Chương 8: Chương 8: Thiên Vân Di Tích Khai Mở

Ba ngày sau. Dưới chân Thiên Vân Sơn, người đông như trẩy hội. Hàng nghìn tu sĩ từ khắp nơi trong Thiên Vân quốc tụ họp. Trên bầu trời, từng chiếc phi chu của các tông môn lớn lơ lửng, cờ xí tung bay trong gió. Lâm Thiên, Mộc Thanh Dao và Trần Hổ đứng lẫn trong đám đông. Trần Hổ hạ giọng: “Nghe nói lần này có cả thiên tài của bốn đại tông môn.” Mộc Thanh Dao khẽ gật đầu. “Nếu gặp họ, tốt nhất đừng xung đột.” Đúng lúc ấy, một con phi chu màu tím hạ xuống. Hơn mười đệ tử mặc trường bào thêu hình lôi điện bước ra. Người dẫn đầu là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, ánh mắt sắc bén như kiếm. Đám đông lập tức xôn xao. “Là Lôi Vân, thiên tài số một của Lôi Cực Tông!” “Nghe nói hắn đã bước vào Linh Hải cảnh tầng ba.” “Lần này truyền thừa chắc chắn sẽ thuộc về hắn.” Lôi Vân chỉ lạnh nhạt liếc nhìn mọi người rồi bước về phía cổng di tích. Không lâu sau, một đoàn người khác xuất hiện. Dẫn đầu là một thiếu nữ mặc váy đỏ, tay cầm trường tiên bằng bạc. Nàng tên Tô Yên, đệ tử chân truyền của Hỏa Liên Tông. Khí chất lạnh lùng nhưng vô cùng mạnh mẽ. Tiếp theo là các thiên tài đến từ nhiều gia tộc lớn. Không khí ngày càng căng thẳng. Bỗng… ẦM! Cả ngọn núi rung chuyển dữ dội. Trên vách núi xuất hiện một cánh cổng đá cao hàng chục mét, phủ kín những phù văn cổ xưa. Một luồng linh khí khổng lồ phun trào từ bên trong. Tất cả mọi người đều nín thở. “Thiên Vân Di Tích…” “Đã mở!” Ngay khi cánh cổng hé ra, hàng trăm tu sĩ lao vào. Tiếng hò hét vang dội khắp núi rừng. “Đi!” Lâm Thiên cũng dẫn Mộc Thanh Dao và Trần Hổ tiến vào. Vừa bước qua cánh cổng, cảnh tượng trước mắt khiến cả ba kinh ngạc. Bên trong không phải hang động tối tăm, mà là một thế giới hoàn toàn khác. Rừng cổ xanh mướt. Dòng sông trong vắt. Xa xa là những tòa cung điện đổ nát nằm giữa mây trắng. Linh khí nơi đây đậm đặc gấp mười lần bên ngoài. Nhưng ngay lúc ấy… Một tiếng hét thảm vang lên. “Aaaaa!” Một tu sĩ vừa bước được vài chục bước thì bị vô số dây leo màu đen từ dưới đất quấn chặt. Chỉ trong vài hơi thở, hắn đã bị hút cạn linh lực và hóa thành bộ xương khô. Cả đám đông hoảng hốt lùi lại. Trần Hổ nuốt nước bọt. “Đây… đây là cái bẫy gì vậy?” Lâm Thiên lập tức mở Thần Đồng Quan Thiên. Đôi mắt hắn ánh lên sắc vàng nhạt. Trong tầm nhìn của hắn, mặt đất hiện rõ từng đường linh văn cổ đang đan xen như mạng nhện. Chỉ có một con đường an toàn. Hắn hạ giọng: “Theo sát ta.” Mộc Thanh Dao và Trần Hổ không chút do dự. Ba người cẩn thận bước theo từng dấu chân của Lâm Thiên. Phía sau, nhiều tu sĩ vẫn lao lên vì nóng lòng tìm bảo vật. Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên. Chỉ trong vài phút, hơn ba mươi người đã mất mạng. Ở phía xa, Lôi Vân bất ngờ quay đầu nhìn Lâm Thiên. Ánh mắt hắn lộ vẻ ngạc nhiên. “Kẻ kia…” “Hắn nhìn thấu được trận pháp?” Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi Lôi Vân. “Thú vị.” Hắn quyết định âm thầm đi theo nhóm của Lâm Thiên. Mà Lâm Thiên vẫn chưa hề biết… Một thiên tài mạnh nhất trong số những người tiến vào di tích đã bắt đầu để mắt đến mình. Hết Chương 8.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ