Chương 10: LỘT XÁC TRONG LÒNG ĐẤT & PHONG BẠO TẠI NAM CUNG GIA

Trong không gian kín đáo sâu hàng trăm thước dưới lòng đất Hắc Vân Cốc, luồng **Hỗn Độn Linh Mạch Nhãn** lơ lửng giữa không trung tỏa ra ánh sáng xám tro huyền ảo, đậm đặc đến mức gần như hóa thành chất lỏng. Vi Thần ngồi khoanh chân trên phiến đá u uẩn. Dòng chữ bằng kiếm khí tàn rực của cha hắn khắc trên vách núi như ngọn lửa hận thù không ngừng thiêu đốt tâm trí hắn. Mười năm qua, hắn luôn mang danh kẻ mồ côi phế vật, sống dưới sự ghẻ lạnh và coi thường của cả gia tộc. Nào ngờ, cái chết của cha hắn lại là cả một tấm lưới âm mưu dơ bẩn do chính những kẻ khoác áo đồng tộc giăng ra. "Nam Cung Hùng... Nam Cung Gia..." Vi Thần siết chặt hai tay, tiếng xương khớp vang lên những tiếng *rắc rắc* giòn tan. Ánh mắt hắn thu lại mọi sự phẫn nộ, trở nên sâu thẳm và lạnh lẽo như vũng nước đầm lầy ngàn năm. Hắn biết rõ, phẫn uất suông không thể rửa sạch máu tươi của cha. Sức mạnh—chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới là chiếc đao sắc bén nhất để chém đứt mọi âm mưu và dối trá! *Weng!* Vi Thần nhắm mắt, điều động **Hỗn Độn Thần Ma Quyết**. Hỗn Độn Thần Châu lơ lửng trong thức hải bập bùng phát ra luồng nhịp đập cổ xưa, tỏa ra lực hút cuồng bạo. Ngay lập tức, luồng Hỗn Độn Linh Khí dạt dào từ Linh Mạch Nhãn như dòng thác lũ vỡ bờ, ngập tràn chui vào từng lỗ chân lông, từng mảng kinh mạch và trút thẳng vào Linh Thai trong đan điền Vi Thần! *Oanh! Oanh!* Sức mạnh thuần khiết chí cao của Hỗn Độn Linh Khí càn quét qua cơ thể hắn. Dù kinh mạch của Vi Thần đã được gột rửa thành Hỗn Độn Bá Thể, dẻo dai gấp mười lần người thường, nhưng dưới sự trút xuống cuồng cuạo của Linh Mạch Nhãn, hắn vẫn cảm thấy toàn thân như đang bị thiêu đốt và xé rách ra từng mảng. Tuy nhiên, Vi Thần cắn chặt răng, không phát ra nửa tiếng stên thảm. Hắn cắn xé nỗi đau thể xác bằng ý chí kiên cường như thép nguội, dùng ngọn lửa hận thù làm động lực ép buộc Hỗn Độn Thần Châu lọc rửa và luyện hóa từng luồng linh khí. *Rắc!* Chỉ sau ba ngày bế quan, rào cản Linh Thai Cảnh tầng hai đỉnh phong lập tức vỡ vụn! **Linh Thai Cảnh tầng ba!** Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Hỗn Độn Linh Mạch Nhãn tích tụ hàng ngàn năm trong lòng đất chứa đựng nguồn năng lượng khổng lồ vượt xa sự tưởng tượng. Luồng linh khí xám tro cuồn cuộn không ngừng rót vào đan điền, biến Linh Thai vốn mờ nhạt của hắn trở nên cô đọng, chắc chắn và tỏa ra quang mang xám rực rỡ tựa như một ngôi sao nhỏ. Ngày thứ mười... **Linh Thai Cảnh tầng tư!** Ngày thứ hai mươi... **Linh Thai Cảnh tầng năm!** Không chỉ tu vi nhảy vọt với tốc độ kinh hoàng, Hỗn Độn Bá Thể của Vi Thần cũng trôi qua quá trình gột rửa sâu sắc. Làn da hắn ẩn hiện một lớp phù văn màu xám tro cổ xưa, xương cốt kêu vang như tiếng chuông đồng, mỗi thớ thịt đều ẩn chứa sức bùng nổ có thể xé rách vách đá chỉ bằng một cái nhấc tay. Đồng thời, Vi Thần dành thời gian nghiên cứu mảnh bản đồ da rồng cùng ngọc giản do cha hắn để lại. Mảnh bản đồ này ghi chép một góc của **Thái Cổ Hỗn Độn Mộ**—di tích của một vị Thượng Cổ Đại Năng từng xưng bá thiên hạ. Theo ngọc giản, người sở hữu Hỗn Độn Thần Châu nếu gom đủ bốn mảnh bản đồ sẽ có cơ hội tiến vào khu mộ cổ, kế thừa di sản chí cao đủ để chấn động toàn bộ Đại Lục Vân Hà. "Cha... người yên tâm. Con không chỉ nối nghiệp người tìm ra Thái Cổ Hỗn Độn Mộ, mà còn dùng máu của những kẻ hãm hại người để tế đao!" Trong khi Vi Thần chìm đắm trong quá trình tu luyện dưới lòng đất Hắc Vân Cốc, tại Nam Cung Gia xa xôi, một trận bão tố âm thầm đang bùng nổ. Nửa tháng qua, Tam Trưởng lão Nam Cung Hùng đứng ngồi không yên. Gã liên tục đứng trên ban công phủ đệ nhìn về phía tây bắc Thanh Châu, lòng tràn ngập sự bồn chồn khó tả. Theo kế hoạch, Huyết Liềm Hộ Pháp của Huyết Ma Tông đã phải ra tay tiêu diệt Vi Thần từ nửa tháng trước và gửi thủ cấp của hắn về. Thế nhưng, mười mấy ngày trôi qua, Hắc Vân Cốc hoàn toàn mất tin tức. Cả Mã Tiến, Lưu Bưu lẫn nhóm người Huyết Ma Tông đều như hơi nước bốc cháy, không còn một luồng âm tín! "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!" Nam Cung Hùng đập mạnh tay xuống bàn trà, khuôn mặt xám xịt biến dạng vì tức giận. Đúng lúc này, Nam Cung Phong vội vã lao vào phòng, mặt căm hờn và hoảng loạn: "Tam Trưởng lão! Tin tức... tin tức từ Hắc Vân Cốc truyền về rồi!" "Sao rồi? Tên nghiệt tử đó đã chết chưa?!" Nam Cung Hùng bật dậy, dồn dập hỏi. Nam Cung Phong nuốt nước bọt, giọng run rẩy: "Không... không chết! Mã Tiến và Lưu Bưu hai vị chấp sự... đã bị tên Vi Thần quy tội cấu kết ma đạo, đánh gục ngay tại chỗ! Ngay cả... ngay cả Huyết Liềm Hộ Pháp của Huyết Ma Tông dẫn theo ba mươi đệ tử tấn công quặng mỏ cũng bị Vi Thần một mình tàn sát sạch sẽ!" "Cái gì?!" Nam Cung Hùng chấn động như bị sét đánh ngang tai, lùi lại hai bước rồi ngã rống xuống ghế đẩu, ánh mắt ngập tràn sự không tin nổi: "Huyết Liềm là cao thủ Linh Thai Cảnh tầng tư! Làm sao một tên tiểu tử vừa bước vào Linh Thai Cảnh sơ kỳ có thể giết được lão?! Điều đó là vô lý! Hoàn toàn vô lý!" "Đệ tử cũng không biết..." Nam Cung Phong cắn răng tàn nhẫn, "Hiện tại tên Vi Thần đó đã hoàn toàn khống chế Hắc Vân Cốc. Tin tức gã một tay diệt sát người Huyết Ma Tông đã bắt đầu lan sang các gia tộc lân cận. Gia chủ nghe tin này vô cùng mừng rỡ, thậm chí đã chuẩn bị tổ chức đại yến mừng công khi hắn trở về!" "Súc sinh!" Nam Cung Hùng gầm lên một tiếng, sát khí cuồng bạo bùng nổ làm rung chuyển toàn bộ căn phòng. Gã biết rõ, nếu để Vi Thần trở về gia tộc với chiến công hiển hách này, vị thế của thiếu niên đó sẽ vọt lên ngang hàng với các đệ tử nòng cốt hàng đầu. Quan trọng hơn, nếu Vi Thần phát hiện ra vết tích âm mưu mười năm trước tại Hắc Vân Cốc, gã và phe phái của mình sẽ rơi vào đầm lầy muôn đời không gột rửa sạch! "Tam Trưởng lão, chúng ta phải làm sao bây giờ?" Nam Cung Phong lo lắng hỏi. Nam Cung Hùng híp mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười độc ác dữ dằn: "Hừ! Huyết Liềm chết rồi, Huyết Ma Tông làm sao chịu để yên? Ta sẽ lập tức gửi thư cho **Huyết Ma Tông Chủ**! Nói rằng Vi Thần sở hữu bí bảo thượng cổ có thể khắc chế ma khí của Huyết Ma Tông. Huyết Ma Tông Chủ là cao thủ **Thông Thần Cảnh**, nhất định sẽ không tiếc giá nào để lấy mạng hắn!" Gã vuốt chòm râu xám, ánh mắt lóe lên luồng hắc quang hiểm độc: "Ngoài ra, tại gia tộc, ta sẽ giăng sẵn **Cửu U Huyết Sát Trận** ở lối vào biệt viện của hắn. Chỉ cần hắn dám bước chân trở lại Nam Cung Gia... nơi đó sẽ là ngày tàn của hắn!" Một tháng rưỡi trôi qua. Tại lòng đất Hắc Vân Cốc, Hỗn Độn Linh Mạch Nhãn vốn tỏa sáng rực rỡ nay đã mờ nhạt đi rất nhiều, hơn tám mươi phần trăm năng lượng nguyên tinh bên trong đã bị thôn phệ sạch sẽ. *OOM!* Một luồng sóng xung kích màu xám tro cực kỳ hung hãn từ người Vi Thần bùng nổ, chấn động làm cả vách đá vỡ nứt, bụi đá rơi xuống như mưa. Vi Thần chậm rãi mở bừng mắt. Trong đồng tử hắn, hai vệt quang xám xoay chuyển như hai vòng xoáy vũ trụ, sâu thẳm, đáng sợ và chứa đựng uy áp kinh thiên động địa. **Linh Thai Cảnh tầng sáu đỉnh phong!** Chỉ trong vòng một tháng rưỡi bế quan, dưới sự bổ trợ của Hỗn Độn Linh Mạch Nhãn cùng Hỗn Độn Thần Ma Quyết, tu vi của hắn đã nhảy vọt liền năm tầng! Không chỉ dừng lại ở đó, hắn đã hoàn toàn làm chủ **Hỗn Độn Huyễn Quang Bộ** lên tới cảnh giới viên mãn (có thể phân tách thành chín đạo ảo ảnh cùng lúc) và biến đổi **Hỗn Độn Thần Quyền** đạt đến tầng thứ hai: **"Quyền Thấu Hỗn Độn"**—khả năng xuyên thấu mọi lớp linh lực phòng ngự của đối thủ. Vi Thần đứng dậy, vạt áo xám tung bay nhẹ nhàng. Khí tức trên người hắn thu hồi hoàn toàn vào bên trong, nhìn qua chỉ như một thiếu niên bình thường không hề biết võ nghệ. Nhưng kẻ nào am hiểu tu chân đều biết, đây chính là trạng thái **"Phản Phục Quy Chân"** cực kỳ đáng sợ! "Đã đến lúc trở về rồi." Vi Thần vẫy tay thu hồi phần năng lượng Linh Mạch Nhãn còn sót lại vào Hỗn Độn Thần Châu, nhét chiếc hộp gỗ chứa mảnh bản đồ da rồng vào ngực áo, rồi thong thả bước ra khỏi động mỏ bí mật. Trở lại mặt đất Hắc Vân Cốc, bầu không khí ở quặng mỏ lúc này hoàn toàn khác xưa. Đám vệ binh cùng phu mỏ làm việc ngăn nắp, kỷ luật. Thấy Vi Thần xuất hiện từ sâu trong động mỏ, tất cả lập tức buông công cụ, đồng loạt quỳ gối kính cẩn: "Bái kiến Vi Trấn Thủ!" Vi Thần gật đầu nhẹ: "Trong thời gian ta bế quan, Hắc Vân Cốc có xảy ra chuyện gì bất thường không?" Đội trưởng vệ binh tiến lên một bước, kính cẩn báo cáo: "Tâu Vi Trấn Thủ, một tháng qua khu vực biên giới rất yên tĩnh, người Huyết Ma Tông không thấy xuất hiện lại. Tuy nhiên... cách đây ba ngày, gia tộc đã gửi chim ưng truyền tin, yêu cầu huynh lập tức trở về gia tộc để tham gia **Đại Hội Thăng Cấp Nội Viện** và nhận thưởng mừng công!" "Đại Hội Thăng Cấp Nội Viện?" Vi Thần khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt. Hắn biết rõ, đây chắc chắn là cái bẫy do Nam Cung Hùng dàn xếp để dụ hắn rời khỏi Hắc Vân Cốc trở về địa bàn của chúng. Nhưng hắn nào có sợ? Hắn bế quan một tháng nay chính là để chờ ngày này! "Được. Giao lại toàn bộ việc quản lý quặng mỏ cho phó đội trưởng. Ta sẽ trở về Nam Cung Gia ngay hôm nay!" Vi Thần phi lên lưng con Băng Nguyên Mã, giật mạnh dây cương. Con ngựa cất tiếng hý dài, đạp tuyết phi nhanh ra khỏi Hắc Vân Cốc, hướng thẳng về phía trung tâm Thanh Châu. Hai ngày sau, Nam Cung Gia. Bầu không khí trong gia tộc lúc này vô cùng náo nhiệt. Quảng trường trung tâm gia tộc được trang hoàng rực rỡ cờ hoa. Hàng ngàn đệ tử nội ngoại viện tụ tập đông đủ để chứng kiến Đại Hội Thăng Cấp Nội Viện hàng năm. Trên đài cao, Gia chủ Nam Cung Đạt cùng chư vị Trưởng lão ngồi uy nghiêm. Tam Trưởng lão Nam Cung Hùng ngồi phía bên trái, vờ làm vẻ mặt từ hòa nhưng ánh mắt lại liên tục lướt qua lối vào quảng trường, chứa đựng sự tàn nhẫn và nôn nóng không giấu giếm. *Cộp! Cộp! Cộp!* Tiếng bước chân đều đặn, thong thả vang lên từ phía con đường đá dẫn vào quảng trường. Toàn bộ đám đông đệ tử lập tức dạt sang hai bên, hàng ngàn ánh mắt dồn về phía thiếu niên vừa xuất hiện. Thiếu niên mặc y phục xám đơn sơ, dáng người thẳng tắp như ngọn giáo đâm thẳng lên trời. Hắn thong thả sải bước, đôi mắt sâu thẳm bình thản lướt qua biển người, không hề có nửa điểm rụt rè hay sợ hãi. "Là Vi Thần! Hắn đã trở về rồi!" "Trời ơi, nghe nói hắn một mình tiêu diệt toàn bộ nhóm ma đạo Huyết Ma Tông ở Hắc Vân Cốc đấy!" "Khí tức trên người hắn... sao ta hoàn toàn không nhìn thấu? Chẳng lẽ hắn lại đột phá rồi?!" Những tiếng bàn tán xao động nổi lên như sóng trào. Vi Thần tiến đến trước đài cao, chắp tay hành lễ với Gia chủ: "Đệ tử Vi Thần, hoàn thành nhiệm vụ trấn giữ Hắc Vân Cốc, nay trở về gia tộc phục mệnh!" Gia chủ Nam Cung Đạt cười lớn đứng dậy, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng: "Tốt! Tốt lắm! Vi Thần, ngươi không chỉ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà còn trừ khử ma đạo, giương cao uy danh Nam Cung Gia ta! Bổn Gia chủ quyết định thưởng cho ngươi..." "Chậm đã!" Một giọng nói đột ngột ngắt lời Gia chủ! Tam Trưởng lão Nam Cung Hùng chậm rãi đứng dậy, khuôn mặt lạnh như băng, ánh mắt sát khí ngút trời nhìn xoáy vào Vi Thần: "Gia chủ, không thể thưởng cho tên nghiệt tử này! Bổn Trưởng lão vừa nhận được tin tình báo xác thực: Vi Thần tại Hắc Vân Cốc đã cấu kết với Huyết Ma Tông, tàn sát đồng liêu Mã Tiến và Lưu Bưu, sau đó giàn dựng kịch bản diệt ma để che mắt gia tộc!" Toàn bộ quảng trường lập tức chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc! Nam Cung Hùng vung tay lên, hô lớn: "Chấp Pháp Đội đâu! Bắt lấy tên phản tộc này cho ta!" *Xoạt! Xoạt! Xoạt!* Hơn hai mươi cao thủ Chấp Pháp Đội Luyện Khí đỉnh phong và Linh Thai Cảnh lập tức nhảy ra từ bốn phía, vung binh khí bao vây chặt chẽ Vi Thần vào giữa! Đứng trước vòng vây sát khí đằng đằng và lời buộc tội ngậm máu phun người của Nam Cung Hùng, Vi Thần không hề hoảng loạn. Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ngập tràn sự khinh bỉ cùng sát ý cuồng bạo. "Nam Cung Hùng, ngạc nhiên chưa? Ngươi tưởng mượn tay Huyết Ma Tông diệt ta ở Hắc Vân Cốc là thần không biết quỷ không hay sao?" Vi Thần giơ tay lên, một tấm ngọc giản ghi chép lời thú nhận của Mã Tiến trước khi chết cùng lệnh bài bí mật của Nam Cung Hùng lơ lửng xuất hiện trước mắt bao người! "Mười năm trước ngươi hãm hại cha ta, mười năm sau ngươi cấu kết ma đạo hại ta! Hôm nay, trước mặt toàn bộ gia tộc, ta—Vi Thần, xin quyết đấu sinh tử với dòng phái Tam Trưởng lão các ngươi!" Lời vừa thốt ra, toàn trường chấn động nổ tung!
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ