Chương 25: C25

Chương 25: Chấn động một góc Đông Hoang Gió núi thổi qua đỉnh Thái Huyền Phong mang theo bầu không khí tĩnh mịch đến nghẹt thở. Trước cổng tông môn, ba vị Tông chủ đường đường là cường giả Trúc Cơ cảnh, những kẻ từng hống hách dẫn theo đại quân hùng hổ đến đây để tiêu diệt đối thủ, lúc này lại phải quỳ rạp hoàn toàn trên nền đá lạnh ngắt. Cỗ uy áp kinh hồn bạt vía từ trên trời giáng xuống vẫn đè nặng lên vai họ, khiến xương cốt toàn thân kêu rắc rắc như sắp vỡ vụn. Triệu Vô Cực ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đục ngầu không còn chút oán hận hay tham lam nào nữa, thay vào đó là sự sợ hãi tột độ đến từ tận đáy tâm hồn. Lão cuối cùng cũng hiểu rõ, cái gọi là "di tích viễn cổ" hay "dị bảo" mà bọn chúng tưởng tượng hóa ra chỉ là cái bẫy tử thần. Vị Tông chủ của Thái Huyền Tông hoàn toàn không phải là một kẻ phàm nhân hay tân thủ, mà là một vị đại năng sống qua năm tháng, sở hữu sức mạnh có thể bóp chết bọn chúng dễ như bóp chết một con kiến. “Tiền... tiền bối tha mạng!” Triệu Vô Cực run rẩy cất giọng khàn đặc, dập đầu sát xuống đất đến mức máu tươi rỉ ra. “Lão... lão phu mắt mù dạ kém, không biết thái sơn, mạo phạm uy nghiêm của ngài. Xin ngài niệm tình chúng ta tu luyện không dễ dàng, hãy mở một con đường sống!” Hai vị Tông chủ của Liệt Hỏa Tông và Phi Vân Cốc bên cạnh cũng liên tục dập đầu van xin, hoàn toàn vứt bỏ toàn bộ sĩ diện của một kẻ đứng đầu tông môn. Từ phía sau, đám đệ tử ba phái nhìn thấy cảnh tượng này thì tinh thần sụp đổ hoàn toàn. Chủ soái đã quỳ gối xin tha, bọn chúng còn lấy gì để chiến đấu? Tất cả vứt bỏ binh khí, ôm đầu quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy chờ đợi phán quyết sinh tử. Đứng từ trên cao nhìn xuống, Tần Huyền thong thả bước ra khỏi đại điện, ánh mắt hờ hững đảo qua ba vị Tông chủ đang quỳ dưới đất như những kẻ tội đồ. “Muốn sống?” Giọng nói bình thản của Tần Huyền vang lên, nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân gõ thẳng vào lồng ngực mọi người. “Dạ! Chỉ cần tiền bối tha mạng, ba phái chúng tôi nguyện làm trâu làm ngựa cho Thái Huyền Tông!” Triệu Vô Cực vội vàng hô lớn. Tần Huyền lạnh nhạt lắc đầu: “Làm trâu làm ngựa thì Thái Huyền Tông ta không thiếu. Tuy nhiên, các ngươi đã tự ý xâm phạm lãnh địa, làm phiến loạn thanh tịnh nơi đây, cái tội này không thể không phạt.” Hắn khẽ giơ tay, phất nhẹ một đường: “Mỗi tông môn muốn chuộc lại mạng sống và mang tàn quân rút lui, hãy dâng nộp toàn bộ kho báu tích lũy trong mười năm qua, bao gồm linh thạch, dược tài cao cấp và quyền sở hữu một nửa mỏ linh thạch ở biên giới. Trong vòng ba ngày, nếu không thấy giao đủ đến Thái Huyền Phong... kết cục thế nào, tự các ngươi rõ.” Nghe đến điều kiện này, dù đau đớn như cắt thịt vì phải chia sẻ tài nguyên gây dựng bao năm, nhưng ba vị Tông chủ làm sao dám đối đầu? Bọn chúng vội vàng dập đầu tạ ơn, rồi hoảng loạn hô hào tàn quân thu dọn, cắm cổ tháo chạy khỏi chân núi như những con chó mất chủ. Chỉ chưa đầy một ngày sau, tin tức về trận chiến tại Thái Huyền Phong lan truyền đi với tốc độ chóng mặt khắp vùng Đông Hoang, tạo ra một cơn địa chấn thực sự trong giới tu tiên cấp thấp và trung bình. “Ngươi nghe tin gì chưa? Liên minh ba Cửu phẩm tông môn gồm Thanh Vân Tông, Liệt Hỏa Tông và Phi Vân Cốc đã kéo hơn trăm cao thủ đến vây đánh Thái Huyền Tông, kết quả cuối cùng lại bị đánh cho thảm bại!” “Cái gì?! Ba phái hợp sức mà vẫn thua á? Nghe nói ba vị Tông chủ còn phải quỳ rạp trước cổng tông môn dập đầu xin tha cơ mà!” “Đáng sợ nhất là vị Tông chủ ẩn thế của Thái Huyền Tông. Nghe đồn lão ta chỉ phất tay áo một cái từ xa, chưa cần bước chân ra khỏi đại điện đã đè bẹp toàn bộ cường giả Trúc Cơ cảnh!” Sự kiện chấn động này khiến cái tên Thái Huyền Tông vụt sáng như một vì sao mới nổi, thu hút sự chú ý dữ dội từ các thế lực lớn hơn ở khắp vùng Đông Hoang. Những trung phẩm tông môn và các gia tộc lớn vốn dĩ đứng ngoài quan sát nay bắt đầu đổ dồn ánh mắt tò mò, dè chừng, thậm chí là thèm thuồng về phía ngọn núi hoang năm xưa. Một thế lực có tiềm năng khủng bố như vậy chắc chắn sẽ làm xáo trộn hoàn toàn cục diện khu vực này. Trong khi thế giới bên ngoài đang sục sôi bàn tán, trên đỉnh Thái Huyền Phong, không khí lại vô cùng tĩnh lặng và bận rộn. Số lượng tài nguyên, linh thạch và dược thảo khổng lồ do ba phái bồi thường đã được chuyển đến chất đầy kho báu của tông môn. Sự gia tăng đột biến về nguồn lực này chính là chất xúc tác hoàn hảo đánh dấu một bước ngoặt mới. Bên trong gian phòng tĩnh tu, Tần Huyền ngồi ngưng thần điều tức. Hắn cảm nhận được khí vận của Thái Huyền Tông đang không ngừng cuộn trào, dung hợp sâu hơn vào Đạo Chủng trong cơ thể. Sự bành trướng danh tiếng và việc thâu tóm tài nguyên đã chính thức đưa Thái Huyền Tông bước sang giai đoạn phát triển thứ hai – giai đoạn mở rộng lãnh địa, chiêu mộ đệ tử tiềm năng và chuẩn bị bước chân ra tranh tài với các đại tông môn lớn trên đại lục. Gió ngầm ngoài kia vẫn đang cuồn cuộn thổi, nhưng tại Thái Huyền Phong, một thời kỳ hưng thịnh thực sự đã chính thức khởi nguồn.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ