Hệ thống chữa cháy vách tường của lỗi thoát hiểm khẩn cấp xả nước xối xả. Lâm Chiêu bị Cố Từ Châu đẩy mạnh qua cánh cửa cách nhiệt, ngã sõng soài ra sàn đá lạnh ngắt.
Ngay sau lưng cô, cánh cửa thép tự động đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn biển lửa cuồn cuộn cùng tiếng đổ vỡ rùng rợn bên trong xưởng tranh.
"Cố Từ Châu!"
Lâm Chiêu bò dậy, đập mạnh hai tay vào lớp kính cường lực chống cháy. Qua màn khói đen dày đặc và ánh lửa đỏ rực, cô chỉ còn thấy bóng hình người đàn ông ấy gục ngã bên dưới thanh xà nhà bốc cháy. Bàn tay anh dù đã xuôi lỏng nhưng vẫn cố sức hướng về phía chiếc hòm kim loại cũ kỹ mà anh vừa đẩy ra cùng cô.
Máu. Rất nhiều máu hòa lẫn với nước chữa cháy xám đục trôi trượt trên sàn.
Đội cứu hộ và lực lượng cảnh sát ập vào từ lối đi riêng. Tiếng còi xe cứu thương xé rách không gian tăm tối của đêm bão.
"Có người mắc kẹt bên trong! Mau phá cửa!"
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng búa đập kim loại vang lên chát chúa. Lâm Chiêu đứng chôn chân giữa hành lang. Chiếc áo blouse trắng của cô đốm dốm những vệt máu tươi còn bốc hơi ấm của Cố Từ Châu. Cánh tay trái, nơi mang vết sẹo bỏng từ ba năm trước, đang run lên bẩy rẩy, từng dải cơ thịt co thắt lại trong một cơn đau tâm lý dữ dội.
Ba năm trước, cô nằm dưới vực sâu Lâm Khương, tự tay sờ lên làn da cháy rụi của chính mình và khắc sâu sự căm hường đối với người đàn ông đã ném tờ giấy ly hôn vào mặt cô.
Nhưng vừa rồi, người đàn ông ấy đã dùng chính tấm lưng của mình để đỡ lấy thanh xà nhà cháy rực, dùng chính mạng sống của mình để chuộc lại lỗi lầm năm xưa.
Bệnh viện Trọng điểm Thành phố.
Hành lang trước phòng phẫu thuật đặc biệt đèn đỏ sáng quắt. Không khí ngột ngạt như bị rút cạn oxy.
Lâm Chiêu ngồi trên dãy ghế kim loại lạnh ngắt, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Chiếc hòm kim loại cũ ám khói, thứ mà Cố Từ Châu đã dùng cả thân mình để bảo vệ, đang nằm chông chênh bên cạnh cô.
Trợ lý Giang Bách hớt hải chạy tới, trên người vẫn còn nguyên mùi khói xộc bốc ra từ Cố gia. Nhìn thấy Lâm Chiêu an toàn, hắn thở hắt ra một hơi, nhưng rồi mắt lại đỏ ngầu khi nhìn về phía đèn phòng phẫu thuật.
"Cố vấn Lâm... Cô không sao chứ?"
Lâm Chiêu không ngẩng đầu, giọng cô khô khốc: "Tình hình của anh ta thế nào?"
"Bác sĩ nói... thanh xà nhà đè gãy ba xương sườn, một mảnh gãy đâm sượt qua màng phổi. Vùng lưng bị bỏng độ ba diện rộng..." Giang Bách nghẹn ngào, giọng nói chực vỡ vụn. "Lúc đưa lên xe cấp cứu, nhịp tim Cố tổng đã từng dừng năm giây..."
Lâm Chiêu siết chặt ngón tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu, nhưng cô không cảm thấy đau.
Giang Bách nhìn chiếc hòm kim loại bên cạnh cô, từ từ quỳ một gối xuống, giọng trầm cay đắng:
"Cố vấn Lâm, cô có biết ba năm qua Cố tổng đã sống thế nào không? Mọi người đều nghĩ anh ấy tàn nhẫn, nghĩ anh ấy coi trọng bức tranh hơn cô... Nhưng đêm đó, khi nhận được tin xe khách rơi xuống vực, anh ấy đã phát điên đâm xe vào dải phân cách để cố lao đến hiện trường."
Lâm Chiêu ngước mắt lên, đôi mắt như nước hồ mùa thu xao động dữ dội: "Giang Bách, anh muốn nói gì?"
Giang Bách không đáp. Hắn lấy từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa nhỏ bằng đồng đã bị phai màu, đặt vào tay Lâm Chiêu:
"Chiếc hòm kim loại này... ba năm qua Cố tổng chưa từng rời nó nửa bước. Khóa hòm đã được anh ấy thay đổi cấu trúc. Cô mở ra xem đi. Những thứ bên trong... là toàn bộ lý do anh ấy còn sống đến ngày hôm nay."
Nói rồi, Giang Bách cúi đầu bước lùi ra xa, nhường lại khoảng không tĩnh mịch cho cô.
Lâm Chiêu nhìn chiếc chìa khóa đồng trong lòng bàn tay. Tra chìa vào ổ khóa trên chiếc hòm kim loại ám khói, tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên.
Nắp hòm mở ra.
Bên trong không phải là đĩa màu hay cọ vẽ cũ của cô.
Nằm xếp chồng ngay ngắn bên trong hòm là hàng trăm lá thư được đánh số thứ tự từ 1 đến 1.000. Những tờ giấy viết thư bằng chất liệu giấy can mỏng, thứ giấy cô từng dùng để vẽ nét tranh, đã bị ố vàng theo thời gian.
Lâm Chiêu run run giơ tay lấy lá thư đầu tiên.
"Ngày thứ 1 sau khi em đi.
Chiêu Chiêu, anh đã đến đèo Lâm Khương. Mọi thứ chỉ còn là tàn tro. Anh nhặt được chiếc hòm này của em... Anh xin lỗi. Anh tưởng rằng đuổi em đi là có thể giấu em khỏi họng súng của Hứa Thị. Anh đã quá tự tin, quá ngạo mạn. Sự ngu ngốc của anh đã giết chết em rồi."
Cô lật sang lá thư thứ 100:
"Ngày thứ 100.
Đêm nay ngọn đèn dầu trong xưởng tranh lại bập bùng. Mùi hương trầm em thích vẫn còn, nhưng em thì không. Hứa Tĩnh Nghi bắt đầu thúc ép dự án liên doanh. Anh sẽ cắn răng chịu đựng, anh sẽ giả vờ hợp tác để thu thập toàn bộ chứng cứ rửa tiền của chúng. Chiêu Chiêu, đợi anh đòi lại sự trong sạch cho em, anh sẽ xuống đó tìm em."
Và lá thư thứ 999, được viết ngay trước đêm cuộc đấu giá tại Singapore diễn ra:
"Ngày thứ 999.
Anh vừa nhận được thông báo từ Nhà đấu giá Aurora. Người điều hành mang tên em... Chiêu Chiêu, có phải em đã về rồi không? Dù em có hận anh, dù em có mang một thân phận khác để trừng phạt anh... chỉ cần em còn sống, dẫu phải trao toàn bộ Cố Thị cho em, dẫu phải trả giá bằng mạng sống này, anh cũng nguyện ý."
Dưới đáy hòm, nằm bên dưới hàng trăm lá thư, là một bản kế hoạch chi tiết tự tay Cố Từ Châu lập ra: Kế hoạch chuyển giao toàn bộ tài sản cá nhân của anh sang Quỹ Bảo tồn Di sản mang tên cô, cùng danh sách các nhân chứng pháp lý sẵn sàng vạch trần Hứa Thị ngay khi cô cần.
Từng giọt, từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống lớp giấy can, làm nhòe đi những nét chữ mực đen quen thuộc.
Lâm Chiêu ôm chặt xấp thư vào lòng. Lồng ngực cô đau thắt lại như bị ai xé rách.
Sự tàn nhẫn năm xưa của anh là thật. Sự đuổi bỏ lạnh lùng đêm mưa đó là thật. Nhưng tình yêu điên rồ, sự dằn dật âm thầm và sẵn sàng hy sinh cả tính mạng để bảo vệ cô suốt 1.000 ngày đêm qua... cũng là thật.
Cả hai người họ, trong ván bài quyền lực độc ác của gia tộc, đều đã phải mang trên mình những vết sẹo vĩnh viễn không thể lành. Cô mang vết sẹo trên làn da thịt, còn anh... mang vết sẹo rớm máu trong tim.
Tít... Tít... Tít...
Cánh cửa phòng phẫu thuật bật mở. Bác sĩ trưởng khoa bước ra, gương mặt mệt mỏi tháo khẩu trang:
"Người nhà bệnh nhân Cố Từ Châu đâu?"
Lâm Chiêu đứng bật dậy, lau khô vệt nước mắt trên má, dứt khoát bước tiến lên:
"Tôi là vợ anh ấy."