Chương 10: Khí vận sơ hiện, Đạo Ấn thứ nhất mở
Mặt trời vừa ló dạng sau dãy núi Đông Hoang, ánh bình minh rực rỡ chiếu rọi xuống đỉnh Thái Huyền Phong, phủ lên căn nhà gỗ nhỏ và toàn bộ sơn mạch một tầng hào quang mờ ảo.
Bên trong gian phòng chính, Tần Huyền đang ngồi tĩnh tâm khoanh chân trên bồ đoàn.
Cách đó không xa, Sở Vô Trần và Mộ Thanh Y đều đang chìm sâu trong trạng thái tu luyện. Đại đệ tử Sở Vô Trần đang miệt mài vận chuyển Thái Huyền Kiếm Kinh ở mỏm đá ngoài vách núi, từng đường kiếm chém ra mang theo tiếng gió rít bén ngót, uy lực mạnh mẽ hơn vài phần so với ngày hôm qua. Trong khi đó, Nhị đệ tử Mộ Thanh Y đang ngồi điều tức trong phòng riêng, cẩn thận dung hợp ba viên Thần Huyết Đan sơ cấp để áp chế dòng hàn độc triền miên trong cơ thể.
Từ khi thu nhận thêm Mộ Thanh Y làm đệ tử, bầu không khí trên ngọn núi hoang vu này đã thực sự có sự sống của một tông môn.
Và sự thay đổi nhỏ bé ấy không thể qua mắt được Thiên Đạo.
Ầm... ầm...
Đột nhiên, bầu trời thanh tịnh phía trên Thái Huyền Phong bỗng nhiên biến sắc. Không có mây đen giông bão, cũng không có thiên tai sấm sét hủy diệt, mà thay vào đó là một tầng mây ngũ sắc rực rỡ từ trên chín tầng mây chậm rãi cuồn cuộn tụ hội lại.
Từng luồng Thiên Địa Khí Vận vô hình hóa thành những giọt mưa ánh sáng vàng óng, lất phất rơi xuống từng tấc đất của Thái Huyền Tông.
Đây chính là sự công nhận của Thiên Đạo!
Khi một tông môn từ đống tro tàn bước đầu hình thành, có tông chủ, có đệ tử kế thừa, lại có căn cơ đạo thống rõ ràng, thế giới sẽ tự động ban thưởng một phần Thiên Địa Khí Vận để bồi dưỡng.
Vù!
Dòng khí vận bàng bạc ấy vừa chạm đến ranh giới của Thái Huyền Phong liền lập tức hóa thành một dòng suối linh lực tinh khiết, điên cuồng đổ dồn về phía căn nhà gỗ nhỏ nơi Tần Huyền đang tọa thiền.
Bên trong cơ thể Tần Huyền, viên Đạo Chủng đặt sâu tại hải vực thần hồn bỗng nhiên rung lên một bần bật.
Rắc... rắc...
Âm thanh vang lên tựa như tiếng băng mỏng nứt vỡ dưới ánh mặt trời. Lớp phong ấn thứ nhất trong Cửu Trọng Đạo Ấn – thứ đã đè nát và giam cầm nguyên lực của hắn suốt mười vạn năm qua – lúc này dưới sự bồi đắp của Thiên Địa Khí Vận đã chính thức sụp đổ một góc!
Oanh!
Một cỗ nguyên lực tinh thuần, hùng vĩ chưa từng có bỗng từ đan điền bùng nổ, càn quét qua toàn bộ kinh mạch và tứ chi bách hài của Tần Huyền.
Từ cảnh giới Luyện Thể sơ kỳ yếu ớt, khí tức của hắn trên đường tăng vọt không chút trở ngại:
Luyện Thể viên mãn...
Khai Mạch cảnh...
Và dừng lại ở ngưỡng cửa đầu tiên của cảnh giới Tụ Khí!
Dù đối với lịch sử huy hoàng của Tần Huyền mười vạn năm trước, tu vi Tụ Khí chẳng khác nào một hạt bụi giữa biển lớn, nhưng đây là một bước ngoặt mang tính lịch sử. Phong ấn đầu tiên đã được mở khóa, điều đó có nghĩa là xiềng xích trên người hắn đã chính thức bị nới lỏng, cánh cửa để bước trở lại đỉnh cao vạn cổ đã hé mở.
Tần Huyền chậm rãi mở đôi mắt ra. Trong khoảnh khắc hắn mở mắt, một luồng kim quang sắc bén như kiếm khí xẹt qua đáy mắt, khiến không gian xung quanh dường như cũng phải chấn động nhẹ.
Hắn đứng dậy, bước ra ngoài cửa sổ, ngước nhìn tầng mây ngũ sắc đang dần tan biến trên bầu trời, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thản nhiên.
“Tầng thứ nhất... đã mở.”
Đúng lúc ấy, Sở Vô Trần và Mộ Thanh Y từ bên ngoài và phòng trong bước ra, trên mặt không giấu được vẻ kinh ngạc tột độ. Cả hai đều cảm nhận rõ ràng ngọn núi dưới chân mình lúc này đã biến đổi hoàn toàn, linh khí nồng đậm gấp mười lần so với mấy ngày trước, khiến tu vi của bọn họ cũng theo đó mà tiến triển thần tốc.
Hai đệ tử tiến đến trước cửa phòng Tần Huyền, đồng loạt quỳ xuống hành đại lễ, giọng nói tràn ngập sự kính sợ và quyết tâm:
“Đệ tử bái kiến Sư tôn! Chúc mừng Sư tôn thần công đại tiến!”
Tần Huyền quay người lại, nhìn hai vị đệ tử trẻ tuổi đang tràn đầy sinh khí trước mặt, tay áo phất nhẹ một cái, một cỗ kình lực vô hình nâng cả hai đứng dậy.
“Đứng lên đi.” Tần Huyền nhạt giọng nói, ánh mắt nhìn thẳng ra phía chân núi xa xăm, nơi có những thế lực bên ngoài đang nhòm ngó. “Khí vận sơ hiện, tông môn đã có nền móng. Thế nhưng, thế giới bên ngoài sẽ không dễ dàng để chúng ta yên ổn lớn mạnh.”
“Vô Trần, Thanh Y.”
“Đệ tử có mặt!” Hai người đồng thanh đáp.
“Lần phong ấn thứ nhất đã mở, cũng là lúc chúng ta nên để cho cái thế giới quên lãng này một lần nữa nghe thấy cái tên... Thái Huyền Tông.”