**Chương 14**
Bên trong Phòng thi thực hành số 12, không gian rộng khoảng ba trăm mét vuông, được xây dựng hoàn toàn bằng những khối hợp kim màu xám xịt có tính năng cách âm và chống va đập cực cao. Ở chính giữa căn phòng là một trận bàn bằng đá thạch anh khổng lồ, bên trên khắc chằng chịt những đường rãnh dẫn linh khí tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt nhẽo.
Phía trên trần nhà, bốn cột lôi điện nhân tạo bằng đồng thau thò xuống như những xúc tu của một con quái vật cơ khí, thỉnh thoảng lại nổ ra vài tia lửa điện xè xè.
Tô Mộc Nhi bước vào tâm trận bàn, đứng xếp bằng trên bệ đá trung tâm. Gió từ hệ thống thông gió thổi qua khiến vạt áo thể thao của cô khẽ lay động.
"Thí sinh số 092, Tô Mộc Nhi."
Một giọng nói máy móc lạnh lùng vang lên từ chiếc loa gắn trên góc tường: "Khảo hạch Trúc Cơ thực hành bắt đầu. Thời gian tích lũy linh lực và nghênh đón lôi kiếp là mười lăm phút. Yêu cầu thí sinh không sử dụng các loại đan dược cấm hoặc pháp bảo phòng ngự ngoài danh mục cho phép. Hệ thống bắt đầu đếm ngược."
*3... 2... 1... Bắt đầu.*
*Uỳnh!*
Trận bàn dưới chân đột ngột rung chuyển. Một luồng linh khí nhân tạo vô cùng hỗn loạn, đậm đặc nhưng đầy tạp chất từ các rãnh dẫn khí cuồn cuộn phun ra, bao bọc lấy thân thể Tô Mộc Nhi. Trong thế giới tu tiên hiện đại, người ta không dùng linh khí tự nhiên để đột phá, mà dùng loại linh khí nén áp suất cao này để cưỡng ép ép đan điền đạt tới giới hạn cực đại, từ đó kích hoạt "khóa Thiên Đạo".
Tại phòng giám sát trung tâm, Lâm Thiết chằm chằm nhìn vào màn hình ảo hiển thị Phòng số 12. Ngón tay lão khẽ gõ lên bàn phím điều khiển, tăng cường độ dòng điện lôi kiếp lên thêm ba mươi phần trăm.
"Con nhóc ranh, để xem ngươi chống đỡ thế nào." Lâm Thiết nhếch môi cười tàn nhẫn.
Cùng lúc đó, trong phòng thi, Tô Mộc Nhi cảm nhận được luồng linh khí thô bạo kia đang điên cuồng tràn vào kinh mạch của mình. Nếu là ba năm trước, cô chắc chắn sẽ luống cuống dùng các phương pháp hô hấp công nghiệp để dẫn khí, dẫn đến kinh mạch quá tải và sụp đổ.
Nhưng lúc này, trong thức hải của cô, ba mươi sáu chữ khẩu quyết của "Thuế Biến Quyết" lập tức sáng rực lên như những ngọn đèn hải đăng giữa biển đêm bão tố.
"Thuế cốt hoán thai, thanh khê bất tức..."
Tô Mộc Nhi nhắm nghiền hai mắt, khẽ đọc thầm. Kinh mạch toàn thân cô đột ngột giãn nở một cách vô cùng mềm dẻo. Luồng linh khí nhân tạo thô bạo kia vừa tiếp xúc với làn sương mù màu tím nhạt phát ra từ Thuế Biến Quyết liền lập tức bị hòa tan, gột rửa hết thảy tạp chất, hóa thành những dòng nước suối thanh mát, chảy xuôi về đan điền.
*Rầm rầm rầm!*
Đan điền của cô nhanh chóng phình to, lượng linh lực tích lũy đạt đến mức cực hạn của Luyện Khí kỳ. Đúng lúc này, trên đỉnh đầu Tô Mộc Nhi, ấn ký màu vàng nhạt hình chiếc chìa khóa khổng lồ đột ngột hiện ra, tỏa ra những xiềng xích vô hình muốn khóa chặt đan điền của cô lại.
*Rắc rắc!*
Bốn cột lôi điện trên trần nhà như nhận được tín hiệu kích hoạt, đột ngột bộc phát ra những luồng lôi quang màu xanh tím đậm đặc. Áp lực từ luồng lôi điện này mạnh đến mức không khí xung quanh cũng bị bóp méo, phát ra tiếng nổ đôm đốp kinh người.
"Ơ? Cường độ lôi kiếp này... sao lại mạnh thế này?!" Tô Mộc Nhi mở bừng mắt, trong lòng thoáng hiện lên một tia hoảng hốt. Dù chưa từng vượt qua Trúc Cơ, nhưng cô cũng thừa biết lôi kiếp Trúc Cơ bình thường không thể có áp lực hủy diệt khủng khiếp như thế này. Luồng lôi điện kia rõ ràng là muốn lấy mạng cô!
"Đừng phân tâm."
Đột ngột, giọng nói trầm ấm, điềm nhiên của Dương Thần như xuyên qua mọi lớp kết giới hợp kim cách âm, vang vọng thẳng vào sâu trong linh hồn Tô Mộc Nhi: "Có bản tôn ở đây, lôi điện rác rưởi của thế gian này làm sao thương tổn được ngươi. Vận hành Thuế Biến Quyết, dẫn dụ nó."
Nghe thấy giọng nói của Tổ sư gia, sự hoảng sợ của Tô Mộc Nhi biến mất sạch sẽ trong nháy mắt. Cô cắn răng, không thèm phòng ngự, trực tiếp chủ động vận hành Thuế Biến Quyết đến mức tối đa.
*Oanh!*
Một tia lôi điện khổng lồ màu xanh tím, to bằng bắp đùi người trưởng thần, từ trên trần nhà ầm ầm giáng xuống, chuẩn xác đánh thẳng vào đỉnh đầu Tô Mộc Nhi!
"Chết đi!" Tại phòng giám sát, Lâm Thiết kích động nắm chặt nắm đấm, hai mắt trợn trừng nhìn màn hình, chờ đợi cảnh tượng đan điền của Tô Mộc Nhi nổ tung.
Thế nhưng, cảnh tượng tiếp theo lại khiến lão và toàn bộ nhân viên giám sát có mặt trong phòng suýt chút nữa rớt cằm ra ngoài.
Tia lôi điện khủng khốc kia khi chạm vào làn sương mù màu tím nhạt bao quanh đầu Tô Mộc Nhi, không hề bộc phát ra sức mạnh hủy diệt nào. Ngược lại, nó giống như một chú cún con gặp được chủ nhân, đột ngột trở nên vô cùng ngoan ngoãn. Toàn bộ lôi đình bạo liệt bị luồng tử khí kia đồng hóa, hóa thành một dòng năng lượng vàng kim dịu nhẹ, chảy thẳng vào trong ấn ký chiếc chìa khóa trên đỉnh đầu cô.
*Cạch.*
Một tiếng động giòn giã tựa như tiếng mở khóa vang lên trong tâm thần Tô Mộc Nhi.
Ấn ký chiếc chìa khóa màu vàng nhạt không hề bị phá hủy, mà nó tự động xoay chuyển, tự động mở ra. Xiềng xích vô hình phong tỏa đan điền lập tức tan biến. Toàn bộ linh lực tích lũy trong cơ thể Tô Mộc Nhi như rồng gặp nước, điên cuồng ngưng tụ, áp súc, cuối cùng hóa thành một vũng dịch thể linh lực màu tím sậm vô cùng tinh khiết nằm gọn trong đan điền.
Trúc Cơ kỳ!
Không chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ thông thường, mà nhờ có quy tắc Thanh Khê bản nguyên gột rửa, nền móng Trúc Cơ của cô vững chắc đến mức có thể sánh ngang với các thiên tài tu tiên của mười vạn năm trước!
"Cái... Cái này làm sao có thể?!" Lâm Thiết đứng chết trân tại chỗ, chiếc kính một tròng trên mắt rơi xuống đất vỡ tan tành mà lão cũng không hề hay biết.
Tự động mở khóa? Không có tổn thương? Không có kháng cự? Lôi kiếp tăng cường ba mươi phần trăm của lão lại biến thành chất dinh dưỡng giúp đối phương đột phá một cách hoàn mỹ nhất?
"Hệ thống! Hệ thống có bị lỗi không?!" Lâm Thiết điên cuồng gào thét, tóm lấy cổ áo tên trợ lý bên cạnh.
"Trưởng... Trưởng ban Lâm, hệ thống báo cáo mọi thông số đều bình thường! Thí sinh Tô Mộc Nhi... đã chính thức đột phá Trúc Cơ thành công!" Tên trợ lý run rẩy gõ máy, mặt cắt không còn một giọt máu.
Chưa đợi Lâm Thiết kịp tiêu hóa cú sốc này, trên màn hình ảo hiển thị Phòng thi số 12 đột ngột xảy ra biến dị.
Tô Mộc Nhi sau khi đột phá liền đứng dậy, vẻ mặt hớn hở chưa từng có. Thế nhưng, bốn cột lôi điện trên trần nhà lúc này dường như bị một luồng lực hút vô hình nào đó khống chế, đột ngột điên cuồng bộc phát, đem toàn bộ năng lượng lôi điện còn sót lại trong hệ thống tích trữ của cả sân vận động hút sạch!
*Rầm rầm rầm!*
"Cảnh báo! Cảnh báo! Năng lượng lôi điện tại Phòng thi số 12 vượt quá giới hạn an toàn năm trăm phần trăm! Hệ thống tự động ngắt... mất kết nối! Đã mất kết nối!" Tiếng còi báo động đỏ rực vang dội khắp phòng giám sát trung tâm.
Một luồng ánh sáng vàng kim khổng lồ từ Phòng số 12 bộc phát, xuyên qua lớp mái vòm của sân vận động, bắn thẳng lên chín tầng mây, tạo thành một cột sáng tráng lệ che phủ cả bầu trời thành phố Giang Hải trong vòng bán kính mười dặm!
Dưới cột sáng lộng lẫy ấy, Dương Thần đứng ở khu vực chờ, khẽ rút bàn tay phải từ trong túi quần ra. Tấm Linh Khê Lệnh trong tay hắn đã khôi phục lại vẻ bình thường, nhưng khóe môi hắn lại hiện lên một nụ cười đầy lạnh lẽo:
"Muốn dùng quy tắc giả lập để hại đệ tử của ta? Vậy thì để bản tôn trả lại cho các ngươi một món quà lớn."