Chương 9: Đan Tâm Phong hiển lộ
Bên trong căn nhà gỗ nhỏ trên đỉnh Thái Huyền Phong, ánh lửa bập bùng từ lò sưởi nhỏ hắt lên những bức vách bằng gỗ thơm ngát mùi thông.
Mộ Thanh Y từ từ mở mắt, cơn đau nhức nhối thấu xương từ những vết thương trên bả vai và cánh tay dường như đã dịu đi rất nhiều. Nàng giật mình ngồi bật dậy, đưa tay sờ lên cơ thể rồi ngẩn ngơ nhìn quanh căn phòng xa lạ nhưng vô cùng ấm cúng. Toàn bộ vết thương trên người nàng đã được bôi một lớp dược cao thượng hạng, băng bó gọn gàng, ngay cả cỗ hàn độc vốn luôn cuộn trào, cắn xé kinh mạch mỗi khi đêm về lúc này cũng trở nên ngoan ngoãn và dịu xuống bất thường.
“Ngươi tỉnh rồi sao?”
Một giọng nói trầm ấm, bình thản vang lên từ góc phòng.
Mộ Thanh Y quay phắt đầu lại, chỉ thấy Tần Huyền đang ngồi thong thả bên chiếc bàn trà gỗ, tay cầm một chén trà nhỏ đang bốc nghi ngút khói.
Trông thấy vị tông chủ trẻ tuổi chỉ mới chừng hai mươi hai tuổi – trạc tuổi hoặc thậm chí nhỏ hơn một số đệ tử ở các đại gia tộc – Mộ Thanh Y không khỏi ngẩn ngơ. Trận chiến chớp nhoáng ở khe suối hôm qua vẫn còn hằn in rõ ràng trong tâm trí nàng. Chỉ bằng một cành cây khô, đối phương đã phế sạch ba gã cao thủ Khai Mạch cảnh của Lâm gia mà chẳng tốn chút sức lực nào.
Nàng vội vàng gượng đứng dậy, dù vết thương còn hơi nhói, nhưng vẫn cung kính hành lễ sâu sắc: “Thanh Y bái kiến... Tông chủ đại nhân. Đa ơn ngài đã cứu mạng!”
Tần Huyền nhấp một ngụm trà, đoạn khẽ đưa tay ra hiệu cho nàng ngồi xuống đối diện, giọng nói không nhanh không chậm: “Hôm qua ta đã nói rồi, từ nay về sau ngươi chính là Nhị đệ tử của Thái Huyền Tông. Không cần phải câu nệ những lễ nghĩa phàm tục ấy.”
Mộ Thanh Y ngẩn người, ngực phập phồng vì xúc động và hoang mang. Nàng mím chặt môi, đôi mắt phượng rưng rưng nhìn Tần Huyền, nghẹn ngào nói: “Tông... Sư tôn, ta mang trong người Huyền Âm Thánh Thể, lại đắc tội với Lâm gia và vô số kẻ địch mạnh ở vùng này. Gia tộc ta đã bị tàn sát, ta hiện tại chẳng khác nào một kẻ mang trọng tội, rước họa sát thân. Ngài thu nhận ta... không sợ liên lụy đến Thái Huyền Tông sao?”
Từ nhỏ, Mộ Thanh Y đã chịu đủ cảnh người đời lạnh nhạt, kỳ thị vì thể chất quái dị này, thậm chí bị xem là sao chổi mang lại tai ương. Nàng không dám tin trên đời này lại có người sẵn sàng đứng ra che chở cho mình mà không màng đến hậu quả.
Tần Huyền nghe vậy liền bật cười nhẹ. Hắn đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào thiếu nữ, mang theo một thứ uy nghiêm thấu tận tâm can:
“Liên lụy?”
“Thái Huyền Tông ta đứng vững giữa trời đất này, thứ không sợ nhất chính là nhân quả và kẻ địch.”
Tần Huyền đứng dậy, đi đến bên khung cửa sổ nhìn ra biển mây bồng bềnh ngoài xa, giọng nói trầm hùng vang lên: “Huyền Âm Thánh Thể trong mắt người đời là thứ độc dược đoản mệnh, nhưng trong tay Thái Huyền Tông ta, đó lại là một món quà tuyệt mỹ của thiên địa. Thể chất của ngươi, tu vi của ngươi, không phải là gánh nặng, mà là thiên phú vượt trội chưa được khai phá hết.”
Nghe những lời chắc nịch và bá đạo ấy, trái tim thiếu niên của Mộ Thanh Y chấn động mạnh mẽ. Sự tủi nhục, sợ hãi và cô độc suốt những tháng ngày qua dường như tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho một thứ niềm tin vô điều kiện dâng trào trong lồng ngực.
Nàng không chần chừ thêm một giây nào nữa, quỳ rạp xuống sàn gỗ, dập đầu ba cái thật kêu: “Đệ tử... Mộ Thanh Y, bái kiến Sư tôn!”
“Tốt lắm.” Tần Huyền khẽ mỉm cười gật đầu.
Hắn lật cổ tay, xuất hiện một chiếc bình ngọc nhỏ màu trắng sữa bay lơ lửng trước mặt Mộ Thanh Y.
“Bên trong bình là ba viên Thần Huyết Đan sơ cấp do ta tự tay suy diễn phương pháp. Hàng ngày, ngươi hãy uống một viên, kết hợp với khẩu quyết Đoạt Thiên Đan Kinh mà ta truyền cho ngươi ngay sau đây để áp chế hoàn toàn hàn độc trong cơ thể.”
Tần Huyền điểm nhẹ một ngón tay lên trán Mộ Thanh Y. Một luồng thông tin ấm áp lập tức tràn vào trí hải thiếu nữ, mang theo vô số bí pháp luyện đan thượng cổ tinh diệu bậc nhất.
Mộ Thanh Y trân trân cảm nhận dòng kiến thức khổng lồ đang dung hợp trong đầu, trong lòng dâng lên sóng gió ngập trời. Những phương pháp luyện đan, nhận biết dược thảo trong tâm trí nàng còn uy bác, thâm sâu gấp vạn lần những gì gia tộc họ Mộ từng gìn giữ như báu vật.
“Từ hôm nay, ngọn đồi phía Đông Thái Huyền Phong sẽ giao cho ngươi phụ trách. Nơi đó sẽ là Đan Tâm Phong của Thái Huyền Tông.” Tần Huyền thản nhiên nói, ánh mắt nhìn ra xa xăm: “Ta chờ xem ngày ngươi luyện ra được những lò đan khiến chấn động cả thiên hạ.”
“Đệ tử tuân mệnh! Nhất định không phụ kỳ vọng của Sư tôn!” Mộ Thanh Y nắm chặt chiếc bình ngọc trong tay, ánh mắt kiên định lóe lên những tia sáng rực rỡ, chính thức bước chân vào con đường cường giả của đời mình.