Chương 3: SỰ THẬT SAU BỨC TRANH CỔ

Những giọt mưa cuối cùng của đợt bão muộn gõ lách cách vào mặt kính cửa sổ phòng làm việc tầng hai. Ba ngày kể từ vụ tai nạn thảm khốc tại đèo Lâm Khương, căn biệt thự Cố gia chưa từng đón một ánh nắng nào. Cố Từ Châu ngồi bất động sau bàn làm việc. Ánh mắt anh đờ đẫn nhìn vào chiếc hòm dụng cụ kim loại bị biến dạng vì lửa, bề mặt ám một lớp muội than đen kịt đang đặt ngay ngắn ở chính giữa bàn. Trợ lý Giang Bách tay cầm một xấp hồ sơ bảo mật, bước đi rón rén như sợ làm vỡ tan không khí tĩnh mịch đến đáng sợ này. "Cố tổng... Báo cáo giám định pháp y sơ bộ đã có." Giang Bách nghẹn ngào, giọng hạ xuống thấp nhất có thể. "Do sức nóng của vụ nổ và vụ sạt lở đèo, hiện mẫu DNA thu thập từ hiện trường đang được pháp y phân tích. Nhưng... chiếc hòm kim loại và dấu vân tay trên thẻ nhân viên bị thiêu rụi một nửa hoàn toàn trùng khớp với hồ sơ lưu trữ của cô Lâm." Cố Từ Châu không nhúc nhích. Bàn tay anh tì lên mép hòm kim loại, đầu ngón tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch, hằn lên những vệt hằn sâu. "Tên tài xế xe tải thì sao?" Giọng Cố Từ Châu khàn đặc, khô khốc như tiếng hai tảng đá ma sát vào nhau. "Đã chết tại chỗ." Giang Bách đáp, sắc mặt sa sầm. "Chiếc xe đó đăng ký dưới tên một công ty ma ở vùng biên giới, vốn đã bỏ trống nhiều năm. Hồ sơ tài khoản của gã tài xế hiển thị ba giờ trước vụ tai nạn, một khoản tiền trị giá hai triệu nhân dân tệ đã được chuyển vào tài khoản của người mẹ đang lâm bệnh nặng của hắn tại quê nhà." Cố Từ Châu nhắm mắt lại. Trong bóng tối mênh mông đằng sau mi mắt, anh lại nhìn thấy đôi mắt trong vắt như hồ nước mùa thu của Lâm Chiêu lúc cô cầm bút ký vào tờ giấy ly hôn. “Cố Từ Châu, hôm nay anh đuổi tôi đi. Hi vọng sau này, anh sẽ không hối hận.” Lời nói ấy không phải là sự hờn dỗi, cũng chẳng phải lời nguyền rủa. Đó là một sự từ biệt thản nhiên, bởi cô đã biết trước bản thân sẽ bước vào con đường không có khứ hồi. "Lần này em làm hơi quá tay rồi đấy, Tĩnh Nghi." Tại một căn phòng bao cao cấp ở câu lạc bộ tư nhân giữa trung tâm thành phố, Hứa Tĩnh Nghi đang nhã nhặn rót vang đỏ vào ly pha lê. Đối diện cô ta là Hứa Chấn Đông, anh trai cô ta, đồng thời là Tổng giám đốc điều hành các dự án tài chính của Tập đoàn Hứa Thị. Hứa Tĩnh Nghi nhếch môi, nụ cười kiêu kỳ và lạnh lẽo: "Quá tay? Nếu em không cho chiếc xe đó rơi xuống vực, anh có chắc con điếm kia không phát hiện ra dãy mã số hóa đằng sau lớp sơn lót không?" Hứa Chấn Đông chau mày, nhấp một ngụm rượu: "Cố Từ Châu không phải kẻ ngốc. Em chú ý thái độ của hắn. Mấy ngày nay nó hủy toàn bộ lịch trình, đang tự nhốt mình trong Cố gia." "Anh lo cái gì?" Hứa Tĩnh Nghi thong thả đặt ly rượu xuống, mắt lóe lên vẻ đắc thắng. "Cố Từ Châu chính tay ném tờ giấy ly hôn vào mặt cô ta, chính tay đuổi cô ta ra khỏi cửa trong đêm mưa. Cả giới thượng lưu này ai mà không biết Cố tổng coi trọng danh tiếng gia tộc và bức tranh cổ hơn mạng sống? Anh ta tàn nhẫn với Lâm Chiêu như thế, làm sao ngờ được chiếc xe gặp tai nạn lại là do em ra tay?" Hứa Tĩnh Nghi đứng dậy, tiến về phía cửa sổ sát đất nhìn xuống dòng xe lưu thông nhộn nhịp bên dưới. Sự thật mà không ai ngờ tới: Bức "Thanh Sơn Tuyết Cảnh" từ lâu đã không còn là một tác phẩm nghệ thuật đơn thuần. Nhiều năm trước, Hứa Thị đã móc nối với một liên minh tội phạm quốc tế, sử dụng kỹ thuật nanomet để khắc các thuật toán mã hóa tài khoản ngân hàng ngầm lên lớp màu lót của các cổ vật quý. Bức tranh gia truyền của Cố gia chỉ là một "chiếc chìa khóa ngầm" trung chuyển hàng trăm triệu đô la tiền bẩn mỗi năm. Lâm Chiêu – với trực giác nhạy bén tuyệt đối của một thiên tài phục chế – trong quá trình bảo dưỡng đã vô tình phát hiện ra sự bất thường của chất liệu màu lót. Cô chưa kịp bóc tách hết toàn bộ sự thật thì Hứa Tĩnh Nghi đã đánh hơi được mối nguy hiểm. Để bảo vệ đường dây rửa tiền khổng lồ, Hứa Tĩnh Nghi đã gài bẫy vu oan cho Lâm Chiêu tráo tranh, mượn tay Cố gia đuổi cô đi. Nhưng khi nhận ra Cố Từ Châu dường như có ý định ngầm bảo vệ vợ, Hứa Tĩnh Nghi đã lập tức ra lệnh cho sát thủ diệt khẩu tận gốc trên đường. "Chỉ cần Lâm Chiêu chết, tung tích bức tranh thật coi như vĩnh viễn biến mất." Hứa Tĩnh Nghi mỉm cười mãn nguyện. "Cố Thị mất đi báu vật gia truyền, danh tiếng sụt giảm, lúc đó Cố gia bắt buộc phải liên hôn với Hứa Thị chúng ta để cứu vãn cổ phiếu. Cố Từ Châu... sớm muộn gì cũng phải ngoan ngoãn nằm trong tay em." Đêm muộn. Biệt thự Cố gia. Cố Từ Châu tự tay đuổi toàn bộ người làm ra khỏi tầng hai. Anh bước vào phòng làm việc của Lâm Chiêu, khóa chặt cửa từ bên trong. Nhiệt độ phòng vẫn giữ nguyên ở mức 20 độ C. Mùi hương trầm nhẹ nhàng, thứ hương liệu tự nhiên do chính tay cô pha chế để xua đuổi côn trùng hại tranh vẫn phảng phất trong không khí, như thể chủ nhân của nó chỉ mới vừa bước ra ngoài vài phút. Cố Từ Châu tiến lại gần chiếc bàn làm việc bằng gỗ tuyết tùng. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ mà cô từng ngồi hàng giờ liền mỗi ngày. Trong góc tối dưới chân bàn, anh vô tình chạm phải một chi tiết nhỏ. Một gờ gỗ hơi nhô ra ở mặt trong của ngăn kéo dưới cùng. Tim Cố Từ Châu đập hẫng một nhịp. Anh quỳ một gối xuống sàn nhà, cẩn thận dùng ngón tay ấn mạnh vào mép gờ gỗ. Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, đáy ngăn kéo trượt ra, lộ ra một khoảng trống bí mật chỉ rộng bằng hai bàn tay. Bên trong khoảng trống đó... là một chiếc ổ cứng di động màu bạc và một vài tấm giấy can mỏng dính dùng để chép nét tranh. Cố Từ Châu run run đưa tay lấy chiếc ổ cứng ra. Anh cắm nó vào máy tính cá nhân. Màn hình sáng lên, yêu cầu nhập mật khẩu. Cố Từ Châu không cần suy nghĩ, gõ nhanh 8 chữ số: Ngày sinh nhật của cô, cũng là ngày hai người nhận giấy đăng ký kết hôn. Màn hình mở ra. Một thư mục duy nhất hiện lên trên màn hình với dòng chữ: "Gửi Cố Từ Châu". Cố Từ Châu cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, lồng ngực nhói lên một cơn đau dữ dội. Anh nhấn mở thư mục. Bên trong là hàng loạt tệp ảnh chụp chất lượng cao dưới kính hiển vi cực tím, kèm theo các bản phân tích hóa học chi tiết do chính Lâm Chiêu ghi chú bằng nét chữ nắn tót, sắc sảo của cô: "Từ Châu, khi anh đọc được những dòng này, có lẽ em đã không còn ở Cố gia nữa." "Bức 'Thanh Sơn Tuyết Cảnh' trong phòng làm việc là bản giả, nhưng nó không phải do ai tráo đổi gần đây, mà nó đã bị tráo từ năm năm trước, trước cả khi em bước chân vào Cố gia. Lớp sơn lót bên dưới chứa một thuật toán mã hóa giao dịch ngầm. Hứa Thị đang dùng danh nghĩa đấu giá cổ vật của Cố gia để rửa tiền cho một tổ chức nước ngoài." "Em biết Hứa Tĩnh Nghi đang theo dõi em. Em cũng biết anh gần đây luôn căng thẳng, dốc toàn lực thu gom cổ phần để đối phó với sự bành trướng của Hứa Thị. Em không giỏi tranh đoạt thương trường, em chỉ có thể dùng kỹ thuật của mình để bóc tách toàn bộ mã hóa này gửi lại cho anh." "Dù anh có tin em hay không, em vẫn sẽ rời đi. Đừng tìm em. Hãy dùng đống tài liệu này để bảo vệ Cố gia." Tiếng bàn phím rơi vỡ. Cố Từ Châu gục đầu xuống bàn làm việc, hai tay ôm chặt lấy đầu. Nước mắt – thứ mà người đàn ông luôn kiêu hãnh, lạnh lùng này chưa từng rơi một giọt suốt ba mươi năm qua – nay trào ra xối xả, thấm đẫm những tờ giấy trên bàn. Tất cả sự thật đã phơi bày trước mắt. Anh tưởng rằng mình thông minh, tưởng rằng việc dựng nên kịch bản vu oan và đuổi cô đi là cách duy nhất để đẩy cô ra khỏi vòng xoáy sinh tử. Anh chấp nhận mang tiếng là người chồng nhẫn tâm, chấp nhận để cô oán giận anh, miễn là cô được sống an yên ở một vùng quê xa xôi. Nhưng anh đã đánh giá quá thấp sự độc ác của kẻ thù. Và anh đã đánh giá quá thấp tình yêu trầm lặng, sâu thẳm của Lâm Chiêu dành cho anh. Cô đã sớm biết nguy hiểm, đã sớm nhìn thấu mưu đồ của Hứa Thị, nhưng cô không bỏ chạy. Cô âm thầm chịu đựng sự nghi ngờ của ông nội, chịu đựng sự ghẻ lạnh của gia tộc, lặng lẽ thu thập từng mảnh bằng chứng sinh tử này để để lại cho anh vũ khí cuối cùng. Cô đã trao cho anh cả mạng sống và sự trong sạch của mình, còn anh... lại chính tay đẩy cô lên chuyến xe định mệnh đó. "Lâm Chiêu... Chiêu Chiêu..." Trong căn phòng vắng ngắt ngập tràn mùi hương trầm, tiếng khóc nghẹn ngào của Cố Từ Châu vang lên xé xé lòng người. Anh với tay lấy chiếc bật lửa, châm sáng ngọn đèn dầu nhỏ nằm ở góc bàn phục chế, ngọn đèn mà Lâm Chiêu luôn thắp mỗi khi tỉ mẩn soi từng nét cọ. Ánh lửa vàng cam bập bùng phản chiếu lên khuôn mặt đầm đìa nước mắt và đôi mắt ngập tràn sự căm hờn, thù hận của Cố Từ Châu. "Anh sai rồi... Chiêu Chiêu, anh sai rồi..." Anh thì thầm vào khoảng không vô định, giọng nói run lên bẩy rẩy. "Từ hôm nay, ngọn đèn này sẽ không bao giờ tắt. Cho đến khi anh bắt tất cả những kẻ đã hại em phải trả giá bằng máu!"
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ