Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới chiếu qua khung cửa sổ bằng gỗ hương trầm, rọi vào gian tĩnh thất nơi Vi Thần đang ngồi xếp bằng.
Sau một đêm nghiền ngẫm tấm bản đồ Trung Châu do Cố Gia cung cấp cùng việc vận chuyển “Hỗn Độn Bá Thể Quyết”, luồng khí huyết trong cơ thể Vi Thần đã đạt đến trạng thái sung mãn nhất. Khác với vùng hẻo lánh Bắc Hồi Đại Lục, Trung Châu thực sự là một vũ đài khổng lồ với vô số di tích cổ xưa, vô số đại thế lực và tài nguyên tu luyện phong phú đến mức kinh ngạc.
*CỐC! CỐC!*
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên từ bên ngoài.
"Vi công tử, ngài đã dậy chưa?" Giọng nói trong trẻo của Cố Bích Vân vang lên từ phía sau cánh cửa.
Vi Thần từ từ mở mắt, luồng sáng xám tro ẩn hiện trong đồng tử rồi biến mất trong chớp mắt. Hắn thu hồi khí tức quanh thân, bình thản đáp: "Cố đại tiểu thư, vào đi."
Cánh cửa gỗ mở ra, Cố Bích Vân hôm nay khoác trên mình bộ kim y sang trọng, khí chất kiều diễm nhưng không kém phần trang nghiêm của một người nắm quyền Thương Hội Cố Gia. Theo sau nàng là hai tỳ nữ bưng một khay ngọc được phủ dải lụa đỏ.
"Vi công tử," Cố Bích Vân mỉm cười nhẹ nhàng, nghiêng người hành lễ: "Phụ thân ta nhờ ta mang đến cho công tử năm mươi viên **Linh Thạch Huyết Tinh Thượng Phẩm**—đây là tài nguyên tu luyện cao cấp nhất hiện tại trong kho của Cố Gia. Ngoài ra, chiếc **Băng Linh Nhẫn** này là một nhẫn không gian cấp Địa Phẩm, bên trong chứa mười vạn linh thạch trung phẩm để công tử tiện chi tiêu."
Vi Thần khẽ nhìn sang khay ngọc. Những viên Linh Thạch Huyết Tinh mang màu đỏ thẫm như pha lê, tỏa ra luồng huyết khí cùng linh lực vô cùng thuần khiết. Đây quả thực là thứ cực kỳ có lợi cho việc tôi luyện nhục thân Hỗn Độn Bá Thể của hắn.
"Cố Gia thật chu đáo. Vậy ta xin nhận," Vi Thần giơ tay, luồng linh lực vô hình lướt qua thu gọn chiếc nhẫn không gian và khay linh thạch vào người. Hắn nhìn Cố Bích Vân rồi hỏi: "Chuyện đấu giá hội mà đêm qua Cố gia chủ nhắc tới thế nào rồi?"
Cố Bích Vân lập tức hào hứng giải thích: "Báo cáo công tử, ba ngày nữa tại **Vạn Huyết Thành Đấu Giá Hội** do Vạn Bảo Lâu tổ chức—thế lực thương hội đứng đầu Trung Châu—sẽ cử hành đại hội đấu giá năm năm một lần. Lần này quy mô vô cùng hoành tráng, không chỉ các thế lực quanh vùng Vạn Huyết Thành mà ngay cả thiên tài của các tông môn hạng nhì tại Nam Trung Châu cũng hội tụ về đây."
Nàng dừng lại một chút rồi hạ thấp giọng: "Theo nguồn tin bí mật mà Cố Gia chúng ta thu thập được, lần đấu giá này sẽ xuất hiện một mảnh tàn phiến kim loại thượng cổ được vớt lên từ lòng **Huyết Ma Đầm Lầy**. Nhiều cao thủ trần thuật rằng nó mang một luồng uy áp cổ xưa cực kỳ đặc biệt, nhưng suốt nửa năm qua không ai có thể giải mã hay đưa linh lực vào được."
"Mảnh tàn phiến thượng cổ?"
Trái tim Vi Thần khẽ chấn động. Ngay khi Cố Bích Vân đề cập đến mảnh kim loại tàn phiến, trong sâu thẫm đan điền của hắn, **Hỗn Độn Thần Châu** vốn dĩ đang tĩnh lặng bỗng nhiên khẽ rung lên một nhịp nhẹ nhàng!
Dù chấn động cực kỳ nhỏ bé, nhưng Vi Thần lập tức nhận ra. Hỗn Độn Thần Châu là chí bảo Thái Cổ, thứ có thể làm nó nảy sinh cảm ứng tuyệt đối không phải là vật phẩm tầm thường.
"Ngoại trừ mảnh tàn phiến đó, còn có thứ gì đặc biệt nữa không?" Vi Thần lấy lại vẻ bình thản, gặng hỏi.
"Còn có một gốc **Huyết Hồn Yêu Chi** ba ngàn năm tuổi, có tác dụng củng cố thần hồn và giúp tu sĩ Thông Thần Cảnh đỉnh phong đột phá chướng ngại Tam Đai Cảnh. Ngoài ra còn có một số binh khí cấp Địa Phẩm đỉnh cấp." Cố Bích Vân tỉ mỉ trả lời.
"Tốt lắm. Ba ngày sau, ta sẽ cùng các ngươi tham gia đấu giá hội này." Vi Thần gật đầu.
...
Ba ngày trôi qua trong chớp mắt.
Trong ba ngày này, Vi Thần đóng cửa không ra ngoài, dốc toàn lực hấp thụ năm mươi viên Linh Thạch Huyết Tinh Thượng Phẩm. Luồng huyết khí và linh lực cuồng bạo của Linh Thạch Huyết Tinh bị “Hỗn Độn Bá Thể Quyết” nghiền nát và luyện hóa triệt để.
Lực lượng nhục thân của Vi Thần từ năm mươi vạn cân ban đầu đã vọt lên tới **sáu mươi lăm vạn cân**! Tuy tu vi vẫn dừng lại ở Thông Thần Cảnh tầng tám, nhưng sức chiến đấu thực tế của hắn đã đủ để nghiền nát các cao thủ Linh Đai Cảnh trung kỳ mà không cần tốn quá nhiều sức lực.
Sáng sớm ngày thứ ba, Vạn Huyết Thành trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Dòng người tu sĩ đông đúc từ khắp các nơi đổ dồn về tòa kiến trúc hình vòm khổng lồ nằm ở trung tâm thành phố—Vạn Bảo Lâu.
Vi Thần mặc bộ y phục áo xám giản dị, sau lưng vẫn quấn thanh Hỗn Độn Đoạn Thiên Đao bằng vải thô, sải bước đi bên cạnh Cố Thiên Thành và Cố Bích Vân.
Sự xuất hiện của đoàn người Cố Gia lập tức thu hút vô số ánh mắt dòm ngó của các thế lực xung quanh. Ba ngày trước, việc một thiếu niên mystery xuất hiện đánh phế Môn chủ Cuồng Đao Môn và đuổi lui hai đại gia tộc đã chấn động toàn bộ Vạn Huyết Thành.
"Kìa! Đó chính là Cố Thiên Thành! Nhìn sắc mặt lão ta kìa, không hề có chút dấu hiệu trúng kịch độc nào cả!" "Lời đồn là thật sao? Thiếu niên áo xám đi bên cạnh lão chính là vị quái vật nhục thân đã đánh phế Môn chủ Cuồng Đao Môn?" "Xuy! Nhìn hắn còn quá trẻ, khí tức dường như chỉ mới Thông Thần Cảnh tầng tám, rốt cuộc là thiên tài từ thế lực lớn nào xuất sơn?"
Vi Thần hoàn toàn làm lơ những tiếng bàn tán xôn xao chung quanh. Dưới sự dẫn đường của Cố Bích Vân, đoàn người tiến thẳng vào khu vực VIP tầng hai của Vạn Bảo Lâu, ngồi vào một phòng bao riêng biệt mang số chín.
Từ phòng bao tầng hai nhìn xuống, tòa đấu giá hội phía dưới rộng lớn như một quảng trường khổng lồ, chứa được hàng ngàn tu sĩ. Lúc này, toàn bộ chỗ ngồi bên dưới đã chật kín người.
*ĐỒNG!*
Một tiếng chuông đồng cổ xưa vang vọng khắp đại điện, xua tan mọi tiếng ồn ào.
Trên đài đấu giá ở trung tâm, một lão giả tóc sương mặc gấm vóc màu vàng bước ra. Khí tức quanh thân lão thâm trầm như biển cả—rõ ràng là một cường giả **Thần Đai Cảnh** (Tam Đai Cảnh tầng thứ hai)!
"Bái kiến chư vị tu sĩ đã gián lâm Vạn Bảo Lâu!" Lão giả cất giọng sang sảng, âm thanh như tiếng sấm nhẹ truyền vào tai từng người: "Lão hủ là Tào Mộc, Trưởng lão đấu giá của Vạn Bảo Lâu hôm nay. Không để chư vị đợi lâu, đại hội đấu giá năm năm một lần của Vạn Huyết Thành xin được chính thức bắt đầu!"
*OANH!*
Không khí toàn trường lập tức bùng nổ!
"Vật đấu giá đầu tiên — một bộ Giáp Ngực Địa Phẩm Trung Cấp: **Thạch Anh Giáp**! Được đúc từ Thạch Anh Ngàn Năm dưới đáy lòng đất, có khả năng giảm thiểu ba mươi phần trăm sát thương từ cao thủ Thông Thần Cảnh! Giá khởi điểm: Mười vạn linh thạch hạ phẩm!"
"Mười hai vạn!" "Mười lăm vạn!"
Cuộc đua giá diễn ra vô cùng náo nhiệt. Tuy nhiên, đối với Vi Thần, những món bảo vật đầu tiên này hoàn toàn không có chút sức hút nào. Hắn ngồi nhắm mắt dưỡng thần trong phòng bao, lặng lẽ chờ đợi mục tiêu chính của mình.
Trải qua hơn mười lượt đấu giá gay cấn, các vật phẩm như linh dược, công pháp, đan dược cấp Địa Phẩm lần lượt tìm được chủ nhân.
Lúc này, sắc mặt Tào Mộc Trưởng lão trên đài đấu giá trở nên nghiêm túc. Lão vẫy tay, hai nữ tỳ bưng ra một chiếc khay ngọc được phủ dải lụa đen chống thần thức dò xét.
"Chư vị!" Giọng Tào Mộc ngân dài, thu hút sự chú ý của toàn trường: "Vật đấu giá tiếp theo là vật phẩm thứ mười lăm của hôm nay. Đây là một món bảo vật cực kỳ đặc biệt được khai quật từ vùng cấm địa **Huyết Ma Đầm Lầy**!"
Lão giơ tay kéo tấm vải đen ra.
Trên khay ngọc hiện ra một mảnh kim loại gãy chỉ to bằng lòng bàn tay, bề mặt xù xì màu nâu đen giống như sắt gỉ, phủ đầy những đường văn cổ xưa ngoằn ngoèo không thể đọc được. Nhìn qua, nó hoàn toàn chẳng có chút linh lực nào dao động.
Toàn trường bên dưới lập tức vang lên những tiếng xì xầm thất vọng.
"Cái gì thế này? Một mảnh sắt gỉ?" "Vạn Bảo Lâu đang đùa chúng ta sao? Mảnh kim loại này hoàn toàn không có linh khí!"
Tào Mộc Trưởng lão mỉm cười giải thích: "Chư vị chớ vội đánh giá. Mảnh tàn phiến này tuy không thể rót linh lực vào và nhìn qua giống như sắt phế thải, nhưng cường độ của nó cực kỳ kinh ngạc! Vạn Bảo Lâu chúng ta đã dùng lửa thật của cao thủ Bán Thánh để thiêu đốt suốt ba ngày ba đêm mà nó không hề mảy may biến dạng hay nóng lên! Rõ ràng đây là di vật của một thần khí Thượng Cổ đã thất lạc!"
Lão hắng giọng: "Giá khởi điểm cho mảnh Thượng Cổ Tàn Phiến này: **Năm vạn linh thạch trung phẩm**! Mỗi lần tăng giá không dưới măm ngàn linh thạch!"
Dù Tào Mộc quảng cáo rất lọt tai, nhưng bên dưới quảng trường vẫn khá im lặng. Năm vạn linh thạch trung phẩm không phải là con số nhỏ đối với các thế lực tầm trung, không ai muốn mạo hiểm mua một mảnh sắt phế thải không biết công dụng về làm cảnh.
Tuy nhiên, trong phòng bao số chín!
Vi Thần đột nhiên mở bừng mắt!
Trong đan điền của hắn, Hỗn Độn Thần Châu quay tít với tốc độ khủng khiếp! Luồng nhiệt lượng trào dâng khiến toàn bộ kinh mạch trong người Vi Thần như muốn bùng cháy! Qua đôi mắt Hỗn Độn Thần Giác, Vi Thần nhìn thấy bên trong mảnh sắt gỉ xù xì kia ẩn giấu một vệt sáng màu xám tro tối cao—đó chính là **Khí Bản Nguyên** của Hỗn Độn!
"Thanh đao sau lưng ta..." Vi Thần khẽ nắm chặt tay. Thanh Hỗn Độn Đoạn Thiên Đao gãy sau lưng hắn bỗng khẽ rung lên một nhịp nhè nhẹ mà chỉ mình hắn cảm nhận được.
Mảnh tàn phiến trên đài kia... chính là một mảnh vỡ thuộc về thân đao bị gãy của Hỗn Độn Đoạn Thiên Đao!
"Năm vạn linh thạch trung phẩm!" Vi Thần lập tức cất giọng bình thản từ trong phòng bao số chín.
Âm thanh thanh thoát truyền khắp đại điện Vạn Bảo Lâu.
Tào Mộc Trưởng lão mừng rỡ: "Quý khách tại phòng bao số chín trả giá năm vạn linh thạch trung phẩm! Có chư vị nào muốn tăng giá không?"
Bên dưới lập tức bàn tán: "Là người của phòng bao Cố Gia! Thiếu niên thần bí kia ra giá kìa!" "Chẳng lẽ hắn nhìn ra lai lịch của mảnh tàn phiến đó?"
Đúng lúc Tào Mộc chuẩn bị gõ búa lần thứ hai, một giọng nói ngạo mạn, khinh khỉnh đột nhiên vang lên từ phòng bao số một đối diện—phòng bao dành riêng cho các đại thế lực hàng đầu:
"Hừ! Thứ mà thiếu niên vô danh của Cố Gia muốn mua, bổn thiếu chủ lại rất có hứng thú! **Mười vạn linh thạch trung phẩm**!"
Toàn trường giật thót tim! Người ra giá là một thanh niên mặc gấm vóc thêu hình đầu hổ màu đỏ, ánh mắt xảo quyệt và phách lối. Đi theo sau hắn là hai lão giả khí tức Bán Thánh hùng mạnh!
Cố Bích Vân biến sắc, ghé sát tai Vi Thần thì xầm: "Vi công tử, kẻ đó là **Sơn Đạo Khuyết**—thiếu chủ của **Sơn Hổ Tông**, thế lực tông môn hạng nhì nắm quyền thống trị vùng Nam Trung Châu! Sơn Hổ Tông cực kỳ hống hách và có mối quan hệ rất sâu với Thái Nhất Thánh Địa!"
Sơn Đạo Khuyết tựa lưng vào ghế ngọc, ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía phòng bao của Vi Thần, khóe miệng nhếch lên nụ cười khiêu khích: "Nhãi ranh, muốn tranh đồ với Sơn Hổ Tông ta? Để xem Cố Gia các ngươi có bao nhiêu vốn liếng!"
Ánh mắt Vi Thần lạnh xuống như băng tuyết ngàn năm. Hắn thản nhiên nhấp một ngụm trà, giọng nói không chút gợn sóng vang lên:
"**Hai mươi vạn linh thạch trung phẩm.**"
"Cái gì?!" Toàn bộ đấu giá hội chấn động! Một mảnh sắt gỉ tàn phiến mà giá trị lại bị đẩy lên tới hai mươi vạn linh thạch trung phẩm—con số đủ để mua một cây binh khí Địa Phẩm Thượng Cấp!
Mặt Sơn Đạo Khuyết giật giật, ánh mắt tràn đầy sự tức giận vì bị coi thường: "Ranh con! Ngươi dám ép giá ta?! **Ba mươi vạn linh thạch trung phẩm**!"
"**Năm mươi vạn.**" Vi Thần không chút chần chừ, thốt ra một con số khiến vô số người nghẹt thở!
Năm mươi vạn linh thạch trung phẩm! Đây đã là con số tiệm cận ngân sách của cả một gia tộc lớn tại Vạn Huyết Thành!
Cố Thiên Thành và Cố Bích Vân cũng đổ mồ hôi hột, nhưng nghĩ đến thực lực và ơn cứu mạng của Vi Thần, Cố Thiên Thành nghiến răng thầm nghĩ: "Dù có dốc hết tài sản Cố Gia, hôm nay cũng phải giúp Vi công tử mua bằng được món đồ này!"
"Ngươi...!" Sơn Đạo Khuyết đứng bật dậy, khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ. Cơn giận xộc lên não khiến y muốn gầm lên ra giá tiếp, nhưng lão giả Bán Thánh đi sau vội vàng giữ tay y lại:
"Thiếu chủ, bớt giận! Mục tiêu chính của chúng ta hôm nay là gốc **Huyết Hồn Yêu Chi** ba ngàn năm để ngài đột phá Linh Đai Cảnh! Đừng lãng phí linh thạch vào mảnh sắt phế thải đó. Chờ đấu giá hội kết thúc, ra khỏi thành... tiêu diệt tên nhãi Cố Gia đó rồi cướp lại tàn phiến là xong!"
Sơn Đạo Khuyết nghe vậy thì dịu lại, nụ cười tàn nhẫn xuất hiện trên môi y. Y nhìn về phía phòng bao số chín, giơ tay làm động tác gạt cổ đầy đe dọa:
"Hừ! Ranh con, ta nhường ngươi đó! Hy vọng ngươi có mạng để giữ mảnh sắt gỉ này!"
Vi Thần thậm chí không buồn liếc nhìn y một cái.
"Năm mươi vạn linh thạch trung phẩm lần thứ ba! Bộc búa! Mảnh Thượng Cổ Tàn Phiến thuộc về quý khách phòng bao số chín!" Tào Mộc Trưởng lão gõ mạnh búa ngọc, nụ cười tươi rạng rỡ.
Chỉ vài phút sau, người của Vạn Bảo Lâu đã cẩn thận bưng khay ngọc chứa mảnh tàn phiến tới phòng bao số chín.
Sau khi Cố Bích Vân bàn giao đủ năm mươi vạn linh thạch (bao gồm mười vạn linh thạch của Vi Thần và bốn mươi vạn linh thạch do Cố Gia tài trợ), mảnh tàn phiến thượng cổ đã chính thức rơi vào tay Vi Thần.
Khi bàn tay Vi Thần chạm trực tiếp vào bề mặt xù xì của mảnh tàn phiến, một luồng Hỗn Độn Khí cổ xưa cuồng bạo nháy mắt xộc thẳng vào lòng bàn tay hắn!
*OAMMM!*
Trong đan điền, Hỗn Độn Thần Châu phát ra tiếng reo hò hân hoan. Thanh Hỗn Độn Đoạn Thiên Đao quấn sau lưng hắn tỏa ra luồng uy áp Thái Cổ vô hình, tự động hấp thụ luồng Hỗn Độn Khí từ mảnh tàn phiến! Lớp gỉ màu nâu đen bên ngoài mảnh tàn phiến lập tức bong tróc, lộ ra thân thép màu xám tro khắc đầy Ma Văn Thái Cổ tỏa sáng lung linh!
Vi Thần thu mảnh tàn phiến vào trong đan điền để Hỗn Độn Thần Châu chậm rãi dung hợp nó với Đoạn Thiên Đao. Hắn cảm nhận được thực lực và uy áp binh khí của mình đang tăng tiến với tốc độ chóng mặt!
"Rất tốt..." Vi Thần khẽ lẩm nhẩm, khóe miệng khóe hiện lên một vệt nụ cười lạnh lẽo: "Sơn Hổ Tông sao? Muốn cướp đồ của Vi Thần ta... ta đang chờ các ngươi ngoài cổng thành đây!"