũng phải mất ít nhất ba ngày ba đêm lập trận, tính toán chu thiên mới dám đưa ra một phương án tối ưu hóa khoảng 60% đến 70%. Vậy mà người thanh niên trước mắt này... chỉ lướt mắt qua một cái, gõ nhẹ ba ngón tay liền giải quyết triệt để trong ba giây? "Trưởng... Trưởng ban Diệp... chuyện này... có phải hệ thống bị hack rồi không?" Gã giám khảo nam vừa đập bàn lúc nãy lắp bắp, khuôn mặt tái mét không còn giọt máu. Gã không muốn tin, và cũng không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. "Hack?" Diệp Thanh quay sang nhìn gã bằng ánh mắt sắc lạnh, "Hệ thống khảo thí của Viện Sư Phạm được bảo mật bằng mạng lưới cốt lõi của Tập đoàn Thiên Đạo. Ngươi nghĩ một tu sĩ Luyện Khí kỳ có thể hack được mà không kích hoạt hệ thống báo động đỏ của thành phố sao?" Bà hít sâu một hơi để giữ lại sự trấn tĩnh cuối cùng của một học giả, đẩy nhẹ gọng kính tròn, ánh mắt nhìn Dương Thần đã chuyển từ hoài nghi sang sự tôn kính sâu sắc ẩn giấu: "Dương đạo hữu... quả thực là danh bất hư truyền. Tri thức về cổ pháp của đạo hữu đã vượt xa tầm hiểu biết của ba người chúng tôi ngồi đây. Bài thi thứ nhất: Đạt điểm tối đa tuyệt đối." "Tuyệt... tuyệt đối?" Tô Mộc Nhi đứng ở góc phòng suýt chút nữa nhảy dựng lên vì phấn khích. Hai tay cô nàng nắm chặt, mặt đỏ bừng vì sướng, trong lòng thầm gào thét: *Tổ sư gia vạn tuế! Ôi cái hào quang này, cái phong thái này! Sắp có bằng giảng dạy rồi! Sắp được thu tiền học phí của các đại gia tộc rồi!* "Tiếp theo là bài thi thứ hai." Diệp Thanh gõ nhẹ lên bàn lim, thu hồi màn hình ảo. Gương mặt bà trở nên cực kỳ nghiêm túc: "Theo đúng quy chuẩn của kỳ thi đặc cách, bài thi thứ hai là **'Thực hành truyền đạo'**. Bình thường, thí sinh sẽ phải giảng giải một đoạn công pháp cho một nhóm học viên thực tế và giúp họ đột phá ngay tại chỗ trong vòng một canh giờ." Bà khẽ thở dài, ái ngại nhìn Dương Thần: "Nhưng hôm nay là ngày thi tự do, trong viện không có sẵn học viên Luyện Khí kỳ để đạo hữu thực hành. Theo quy tắc, nếu không có học viên trực tiếp, chúng tôi buộc phải sử dụng 'Rối cơ giáp mô phỏng' của Thiên Đạo Tập đoàn." "Rối mô phỏng?" Dương Thần nhướng mày. "Đúng vậy." Diệp Thanh giải thích, "Đó là những con rối được chế tạo từ hợp kim linh năng, mô phỏng hoàn hảo kinh mạch của con người. Nhưng chúng không có linh hồn, chỉ vận hành theo thuật toán đã lập trình sẵn. Để truyền đạo và giúp một thực thể vô tri đột phá... độ khó tăng lên gấp trăm lần, vì đạo hữu phải dùng linh lực và thần thức của chính mình để khai mở và dẫn dắt tuyệt đối linh khí chạy trong cơ thể kim loại của nó." Một vị giám khảo nam khác khẽ lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Trưởng ban Diệp, dùng rối mô phỏng để thi truyền đạo thực chất là một ngõ cụt. Trăm năm qua chưa một ai dùng rối mà vượt qua nổi bài thi này. Hay là... chúng ta dời lịch sang tuần sau, khi có học sinh thực tế đến đăng ký?" "Không cần phiền phức như vậy." Dương Thần thản nhiên phất tay, tà áo thể thao khẽ lay động, mang theo một sự tự tin ngạo nghễ đến tận cùng: "Mang rối ra đây. Với ta mà nói, người hay rối, cỏ cây hay đất đá... vạn vật trên thế gian này đều có linh tính. Truyền đạo cho sắt thép cũng có cái thú của nó." "Truyền đạo cho sắt thép?!" Ba vị giám khảo nghe thấy câu nói này thì tâm thần lại một lần nữa chấn động kịch liệt. *Vạn vật đều có linh tính? Truyền đạo cho sắt thép?* Đây là cảnh giới đại đạo cao thâm đến mức nào mới dám thốt ra những lời cuồng vọng mà đầy tính triết lý như vậy? Ngay cả những vị hóa thần đại năng tọa trấn ở tổng bộ liên bang cũng chưa chắc dám tự tin khẳng định mình làm được điều này! Diệp Thanh không nói thêm lời nào, bà lập tức ấn nút kích hoạt bệ nâng ở trung tâm giảng đường. *Ầm ầm...* Mặt sàn đá xám từ từ nứt ra, một khối bệ đá lớn nâng một con rối cơ giáp cao khoảng hai mét lên rầm rì. Con rối này được chế tác vô cùng tinh xảo bằng hợp kim màu đồng thau xám xịt, trên thân chằng chịt những đường ống dẫn linh năng trong suốt chạy dọc khắp các chi, mô phỏng chính xác hệ thống kinh lạc của một tu sĩ Luyện Khí tầng một. Đôi mắt của con rối là hai viên thạch anh xám xịt không có chút sự sống nào. "Rối mô phỏng số hiệu TD-01 đã sẵn sàng." Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên, "Yêu cầu thí sinh trong vòng ba mươi phút giúp rối mô phỏng đạt đến trạng thái 'Cộng hưởng linh năng' tương đương Luyện Khí tầng ba." Dương Thần chậm rãi bước đến trước mặt con rối khổng lồ bằng kim loại. Hắn không dùng tư thế xếp bằng, cũng không dùng đến các loại bùa chú trợ lực của các trận pháp sư thời hiện đại. Hắn chỉ đứng đó, lẳng lặng nhìn thẳng vào đôi mắt thạch anh vô hồn của con rối. "Sắt thép vốn là kim loại dưới lòng đất, hấp thụ tinh hoa đất trời vạn năm mới hóa thành quặng. Ngươi bị người đời rèn đúc, giam cầm trong thân xác cơ khí này, liền nghĩ mình chỉ là một đống sắt vụn vô tri sao?" Dương Thần nhẹ nhàng lên tiếng. Giọng nói của hắn đột ngột biến đổi, không còn là tiếng nói của một con người bình thường, mà vang lên như tiếng sấm rền từ thời thái cổ, mang theo một quy luật vô biên chấn động thẳng vào sâu trong cốt lõi của vạn vật. Hắn vươn tay phải ra, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên lồng ngực lạnh ngắt bằng hợp kim của con rối. *Uỳnh!* Một luồng tử khí tinh khiết đến cực điểm từ lòng bàn tay Dương Thần cuồn cuộn tuôn ra, như một dòng sông mẹ ấm áp điên cuồng tràn vào trong những đường ống dẫn linh năng trong suốt của con rối cơ giáp. "Linh từ tâm khởi, vạn vật đồng nguyên. Thức tỉnh đi." Dương Thần khẽ quát một tiếng. *Két... két... rắc rắc!* Toàn bộ khớp xương bằng kim loại của con rối khổng lồ đột nhiên run rẩy kịch liệt. Hai viên thạch anh xám xịt ở hốc mắt của nó trong nháy mắt bùng phát ra hai luồng sáng màu tím rực rỡ! Luồng tử khí chạy đến đâu, những đường ống dẫn linh năng bằng nhựa tổng hợp trên người nó liền bị đồng hóa, hóa thành những sợi kinh mạch bằng năng lượng vàng kim lấp lánh. Linh khí tự nhiên trong sảnh đường bỗng chốc như bị một lực hút khổng lồ kéo đến, điên cuồng tụ hội về phía con rối, tạo thành một cơn lốc năng lượng nhỏ xung quanh nó. *Tạch! Tạch! Tạch!* "Cảnh báo! Dao động linh năng của rối TD-01 tăng vọt! Luyện Khí tầng hai... Luyện Khí tầng ba... Luyện Khí tầng bốn!" Tiếng còi báo động của hệ thống liên tục vang lên dồn dập, nhưng không phải báo động quá tải, mà là báo động về một sự tiến hóa vượt bậc không thể tin nổi. *Uỳnh!* Một luồng khí thế mạnh mẽ từ thân thể kim loại của con rối bộc phát ra ngoài, trực tiếp thổi bay đống tài liệu giấy trên bàn của ban giám khảo bay tứ tung. Con rối cơ giáp TD-01 đột ngột quỳ một gối xuống trước mặt Dương Thần, hai tay chắp lại trước ngực, cúi đầu thật thấp giống như một vị đồ đệ trung thành nhất đang bái kiến sư phụ của mình. Trên màn hình hiển thị của hệ thống, thông số cuối cùng đứng yên ở một mức độ khiến tất cả những người có mặt suýt nữa thì nghẹt thở: *[Rối mô phỏng TD-01: Đạt trạng thái 'Khai linh hóa hình'. Tu vi tương đương: Luyện Khí tầng năm. Độ trung thành và cộng hưởng truyền đạo: 100%.]* "Khai... Khai linh?!" Diệp Thanh hoàn toàn mất đi sự điềm tĩnh của một trưởng ban khảo thí. Bà lùi lại vài bước, suýt chút nữa ngã nhào ra sau ghế, đôi mắt nhìn Dương Thần như đang nhìn một vị thần linh sống tối cao giáng trần: "Dùng phàm thiết để khai linh... ban cho sắt thép tu vi... Đây... đây là thần thông 'Điểm thạch thành kim' trong truyền thuyết cổ đại!"
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ