Chương 21: Hộ sơn đại trận khởi động
Những ngày tiếp theo, bầu không khí trên đỉnh Thái Huyền Phong trở nên khẩn trương nhưng không kém phần trật tự.
Sau lệnh của Tần Huyền, toàn bộ tông môn bước vào trạng thái sẵn sàng nghênh chiến. Tam đệ tử Bạch Ly với thiên phú trận đạo kinh người đã dành trọn ba ngày ba đêm nghiên cứu các sơ đồ cổ tịch mà Tần Huyền truyền thụ, dốc toàn bộ tâm huyết để hoàn thiện nốt những mảnh ghép cuối cùng của Tiểu Thái Huyền Lệnh Trận.
Bên trong khu vực sườn núi, từng đạo linh văn mờ ảo được khắc sâu vào lòng đất, dung hợp hoàn hảo với địa mạch và dòng suối khí vận đang cuồn cuộn chảy quanh sơn mạch.
Dưới sự chỉ điểm trực tiếp của Tần Huyền, Bạch Ly đã khéo léo cài cắm các tầng huyễn trận, sát trận và khốn trận đan xen vào nhau như mạng nhện. Nhìn từ bên ngoài, toàn bộ Thái Huyền Phong vẫn bao trùm một lớp sương mù dày đặc, trông chẳng khác nào một ngọn núi hoang sơ, cằn cỗi và vô hại. Nhưng một khi có kẻ bất kính bước chân vào ranh giới, thứ chờ đợi chúng sẽ là một cỗ máy chém vô hình vô ảnh, đủ sức vùi dập mọi sinh mạng thành tro bụi.
“Hoàn thành rồi!”
Bạch Ly lau giọt mồ hôi trên trán, nở nụ cười rạng rỡ khi nhìn luồng linh quang cuối cùng chìm sâu vào lòng đất. Nàng vội vã chạy đến trước đại điện, cung kính báo cáo với Tần Huyền: “Sư tôn, Tiểu Thái Huyền Lệnh Trận đã được bố trí hoàn chỉnh. Dù là cao thủ Trúc Cơ viên mãn hay thậm chí là cường giả nửa bước Kết Đan dám xông vào, trận pháp này cũng đủ khiến chúng phải chịu một phen điêu đứng!”
Tần Huyền khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt thản nhiên nhìn ra hướng chân trời phía đông, nơi những gợn mây đen sát ý đang cuồn cuộn kéo tới.
“Làm rất tốt.” Tần Huyền nhạt giọng nói, khóe môi thoáng hiện lên một nụ cười thâm trầm: “Xem ra, đám người Thanh Vân Tông đã không thể kiên nhẫn được nữa rồi.”
Quả nhiên, ngay khi lời Tần Huyền vừa dứt, đại đệ tử Sở Vô Trần từ ngoài vách núi bước vào, tay đặt hờ lên chuôi mộc kiếm, ánh mắt sắc bén như dao cập nhật tình hình: “Sư tôn, trinh sát từ linh thú của Bạch Ly báo về. Ba thế lực gồm Thanh Vân Tông, Liệt Hỏa Tông và Phi Vân Cốc đã hợp binh làm một, tổng cộng hơn trăm tên tu sĩ trang bị đằng đằng sát khí, đang hướng thẳng về phía chân núi của chúng ta.”
Đứng bên cạnh, Thiết Sơn – vị Tứ đệ tử mới gia nhập phụ trách Thiên Công Phong – cũng bước lên, siết chặt hai bàn tay chai sần, cười gằn: “Hừ, đám Cửu phẩm tông môn té riu này sống lâu quá nên chán đời rồi sao? Để xem lát nữa bước vào trận địa của chúng ta, mấy thanh bảo kiếm nửa mùa của bọn chúng có chịu nổi một cú va chạm không.”
Mộ Thanh Y đứng gần đó kiểm tra lại các bình đan dược phòng thân, ánh mắt kiên định, không mảy may lộ chút sợ hãi.
Bốn vị đệ tử với bốn thiên phú hoàn toàn khác nhau lúc này đều tề tựu, đứng vững vàng sau lưng Tần Huyền. Không ai dao động, không ai hoảng loạn. Đối với bọn họ, ngọn núi này không chỉ là tông môn, mà là thánh địa thiêng liêng được dựng lên từ đống tro tàn của mười vạn năm lịch sử.
Tần Huyền chậm rãi đứng dậy từ bồ đoàn. Cỗ tu sĩ cảnh giới Trúc Cơ viên mãn hòa cùng uy áp nguyên bản của một đời đại năng bỗng chốc lan tỏa, khiến không gian xung quanh khẽ chấn động.
“Đã đến rồi thì đừng để bọn chúng bước ra về tay không.” Tần Huyền phất nhẹ tay áo, cất giọng lạnh lùng vang vọng khắp sơn mạch: “Mở hoàn toàn Hộ Sơn Đại Trận. Cho bọn chúng nếm thử mùi vị khi dám khiêu chiến với Thái Huyền Tông!”