Chương 10: Tập hồ sơ

Ánh bình minh mờ nhạt từ từ nhuộm hồng đỉnh núi phía xa, xua tan lớp sương u uất cuối cùng đang bao phủ thung lũng Vạn Cổ Phong. Trần Phong đứng gờ đá cao nhất ở đầu làng, thu cuốn sổ bọc da người vào bên trong túi áo khoác. Mặt bìa da người rực lên sắc đỏ tía sang trọng, dòng chữ đếm ngược thọ nguyên nhảy số rực rỡ trong tâm trí hắn: 4 năm 342 ngày 20 giờ 05 phút. Sau trận tử chiến thiêu rụi Cổ Thần cấp B và diệt trừ Trưởng lão Vạn Cổ Phong, không những hạn chết 24 tuổi đã bị đập tan hoàn toàn, mà Trần Phong còn nắm trong tay gần năm năm tuổi thọ. Luồng sinh khí cuồn cuộn chảy qua từng thớ thịt, làm dịu đi từng vết xước trên cơ thể hắn, trả lại đôi mắt sáng quắc như sao đêm cùng phong thái điềm tĩnh, lạnh lẽo đến rợn người. Trần Phong lật lại trang thứ mười của cuốn sổ da. Hình con dấu màu đen khắc hình rồng ôm sọ ngườibiểu tượng của "Linh Dị Cục Quốc Gia"vẫn tỏa ra một luồng Âm dương hòa quyện kỳ quái. Bên dưới con dấu, ngoài dòng chữ chúc mừng màu vàng kim, một hàng tọa độ địa lý mới cùng dãy số liên lạc bí mật chậm rãi hiện ra. "Linh Dị Cục..." Trần Phong nhếch môi, tựa lưng vào mép đá lẩm nhẩm. Lúc ở thành phố, hắn từng nghe loáng thoáng về những vụ án kỳ quái bị chính quyền ém nhẹm thông tin trong vòng vài giờ. Hóa ra phía sau bức màn bình yên của xã hội loài người, luôn có một tổ chức bóng tối chuyên xử lý những tồn tại tà ma vượt ngoài tầm kiểm soát của cảnh sát thông thường. Và giờ đây, việc hắn diệt sạch một chi nhánh Huyết Cổ Môn cùng tàn phá Cổ Làng Vạn Cổ Phong đã biến hắn thành một "đối tượng nguy hiểm" bị tổ chức này chú ý. Tít... Tít... Tít... Đột nhiên, chiếc điện thoại cục gạch cũ kỹ trong túi quần Trần Phong đổ chuông. Âm thanh bíp bíp đơn điệu phá tan sự im lặng của vùng núi rừng hoang vu. Số điện thoại gọi đến là một dãy số lạ toàn số 0. Trần Phong nhướng mày, ngón tay thong thả nhấn nút nghe rồi áp lên tai. Hắn không cất tiếng trước, chỉ tĩnh lặng lắng nghe. Từ đầu dây bên kia, một giọng nữ trầm ổn, sắc bén và lạnh như băng vang lên mà không hề có một nhịp thở thừa: "Trần Phong. Sinh ngày rằm tháng Bảy. Mang Mệnh Mượn. Trong vòng 48 giờ qua, ngươi đã tiêu diệt một nhánh Huyết Cổ Môn tại nội thành và san phẳng Cổ Làng Vạn Cổ Phong ở biên giới phía Nam. Ta nói có sai chi tiết nào không?" Ánh mắt Trần Phong trầm xuống, ánh lên một tia sát khí nhạt: "Tốc độ thu thập thông tin của Linh Dị Cục nhanh hơn tao tưởng đấy." "Nếu không nhanh, thành phố này đã sớm hỗn loạn do đại trận Ngũ Cổ Huyết Tế của Huyết Cổ Môn," người phụ nữ đáp, giọng nói không hề chấn động trước thái độ lạnh lùng của hắn. "Ta là Thanh Hà Đội trưởng Đội Đặc Nhiệm Số 3 thuộc Linh Dị Cục Khu vực Miền Nam. Việc ngươi tiêu diệt Tà tu, chúng ta có thể coi như ngươi phòng vệ chính đáng và dọn dẹp mối họa cho nhân gian. Tuy nhiên..." Người phụ nữ ngập ngừng một nhịp, giọng nói hạ thấp xuống đầy uy áp: "...Việc ngươi mang trong mình tàn hồn của Thái Cổ Trảm Ma Quan và cuốn sổ giao kèo với Âm Phủ khiến ngươi trở thành một 'biến số không kiểm soát'. Theo quy định của Linh Dị Cục, biến số cấp B trở lên buộc phải đăng ký quản lý, hoặc... bị tiêu diệt để tránh hậu họa." Trần Phong nhếch môi tạo thành một nụ cười ngông cuồng, tay trái vô thức chạm vào bìa da cuốn sổ: "Muốn tiêu diệt tao? Cô có thể phái người đến thử. Xem xích sắt của tao thu được bao nhiêu năm thọ nguyên từ Linh Dị Cục các người." "Đừng hiếu chiến thế, Trần Phong," Thanh Hà thản nhiên ngắt lời. "Nếu muốn diệt ngươi, người đến gặp ngươi lúc này không phải là một cuộc điện thoại, mà là ba Đội Đặc Nhiệm cùng trận pháp phong ấn cấp A. Chúng ta muốn đưa ra một giao kèo." "Giao kèo?" "Một giờ nữa, một chiếc trực thăng không số hiệu sẽ đáp xuống đỉnh núi phía bắc thung lũng Vạn Cổ. Hãy lên xe về Trụ sở Linh Dị Cục Khu vực Miền Nam. Ở đó có một Tập Hồ Sơ Lạnh cấp S đang chờ ngươi. Nếu ngươi giải quyết được vụ án đó, Linh Dị Cục sẽ cấp cho ngươi thân phận 'Hợp tác viên tự do', cho phép ngươi hợp pháp hoạt động và truy cập vào kho dữ liệu cấm về Mệnh Mượn." Thanh Hà ngừng lại một chút rồi bồi thêm một câu chấn động: "Trong kho dữ liệu đó... có manh mối về người mẹ đã sinh ra ngươi năm 24 trước." Đôi mắt Trần Phong co rút lại! Ký ức tầng thứ nhất lập tức hiện về trong tâm trí hắnhình ảnh người phụ nữ quỳ gục trên điện thờ với bụng bầu vượt mặt bị găm đầy kim bạc. Mẹ hắn... người mà hắn tưởng đã chết ngay khi sinh hắn ra, hóa ra vẫn còn bí mật chưa được hé lộ! "Được," Trần Phong nhả ra một chữ dứt khoát. "Một giờ nữa tao sẽ có mặt trên đỉnh núi." Tắt máy. ... Đúng một giờ sau, tiếng cánh quạt trực thăng Phạch... Phạch... Phạch... xé rách mây mù trên đỉnh núi phía Bắc. Một chiếc trực thăng sơn màu đen tuyền, không hề mang bất kỳ biểu tượng hay số hiệu nào chậm rãi hạ cánh xuống khoảng đất trống. Cửa xe mở ra. Hai người lính mặc giáp đen đặc chủng, tay cầm súng trường phong ấn đặc chế bước xuống. Theo sau họ là một người phụ nữ khoảng chừng 28 tuổi, mặc bộ vest đen lịch lãm. Cô có mái tóc ngắn ngang vai gọn gàng, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo và làn da trắng sứ. Đó chính là Thanh Hà. Thanh Hà bước lại gần Trần Phong. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn hai mét, luồng Âm khí phạt ma cuồng bạo tỏa ra từ người Trần Phong làm chiếc đồng hồ đo năng lượng linh dị trên cổ tay cô báo động Tít... Tít... liên hồi, kim đo nhảy vọt lên vạch đỏ! Hai người lính phía sau Thanh Hà lập tức biến sắc, giơ súng lên hướng về phía Trần Phong! "Bỏ súng xuống!" Thanh Hà giơ tay ra lệnh. Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Phong, ánh mắt hiện lên một chút kinh ngạc: "Tà khí vắng bóng, thay vào đó là Linh lực Trảm Ma... Ngươi thực sự đã áp chế được Oán khí của Mệnh Mượn." "Đi thôi," Trần Phong thong thả bước qua hai người lính, đi thẳng lên trực thăng. "Đừng làm mất thời gian của tao." Thanh Hà nhếch môi, xoay người bước lên theo. ... Chiếc trực thăng lao đi trong mây mù, hướng về phía trung tâm thành phố. Sau hơn bốn mươi phút bay, nó hạ cánh xuống một sân bay quân sự bỏ hoang ở ngoại ô, rồi tiếp tục đưa Trần Phong xuống một thang máy ngầm đi sâu vào lòng đất năm mươi mét. Dưới lòng đất là cả một trung tâm nghiên cứu và chỉ huy hiện đại rộng hàng ngàn mét vuông. Hàng trăm nhân viên mặc áo blouse trắng và lực lượng vũ trang đang di chuyển tấp nập. Nơi đây chính là Trụ sở Linh Dị Cục Khu vực Miền Nam. Thanh Hà dẫn Trần Phong vào một phòng họp cách âm tuyệt đối bằng thủy tinh chống đạn. Cô đặt lên mặt bàn kim loại một tập tài liệu màu xám đậm có dán tem niêm phong màu đỏ: Án Mạng Bệnh Viện Tâm Thần Bán Đảo Cấp S. Trần Phong thả lưng xuống chiếc ghế da, vắt chân ngũ cấp nhìn tập tài liệu: "Nói ngắn gọn đi." Thanh Hà mở tập hồ sơ ra, đẩy vài bức ảnh tử thi gớm giếc về phía hắn: "Ba ngày trước, Bệnh viện Tâm thần Bán Đảonằm cô lập trên một hòn đảo nhỏ giữa sông Đồng Naihoàn toàn mất liên lạc với bên ngoài. Khi Đội Đặc Nhiệm Số 2 của chúng ta đột nhập vào, toàn bộ 300 bệnh nhân và y bác sĩ đều đã biến mất không một dấu vết." "Biến mất?" Trần Phong nhướng mày. "Đúng vậy. Không hề có dấu vết xô xát, không có máu me, không có xác chết. Như thể 300 con người đó bị hút tọt vào một không gian khác," Thanh Hà trầm giọng. "Đội Đặc Nhiệm Số 2 gồm năm thuật sĩ cấp A tiến vào điều tra... và năm phút sau, tín hiệu sống của cả năm người họ đều biến mất hoàn toàn. Trước khi mất tín hiệu, Đội trưởng Đội 2 chỉ kịp truyền về một câu duy nhất..." Thanh Hà nhấn nút trên chiếc máy ghi âm đặt trên bàn. Giọng nói đứt quãng, hỗn loạn vang lên giữa tiếng nhiễu sóng xè... xèo...: "Đừng... Đừng mở cánh cửa phòng 404... Nó... Nó không phải là quỷ... NÓ LÀ..." Âm thanh kết thúc bằng một tiếng Rắc rợn người của xương cổ bị bẻ gãy. Căn phòng họp rơi vào sự im lặng nghẹt thở. Trần Phong nhìn những bức ảnh chụp căn phòng 404 u tối với cánh cửa sắt phủ đầy ký tự bùa chú đã bị phá vỡ. Trong lòng hắn, cuốn sổ bọc da người đột nhiên rung lên nhè nhẹ, tỏa ra một luồng nhiệt nóng rát! Trang thứ mười một của cuốn sổ tự động mở ra trong tâm trí hắn, hiện lên dòng chữ đỏ thẫm: Nhiệm vụ đặc biệt: Tới Bệnh viện Tâm thần Bán Đảo. Mục tiêu: Thực Thể Vô Hình - Kẻ Ăn Ký ỨC (Cấp A). Phần thưởng: +10 Năm thọ nguyên & Mở khóa ký ức tầng 2 (Thân thế Người Mẹ). Mười năm thọ nguyên! Trần Phong ánh mắt bùng lên ngọn lửa khao khát cuồng bạo. Đây là lượng thọ nguyên lớn nhất mà hắn từng thấy từ trước đến nay, đủ để hắn sống thoải mái và bước lên một tầm cao mới! Hắn đứng dậy, thu tập hồ sơ trên bàn nhét vào balo, quay đầu nhìn Thanh Hà bằng ánh mắt lạnh như băng: "Chuẩn bị cho tao một chiếc cano. Đêm nay, tao sẽ ghé thăm cái Bệnh viện Tâm thần đó!"
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ