Chương 15: C15

**Chương 15** Cột sáng vàng kim khổng lồ phóng thẳng lên trời cao như một thanh cự kiếm xẻ đôi màn mây xám của thành phố Giang Hải. Luồng uy áp mang theo hơi thở cổ xưa, thuần khiết đến mức cực đoan từ Sân vận động Linh năng số 3 quét ra xung quanh, khiến tất cả các thiết bị dò tìm linh năng trong bán kính mười dặm đồng loạt vang lên tiếng còi cảnh báo inh ỏi. Tại văn phòng chi nhánh của Tập đoàn Thiên Đạo cách đó không xa, chiếc la bàn đồng cổ khổng lồ đột nhiên quay cuồng điên cuồng. Kim chỉ nam bằng đồng thau rung lắc dữ dội rồi "rắc" một tiếng, gãy làm đôi dưới áp lực vô hình. "Trưởng phòng Trương! Biến động linh lượng vượt quá mức cảnh báo cấp tám! Lõi năng lượng của khu vực phía Đông đang bị rò rỉ nghiêm trọng!" Một nhân viên hớt hải chạy vào phòng làm việc của Trương Lập, mặt cắt không còn một giọt máu. Trương Lập lúc này đã đứng bên cửa kính sát đất, trố mắt nhìn cột sáng rực rỡ phía chân trời xa. Gã vội vàng đeo chiếc kính một tròng pha lê xanh lên, nhưng ngay khi tầm mắt gã vừa chạm vào cột sáng kia, tròng kính pha lê đột nhiên xuất hiện hàng trăm vết rạn nứt rồi vỡ vụn thành cát mịn. "Quy tắc... quy tắc hoàn mỹ? Làm sao có thể!" Trương Lập lùi lại hai bước, giọng run rẩy, "Giang Hải này... rốt cuộc là có đại năng phương nào đang độ kiếp?!" Tại Phòng giám sát trung tâm của Sân vận động số 3. Toàn bộ hệ thống máy tính ảo của ban giám khảo lúc này đã bốc khói nghi ngút, các bảng mạch linh năng bị quá tải cháy đen, bốc lên mùi khét lẹt. Lâm Thiết đứng chết trân tại chỗ, hai tay bám chặt vào thành lan can kính. Lão nhìn chằm chằm vào Phòng thi số 12 thông qua lớp kính bảo hộ đặc biệt đã bị rạn nứt. Bên trong phòng, Tô Mộc Nhi vẫn đứng sừng sững giữa trận bàn, bao quanh cô là những sợi xích lôi điện màu vàng kim đang từ từ chui vào lỗ chân lông, rèn luyện gân cốt cho cô một lần cuối cùng trước khi hoàn toàn tiêu tán. "Tại sao... Tại sao hệ thống lôi kiếp lại mất kiểm soát?" Lâm Thiết lẩm bẩm như kẻ mất hồn. Cái bẫy mà lão giăng ra nhằm phế bỏ đan điền của Tô Mộc Nhi không những thất bại, mà ngược lại còn đem toàn bộ năng lượng lôi điện dự trữ của sân vận động dâng hiến cho cô làm chất bồi bổ. Trận pháp lôi kiếp phiên bản 5.0 đắt giá của Tập đoàn Thiên Đạo giờ đây đã hoàn toàn cháy rụi, biến thành một đống phế liệu bằng đồng nát. "Nhị trưởng lão! Cảnh sát Tu tiên đang phong tỏa hiện trường! Các phóng viên truyền thông cũng đang ùn ùn kéo đến!" Tên trợ lý run rẩy báo cáo, "Chúng ta... chúng ta phải giải thích thế nào về việc hệ thống an toàn bị ngắt kết nối?" Lâm Thiết mặt mày xám ngoét. Lão biết rõ, nếu để Cảnh sát Tu tiên và bộ phận giám sát của Tập đoàn Thiên Đạo điều tra ra việc lão tự ý điều chỉnh ngầm cường độ lôi kiếp và ngắt hệ thống bảo hộ, không chỉ cái ghế Trưởng ban giám khảo của lão bay mất, mà cả nhà họ Lâm cũng sẽ đối mặt với án phạt cực nặng từ liên bang. "Xóa... lập tức xóa sạch toàn bộ lịch sử ghi chép thao tác trên máy chủ!" Lâm Thiết nghiến răng ra lệnh, đôi mắt đỏ ngầu sát khí, "Nói với bên ngoài đây là tai nạn hy hữu do thiết bị quá hạn sử dụng! Nhanh lên!" Nói rồi, lão vội vàng chỉnh lại trường bào, bấm nút mở cửa phòng giám sát để đích thân xuống hiện trường thu dọn tàn cuộc. Lão phải đảm bảo con nhóc Tô Mộc Nhi kia ngậm miệng lại, bằng không hậu quả sẽ khôn lường. Lúc này, tại sảnh chờ của Phòng thi số 12. Cánh cửa hợp kim dày cộp từ từ trượt mở, luồng khói trắng mang theo nhiệt lượng còn sót lại từ lôi điện cuồn cuộn thoát ra ngoài. Tô Mộc Nhi bước ra ngoài, toàn thân sảng khoái đến mức dường như muốn bay lên. Làn da cô trắng mịn như ngọc thụ, đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện tia tử mang nhạt, tu vi Trúc Cơ kỳ vững chắc lưu chuyển trong kinh mạch rộng mở. Cô chưa bao giờ cảm thấy thế giới này rõ ràng và tràn đầy năng lượng đến thế. "Tổ sư gia!" Nhìn thấy Dương Thần đang đứng tựa lưng vào cột đá ở góc hành lang, Tô Mộc Nhi không kìm được lòng vui sướng, lập tức lao tới định ôm chầm lấy hắn. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt, bất phàm của Dương Thần, cô nàng vội vàng thắng gấp lại, đứng nghiêm chỉnh rồi cúi đầu hành lễ thật sâu: "Mộc Nhi không phụ sự kỳ vọng của Tổ sư gia! Con... con đã đột phá Trúc Cơ thành công rồi ạ!" Dương Thần khẽ liếc nhìn cô, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt: "Nền móng Trúc Cơ của ngươi được gột rửa bằng Thanh Khê bản nguyên, sau này khi tu luyện sẽ không còn gặp phải nút thắt của hệ thống rác rưởi kia nữa. Tuy nhiên, chớ có đắc ý sớm." "Hì hì, con biết mà. Tổ sư gia dạy bảo luôn đúng." Tô Mộc Nhi ngẩng đầu lên cười toe toét, bộ dạng hám của lại bắt đầu trỗi dậy, "Mà Tổ sư gia ơi, nãy con cảm giác như có ai đó cố tình tăng thêm lôi điện để hại con ấy. Nhưng nhờ có 'Thuế Biến Quyết' của người, đống lôi điện đó ngược lại còn giúp con hoàn thiện đan điền. Đúng là gậy ông đập lưng ông!" "Hừ, dăm ba trò mèo của lũ kiến hôi." Dương Thần thản nhiên nói, ánh mắt nhìn thẳng về phía cuối hành lang. Tại đó, Lâm Thiết cùng một nhóm giám thị đeo băng đỏ đang rảo bước đi tới. Vẻ mặt của lão trưởng lão nhà họ Lâm lúc này cực kỳ âm trầm, ánh mắt khóa chặt vào Tô Mộc Nhi như muốn ăn tươi nuốt sống cô. "Thí sinh Tô Mộc Nhi!" Lâm Thiết bước đến trước mặt hai người, giọng nói lạnh lùng mang theo áp lực của một tu sĩ Kim Đan kỳ ép xuống: "Trận pháp phòng thi số 12 vừa rồi xảy ra sự cố kỹ thuật nghiêm trọng. Ban tổ chức nghi ngờ cô đã sử dụng công pháp tà môn ngoại đạo hoặc pháp bảo cấm để can thiệp vào hệ thống lôi kiếp, dẫn đến hư hại tài sản công cộng quy mô lớn. Hiện tại, chúng tôi tạm thời đình chỉ việc công nhận kết quả Trúc Cơ của cô để tiến hành điều tra!" "Cái gì?!" Tô Mộc Nhi lập tức nhảy dựng lên như mèo bị giẫm phải đuôi, mặt đỏ bừng vì tức giận, "Các người ngậm máu phun người! Rõ ràng là hệ thống của các người có vấn đề, lôi điện suýt chút nữa đánh chết tôi! Tôi tự mình dùng thực lực để đột phá, các người lấy quyền gì mà đình chỉ?!" "Hừ, quyền hạn của Ban giám khảo là tối cao trong kỳ thi này!" Lâm Thiết khẩy cười một tiếng, ra hiệu cho hai tên trợ lý bước lên, "Mang con bé này về phòng thẩm vấn của ban tổ chức!" Hai tên tu sĩ Luyện Khí tầng chín lập tức tiến lên, trên tay cầm theo cùm khóa linh lực phát ra ánh sáng đỏ sậm. "Ai dám động vào đệ tử của Linh Khê Tông?" Một giọng nói vô cùng bình thản bỗng nhiên vang lên. Giọng nói không lớn, nhưng lại như một thanh búa nặng ngàn cân gõ thẳng vào tâm thần của tất cả những người có mặt tại hành lang. Lâm Thiết giật mình, lúc này mới chú ý đến người thanh niên mặc đồ thể thao màu xám tro, đội mũ lưỡi trai đen đứng bên cạnh Tô Mộc Nhi. Lão nheo mắt nhìn qua, phát hiện đối phương chỉ là một tên Luyện Khí tầng ba vô danh. "Ngươi là ai? Dám cản trở ban giám khảo thực thi công vụ?" Lâm Thiết quát lớn, định dùng uy áp Kim Đan kỳ để trấn áp Dương Thần. Thế nhưng, luồng uy áp của lão khi vừa chạm đến phạm vi ba thước xung quanh Dương Thần liền biến mất tăm hơi như đá chìm đáy bể. Dương Thần chậm rãi ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng tựa như vực sâu vạn trượng. Hắn nhìn Lâm Thiết, khóe môi khẽ nhếch lên một vệt đường cong đầy chế giễu: "Nhị trưởng lão Lâm gia đúng không? Trở về nói với Lâm Chấn Đông, ba ngày sau, ta sẽ đích thân lên nhà họ Lâm để đòi lại món nợ ngày hôm nay. Còn bây giờ..." Dương Thần tiến lên một bước, chắn trước mặt Tô Mộc Nhi, ngón tay trỏ khẽ búng nhẹ vào không trung: "Cút." *Bùm!* Một luồng kình phong vô hình, mang theo sức mạnh thần thông man hoang thô bạo đột ngột bộc phát. Hai tên tu sĩ Luyện Khí tầng chín còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị hất văng ra xa mười trượng, đập mạnh vào bức tường hợp kim rồi ngất lịm đi. Ngay cả Lâm Thiết – một cao thủ Kim Đan kỳ – cũng bị chấn động đến mức lùi liên tiếp năm bước, lồng ngực đau nhói, một ngụm máu tanh lập tức dâng lên tận cổ họng nhưng bị lão cố sống cố chết nuốt ngược trở vào. "Ngươi... ngươi..." Lâm Thiết mặt cắt không còn một giọt máu, chỉ tay vào Dương Thần đầy kinh hãi. Dương Thần không thèm liếc nhìn lão thêm một lần nào. Hắn quay người, thản nhiên vẫy tay với Tô Mộc Nhi đang ngơ ngác đứng nhìn: "Đi thôi. Đến giờ ta phải đi thi lấy bằng giảng dạy rồi."
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ