Tòa biệt thự Hứa gia ngập trong bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Trên bàn làm việc bằng thủy tinh đắt tiền, những tờ báo nghệ thuật quốc tế chất thành đống. Tiêu đề các bài viết đều xoay quanh sự trở lại chấn động của Lâm Chiêu và việc Nhà đấu giá Aurora chính thức tiếp nhận dự án phục chế Bộ sưu tập Hoàng gia hợp tác cùng Cố Thị.
Xoảng!
Hứa Tĩnh Nghi hất văng ly cà phê xuống sàn, mảnh sứ vỡ tung tóe. Gương mặt cô ta trang điểm kỹ lưỡng nhưng lúc này lại biến dạng vì giận giữ và sợ hãi:
"Anh nói cái gì?! Cô ta là Lâm Chiêu thật? Cô ta chưa chết?!"
Hứa Chấn Đông đứng bên cửa sổ, điếu xì gà trên tay cháy dở, tàn thuốc rơi vãi lên thảm thủ công. Mặt hắn sa sầm: "Tài liệu bên cảnh sát Thụy Sĩ vừa chuyển sang xác nhận thân phận pháp lý của cô ta hoàn toàn hợp lệ. Ba năm trước, cô ta được một Quỹ bảo tồn di sản cứu khỏi vụ lật xe ở đường đèo."
"Con mụ đó... con mụ đó sống dai như đỉa!" Hứa Tĩnh Nghi nghiến răng ken két, ngón tay run lên bẩy rẩy. "Nó đang ở xưởng tranh Cố gia! Mười hai bức tranh Hoàng gia đó... nếu để nó bóc tách hết lớp sơn lót mã hóa, toàn bộ đường dây tài khoản ngầm ở Châu Âu của chúng ta sẽ bị phanh phui!"
"Cố Từ Châu đang dùng toàn bộ lực lượng bảo vệ của Cố gia để phong tỏa tầng hai." Hứa Chấn Đông gạt tàn thuốc, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn của một kẻ đường cùng. "Nó cố tình giăng bẫy chúng ta. Nó mượn tay Lâm Chiêu để thu thập bằng chứng diệt gọn Hứa Thị."
"Vậy thì chúng ta ra tay trước!" Hứa Tĩnh Nghi tiến lại gần anh trai, giọng nói hạ xuống cực thấp, tràn ngập sát khí: "Không thể để mười hai bức tranh đó rời khỏi Cố gia. Đêm nay, cho người châm ngòi hỏa hoạn ở xưởng tranh. Thiêu rụi toàn bộ mười hai bức tranh đó cùng với Lâm Chiêu! Một khi bằng chứng biến mất, Cố Thị cũng sẽ sụp đổ vì làm mất báu vật Hoàng gia!"
Hai giờ sáng. Biệt thự Cố gia.
Một trận bão đêm bất ngờ đổ ập xuống thành phố. Tiếng sấm rền rĩ vang vọng ngoài không trung, những tia chớp lóe xé rách màn đêm đen kịt.
Tại xưởng tranh tầng hai, Lâm Chiêu vẫn đang miệt mài bên bàn làm việc. Dưới ánh đèn quang học đa phổ, cô tỉ mẩn ghi chép lại những chuỗi mã hóa bóc tách được từ bức tranh thứ chín. Đôi mắt cô mệt mỏi nhưng tràn ngập sự kiên định.
Tách... Tách...
Một mùi khét nồng nặc kèm theo làn khói xám nhạt bắt đầu luồn qua khe cửa gỗ sồi.
Lâm Chiêu nhíu mày, ngẩng đầu lên. Hệ thống báo cháy tự động của phòng làm việc, vốn được cài đặt vô cùng nghiêm ngặt, lúc này lại hoàn toàn im lặng. Dòng điện trong phòng đột ngột phụt tắt, đưa toàn bộ không khí chìm vào bóng tối dày đặc.
Phụt!
Một ngọn lửa bùng lên dữ dội từ phía hành lang ngoài cửa! Do bị tẩm hóa chất gia tăng nhiệt, ngọn lửa lan nhanh như vũ bão, nuốt trọn cánh cửa gỗ sồi và xông thẳng vào bên trong.
Khói độc cuồn cuộn trào vào phòng, tước đoạt oxy trong không khí.
"Hỏa hoạn!"
Lâm Chiêu giật mình đứng dậy. Bằng bản năng của một chuyên gia bảo tồn, phản ứng đầu tiên của cô không phải là tháo chạy, mà là vội vã vơ lấy chiếc ổ cứng chứa dữ liệu và ôm chặt lấy hòm đựng bộ tranh Hoàng gia.
Tuy nhiên, lối ra duy nhất đã bị biển lửa bao vây. Khói đen xộc vào mũi khiến cô ho sặc sụa, tầm nhìn mờ đi nhanh chóng. Khí nóng hừng hực liếm qua làn da, gợi lại ký ức kinh hoàng của trận hỏa hoạn ba năm trước trên đường đèo. Cơn đau tâm lý trỗi dậy khiến đôi chân cô bủn rủn, chiếc hòm kim loại suýt rơi khỏi tay.
Rầm!
Cánh cửa gỗ đang cháy rực bị một lực lượng khổng lồ đâm văng ra!
Một bóng người lao qua biển lửa, bất chấp những vệt lửa đang liếm vào da thịt. Cố Từ Châu toàn thân ướt sủng nhưng áo khoác đã bị cháy xém nhiều chỗ, gương mặt ám đen muội than, đôi mắt đỏ ngầu hoảng loạn tìm kiếm trong khói độc.
"Chiêu Chiêu!"
Thấy Lâm Chiêu đang mắc kẹt ở góc phòng, Cố Từ Châu không một chút do dự lao thẳng về phía cô.
Rắc... Rầm!
Thanh xà nhà bằng gỗ phía trên trần xưởng tranh bị lửa nung gãy, mang theo những mảng trần bốc cháy dữ dội đổ ập xuống ngay vị trí của Lâm Chiêu!
"Cẩn thận!"
Cố Từ Châu gầm lên một tiếng xé lòng. Anh dùng toàn bộ sức lực lao tới, ôm chầm lấy Lâm Chiêu, xoay lưng lại đỡ trọn lấy đòn đánh chết người.
BỐP!
Thanh xà nhà cháy rực đập mạnh vào lưng Cố Từ Châu. Tiếng xương gãy giòn tan hòa lẫn trong tiếng lửa reo dữ dội. Máu tươi từ miệng anh phun ra, bắn lên vai áo blouse trắng của Lâm Chiêu.
"Cố Từ Châu!" Lâm Chiêu bàng hoàng gào lên, đôi mắt trong vắt mở to trong sự ngỡ ngàng tột cùng.
Dù lưng đang bị thanh gỗ cháy đè nặng, máu chảy đầm đìa, Cố Từ Châu vẫn nghiến chặt răng, dùng thân thể mình làm chiếc lá chắn thép ôm chặt lấy cô trong lòng. Bàn tay run rẩy nhưng kiên định của anh vươn ra, ôm lấy chiếc hòm kim loại cũ kỹ của cô, chiếc hòm chứa dụng cụ từ ba năm trước mà anh luôn giữ bên mình.
"Năm đó... anh đã không thể ôm lấy em..." Cố Từ Châu thều thào, giọng nói đứt quãng vì khói độc nén chặt trong phổi, máu từ khóe môi continuous chảy xuống. "... Lần này... anh dùng mạng hèn này bảo vệ em..."
Anh dồn hết sức lực cuối cùng của cơ thể, đẩy mạnh Lâm Chiêu và chiếc hòm tài liệu về hướng cửa bách hiểm phía sau bức tường cách nhiệt, con đường sống duy nhất mà anh đã âm thầm cải tạo riêng cho cô từ ba năm trước.
Thanh xà nhà tiếp tục sụt xuống. Cố Từ Châu gục ngã hoàn toàn trong biển lửa, nhưng ánh mắt anh nhìn cô qua làn khói độc... lại tràn ngập sự thanh thản và giải thoát.