**Chương 10**
Tiếng máy điều hòa chạy bằng linh năng thổi ra từng luồng khí mát rượi xen lẫn mùi trầm hương nhân tạo nhạt nhòa. Trong văn phòng đăng ký, ánh sáng từ những bức tường kính phản chiếu lên những hoa văn trận pháp bảo an chạy dọc trần nhà, tạo ra một cảm giác vừa hiện đại vừa âm u.
Trần Hạo nhìn chằm chằm vào Dương Thần. Gã cảm giác như mình đang đối diện không phải là một tên tu sĩ Luyện Khí tầng ba nghèo nàn, mà là một vị trưởng lão nghiêm khắc bước ra từ những bức họa cổ treo trong chính điện của các đại gia tộc. Ánh mắt gã lướt xuống bàn phím ảo, ngón tay run rẩy gõ vào thanh tìm kiếm của cơ sở dữ liệu pháp luật tu tiên liên bang.
*Cạch cạch cạch.*
Hàng ngàn điều khoản luật hiện ra, lướt nhanh như gió bão. Trần Hạo nín thở, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, làm mờ cả cặp kính gọng vàng. Gã kéo xuống tận cùng của tệp tài liệu lưu trữ kỹ thuật số, nơi những văn bản từ thời kỳ đầu mới thành lập liên bang được xếp vào danh mục "Lưu trữ lịch sử".
Một dòng chữ màu vàng sậm, đóng dấu ấn ký cổ của đại viện khảo thí tối cao hiện ra:
*[Điều 12, Chương 5: Đặc cách Sư phạm Cổ đạo. Tu sĩ không hạn chế tu vi, nếu chứng minh được năng lực sửa chữa sai lệch của khí cụ Thiên Đạo đương thời hoặc có tri thức cổ pháp vượt trội qua khảo hạch trực tiếp, được quyền cấp thẻ dự thi Giảng viên Lâm thời.]*
"Thật... thật sự có điều khoản này sao?" Trần Hạo nuốt nước bọt một cái ực, cổ họng khô khốc.
Điều khoản này đã ngủ yên hơn bảy ngàn năm. Ở thời đại mà mọi thứ đều được quy chuẩn hóa, đóng gói thành các giáo trình công nghiệp của các tập đoàn, làm gì còn ai thèm quan tâm đến "cổ pháp"? Mọi người chỉ biết học thuộc lòng, thi đỗ lấy bằng, rồi đi làm thuê cho các tập đoàn để kiếm linh thạch.
"Làm sao? Hệ thống của các ngươi không ghi nhận sao?" Dương Thần nhàn nhạt hỏi, giọng nói bình thản nhưng mang theo một sự tự tin tuyệt đối.
Trần Hạo gượng cười, đẩy đẩy gọng kính để che giấu sự bối rối của mình: "Có... quả thực có điều khoản này. Nhưng mà anh bạn nhỏ... à không, đạo hữu, điều khoản này yêu cầu rất ngặt nghèo. Anh phải chứng minh được năng lực ngay tại đây. Nếu không, tôi tự ý kích hoạt quyền đặc cách này sẽ bị hệ thống Thiên Đạo phạt trừ điểm tích lũy hành chính, thậm chí là sa thải."
Gã chỉ tay vào cái bàn quét linh thạch màu xanh thẫm đặt ở góc bàn: "Cái này là Máy quét Linh lượng Cầm tay TD-900, mẫu mới nhất do Tập đoàn Thiên Đạo sản xuất năm ngoái. Nếu anh có thể chỉ ra lỗi sai trong vận hành trận pháp của nó, hoặc tối ưu hóa nó mà không làm hỏng thiết bị, tôi sẽ lập tức đăng ký cho anh."
Trần Hạo thầm nghĩ, cái máy này được thiết kế bởi hàng trăm trận pháp sư hàng đầu của tập đoàn, được kiểm định qua hàng ngàn khâu nghiêm ngặt. Một tên tu sĩ Luyện Khí tầng ba lấy cái gì để chỉ ra lỗi sai? Gã đưa ra thử thách này thực chất là muốn Dương Thần biết khó mà lui.
Tô Mộc Nhi đứng bên cạnh, lo lắng đến mức hai tay bấu chặt vào quai ba lô. Cô ghé tai Dương Thần, nói nhỏ: "Tổ sư gia, hay là thôi đi người... Cái máy đó trông đắt tiền lắm, lỡ người làm hỏng, đền tiền mệt nghỉ đó. Con bán hết chỗ miếng dán hôm nay cũng không đủ trả đâu."
Dương Thần không thèm để ý đến lời lẩm bẩm đầy tính bủn xỉn của tiểu đồ tôn. Hắn bước lên một bước, cúi đầu nhìn cái máy TD-900.
Cái máy này có vỏ ngoài bằng hợp kim titan-linh thạch sáng bóng, bên trong là một khối ngọc thạch tròn xoay lơ lửng, phát ra những tia sáng lam nhạt để quét đo dao động năng lượng. Trong mắt người thường, đây là một tuyệt tác của công nghệ tu tiên hiện đại.
Nhưng trong mắt của Dương Thần, kẻ từng tự tay dệt nên mạng lưới phong ấn cả một giới diện, cái máy này thô lậu đến mức đáng thương.
"Hợp kim bọc bên ngoài để ngăn chặn linh khí rò rỉ, nhưng lại vô tình tạo ra một tầng cách ly lực trường, khiến cho thời gian phản hồi của máy bị chậm đi ba phần mười giây." Dương Thần chậm rãi nói, ngón tay trỏ nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn thạch bên cạnh cái máy.
*Cộc.*
Một tiếng động khẽ vang lên. Một luồng linh lực tinh tế như sợi tơ nhẹ nhàng thâm nhập vào bên trong vỏ máy, chuẩn xác chạm vào lõi trận pháp của khối ngọc thạch.
"Bên trong sử dụng 'Tụ Linh Trận' để duy trì năng lượng cho lõi quét. Nhưng kẻ thiết kế lại ngu muội thêm vào ba đường vân 'Hồi Lưu' để tiết kiệm linh khí. Đường vân Hồi Lưu này tuy tiết kiệm được một phần vạn linh thạch mỗi ngày, nhưng lại tạo ra sự nhiễu loạn tuần hoàn nhỏ. Mỗi khi có tu sĩ có thuộc tính hỏa hoặc lôi đi qua, máy quét sẽ bị lệch kết quả từ năm đến mười phần trăm."
Dương Thần thu ngón tay về, nhìn thẳng vào Trần Hạo: "Ngươi ngồi ở đây mỗi ngày, có phải thỉnh thoảng lại thấy máy quét tự động khởi động lại khi có tu sĩ tu luyện hỏa hệ công pháp đi qua không?"
Trần Hạo nghe đến đây, toàn thân rúng động, hai mắt trợn ngược lên như nhìn thấy quỷ.
Chuyện này... đúng là có thật!
Mỗi tuần, phòng đăng ký đều phải báo cáo bảo trì vài lần vì máy quét TD-900 đột ngột bị đơ hoặc báo lỗi khi gặp phải những tu sĩ hỏa hệ đến làm thủ tục. Kỹ sư của tập đoàn đến kiểm tra nhiều lần nhưng đều bảo là do "tương thích thuộc tính cá nhân" chứ không tìm ra nguyên nhân cốt lõi. Không ngờ, một tên thanh niên vô danh lại chỉ ra chính xác đến từng chi tiết như vậy!
"Anh... anh thật sự biết?" Trần Hạo lắp bắp, giọng nói đã run rẩy.
"Chưa hết." Dương Thần thản nhiên nói, "Trận văn cổ của Tụ Linh Trận nguyên bản lấy sự cân bằng của ngũ hành làm gốc. Kẻ sửa đổi trận pháp này chỉ biết tính toán lợi nhuận mà cắt bỏ đi phần 'Thổ căn' định tính. Để ta sửa lại cho ngươi."
Hắn không cần công cụ, cũng chẳng cần đến lò luyện hay bút vẽ trận. Chỉ thấy ngón tay thon dài của Dương Thần khẽ lướt trên không trung, vẽ ra một đường vòng cung màu vàng nhạt huyền ảo. Đường vòng cung kia như có linh tính, trực tiếp đi xuyên qua lớp vỏ hợp kim titan, in thẳng vào khối ngọc thạch bên trong.
*Uých!*
Cái máy TD-900 đột ngột phát ra một tiếng ngân vang thanh thoát, không còn tiếng tít tít máy móc khó chịu nữa. Luồng sáng lam nhạt bao quanh máy trong nháy mắt chuyển sang màu vàng kim nhạt, tĩnh lặng và thuần khiết vô cùng.
Màn hình ảo hiển thị thông số của Dương Thần vốn đang nhảy múa liên tục bỗng chốc đứng yên, hiển thị một dòng chữ rõ ràng, sắc nét chưa từng có:
*[Đối tượng: Dương Thần. Dao động linh lực: Luyện Khí tầng ba. Sai số hệ thống: 0.00%.]*
Trần Hạo nhìn chằm chằm vào con số "Sai số 0.00%".
Trong hướng dẫn sử dụng của tập đoàn, sai số cho phép của dòng máy TD-900 luôn là 3.5%. Chưa từng có một chiếc máy nào đạt đến mức độ hoàn mỹ không sai sót như thế này.
"Trời đất ơi... người này là một đại lão trận pháp ẩn thế!" Trần Hạo trong lòng kêu gào điên cuồng. Gã không còn dám có một chút khinh thường nào nữa, vội vàng đứng bật dậy, khom người hành lễ thật sâu với Dương Thần: "Tiền bối đại tài! Vừa rồi là vãn bối có mắt không thấy Thái Sơn, mong tiền bối rộng lượng thứ lỗi!"
Tô Mộc Nhi đứng bên cạnh nhìn cảnh này mà sướng rơn cả người. Cô nàng khoanh hai tay trước ngực, hất cằm lên đầy kiêu hãnh, ra vẻ đắc ý: "Thấy chưa anh cán bộ? Đã bảo anh trai nhà tôi là nhân tài xuất chúng rồi mà lị! Giờ thì làm thủ tục đăng ký được chưa ạ?"
Trong đầu cô lúc này đã bắt đầu vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp: *Tổ sư gia có bằng giảng dạy chính quy - Mở trường học tu tiên Linh Khê - Thu hút hàng ngàn học viên đóng học phí - Linh thạch chất cao như núi - Mình sẽ trở thành nữ chưởng môn giàu nhất lịch sử! Ha ha ha!*
"Được, được chứ ạ! Vãn bối lập tức làm ngay!"
Trần Hạo không dám chậm trễ một giây nào. Gã nhanh chóng gõ phím, kích hoạt điều khoản đặc cách cổ xưa. Một tấm thẻ bài màu vàng kim, có khắc hình một quyển sách cổ và một thanh kiếm, từ trong máy in chuyên dụng của văn phòng từ từ trượt ra.
"Thưa tiền bối, đây là thẻ dự thi Giảng viên Lâm thời của người." Trần Hạo hai tay cung kính dâng tấm thẻ lên cho Dương Thần, "Kỳ thi sát hạch năng lực giảng dạy sẽ diễn ra đồng thời với kỳ thi Trúc Cơ vào thứ Bảy tuần này tại Khu học xá phía Đông. Vãn bối đã miễn toàn bộ lệ phí thi cho người theo đúng điều khoản đặc cách."
"Tốt." Dương Thần nhận lấy tấm thẻ màu vàng kim, khẽ gật đầu, "Đa tạ."
Hắn quay người bước đi, vạt áo thể thao khẽ bay lên mang theo một phong thái nhẹ nhàng, phóng khoáng.
"Tổ sư gia, đợi con với!" Tô Mộc Nhi vội vàng ôm ba lô chạy theo, miệng không ngừng líu lo, "Người ngầu quá đi mất! Tiết kiệm được một khoản lệ phí thi nữa chứ, đúng là một ngày đại cát đại lợi!"
Trần Hạo đứng sau quầy nhìn theo bóng lưng hai người dần khuất sau cánh cửa kính. Gã lau mồ hôi trên trán, lẩm bẩm một mình: "Giang Hải này... e rằng sắp có biến lớn rồi. Một tên Luyện Khí tầng ba có thể dễ dàng sửa đổi trận pháp của Thiên Đạo Tập đoàn... Chuyện này phải báo cáo lên cấp trên không đây? Thôi bỏ đi, mình chỉ là một tên nhân viên quầy quẹt thẻ lương ba cọc ba đồng, đắc tội với đại năng ẩn thế thì mất mạng như chơi."
Nghĩ vậy, Trần Hạo nhanh chóng xóa đi lịch sử ghi chép sửa chữa thủ công của chiếc máy quét, chỉ để lại thông tin đăng ký dự thi hợp lệ của Dương Thần trong hệ thống. Gã không biết rằng, quyết định tự bảo vệ mình này của gã đã vô tình giúp Dương Thần có thêm một khoảng thời gian yên bình để chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo.