Chương 30: Trang Cuối Của Tuổi Trẻ

Ngày 15 tháng 5 năm 2022. Không khí tại sân trường Đại học Boston hôm nay tràn ngập niềm hân hoan. Những chiếc mũ cử nhân tung bay dưới nắng vàng rực rỡ, tiếng nhạc lễ rộn ràng, và những cái ôm siết chặt giữa sinh viên cùng gia đình tạo nên một khung cảnh hoàn mỹ của sự thành công. Ethan, trong bộ cảnh phục mới tinh, được chuẩn bị kỹ lưỡng cho ngày trọng đại, trông như một biểu tượng bước ra từ sách giáo khoa về sự chính trực. Cậu nở một nụ cười rạng rỡ và thuần khiết của người trẻ tin rằng thế giới này có thể được bảo vệ bằng luật pháp và sự tận tụy không vụ lợi. Mỗi khi có ai đó chụp ảnh, Ethan đều đứng nghiêm, cằm hơi hướng lên trên, gương mặt tràn đầy niềm tự hào về con đường mình đã chọn. Cách đó không xa, Noah đứng khuất sau đám đông. Cậu chọn cho mình bộ lễ phục đen tuyền, thứ màu sắc khiến cậu như tách biệt khỏi bảng màu rực rỡ của lễ tốt nghiệp. Noah không nhìn những người đang ăn mừng, cũng chẳng để ý đến những lời chúc tụng xung quanh. Đôi mắt cậu vốn từng là đôi mắt của một sinh viên ôm hoài bão về công lý giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Nó sắc lạnh, tĩnh lặng và quan sát mọi cử động của đám đông với sự tính toán của một kẻ săn mồi. Noah quan sát cách những sĩ quan cảnh sát đứng nghiêm, cách những chính trị gia bắt tay các sinh viên trẻ, và cách đám đông cuồng nhiệt chào đón sự ra đời của những người bảo vệ trật tự mới. Cậu không còn tìm kiếm sự công nhận, cậu đang quan sát cấu trúc của cái hệ thống đang bao quanh mình. Trong ánh mắt Noah, những người xung quanh không phải là đồng môn, mà là những mắt xích của một bộ máy mà cậu đã dành bốn năm để giải mã. Ethan đang chụp ảnh cùng gia đình, những cái ôm nồng nhiệt của họ là hiện thân của sự gắn kết bình thường mà Noah biết mình sẽ không bao giờ chạm tới được nữa. Cậu cảm thấy một sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong lòng. Cậu hiểu rằng, từ khoảnh khắc này, Ethan là người bảo vệ tấm khiên của hệ thống, còn cậu, cậu sẽ là con dao bén nhọn âm thầm mổ xẻ từng khối u mục nát bên trong nó. Sự giao thoa của hai cuộc đời đã đi đến điểm cực hạn, và từ giây phút này, khoảng cách giữa họ sẽ không thể đong đếm bằng mét, mà bằng bản chất của chính những con người mà họ đã quyết định trở thành. Chiều hôm đó, căn hộ nhỏ ở Boston không còn dấu vết của những ngày tháng cùng nhau tranh luận về lý tưởng. Mọi thứ đã được đóng gói vào những thùng giấy carton dán băng keo kín mít. Trong căn phòng trống trơn, chỉ còn tiếng vang của những bước chân và mùi bụi bặm của quá khứ. Ethan vừa xếp đống sách luật vào chiếc thùng, vừa hào hứng chia sẻ về lý tưởng tại sở cảnh sát Blackwood. "Tớ muốn bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, Noah. Một khi đã ở trong ngành cảnh sát, tớ sẽ đảm bảo không một sơ hở nào bị bỏ sót. Công lý chỉ có thể đạt được khi người làm luật tôn trọng quy trình." Noah đang ngồi trên một chiếc thùng carton rỗng, tay xoay nhẹ chiếc bút máy. Cậu lắng nghe với vẻ mặt chăm chú đầy ngưỡng mộ một vẻ mặt mà cậu đã tập luyện kỹ trước gương để che đậy đi sự lạnh lẽo trong lòng. "Cậu nói đúng, Ethan. Tớ thực sự ngưỡng mộ sự kiên trì đó. Đôi khi tớ thấy mình quá hoài nghi, trong khi hệ thống rõ ràng cần những người như cậu để vận hành trơn tru." Ethan cười, vỗ vai bạn: "Cậu không hoài nghi, cậu chỉ là một phóng viên giỏi. Cậu tìm thấy những lỗ hổng, còn tớ sẽ là người giúp những lỗ hổng đó biến mất. Chúng ta là mảnh ghép của nhau mà." Noah cúi đầu, nụ cười ẩn giấu vẻ lạnh lẽo sau ánh mắt hiền lành. "Nếu có thể, sau này khi tớ viết bài về những vụ án cậu đảm nhận, tớ sẽ là người kể lại câu chuyện về một sĩ quan cảnh sát liêm chính. Tớ sẽ dùng ngòi bút của mình để khẳng định rằng luật pháp vẫn luôn công bằng." Ethan cảm thấy lòng tràn đầy hy vọng. Cậu tin rằng người bạn thân nhất của mình, dù có đôi chút cực đoan về góc nhìn điều tra, vẫn luôn đứng về phía ánh sáng. "Tớ chờ bài báo của cậu đó nha, không biết một cảnh sát tương lai như tớ cậu sẽ viết về tớ như thế nào đây?" - Ethan nói với giọng đầy trêu chọc "Cậu đừng có vẽ bản đồ thành con gà béo là đư—" Noah chưa kịp dứt câu đã bị Ethan đạp vào thùng carton khiến cậu ngã lăn ra sàn phát ra một tiếng huỵch đau điếng. Cậu ngẩn mặt lên đã thấy Ethan mím chặt môi, ngượng đỏ cả mặt. "Này, cái tên khốn này!" Noah vừa cười vừa phủi bụi trên áo, xua đi cơn đau ở khuỷu tay. Ethan vội vàng chìa tay ra kéo Noah đứng dậy, giọng vẫn còn chút lúng túng vì cú đạp hơi quá đà: "Xin lỗi, xin lỗi mà! Tớ chỉ định đùa một chút thôi. Ai bảo cậu dám chê kỹ năng vẽ của tớ chứ?" Noah chỉnh lại cổ áo, nhìn người bạn thân đang bối rối trước mặt. Trong một khoảnh khắc, sự ấm áp của bốn năm qua như một làn sóng dịu dàng tràn về, khiến trái tim Noah chợt thắt lại. Cậu suýt chút nữa đã quên mất rằng, gạt bỏ mọi âm mưu và hận thù sang một bên, Ethan vẫn chỉ là người bạn tốt luôn bảo vệ cậu từ những điều nhỏ nhặt nhất. Noah thở dài, ánh mắt bớt đi phần sắc sảo, thay vào đó là sự dịu dàng: "Thôi được rồi, tớ thua. Bản đồ của cậu... ít nhất thì nó cũng giúp chúng ta không bao giờ bị lạc." Cái bầu không khí căng thẳng của buổi dọn dẹp tan biến trong chốc lát. Ethan vỗ mạnh vào vai Noah, gương mặt trở lại vẻ nghiêm túc đầy tin tưởng: "Tớ biết mà. Dù thế nào thì chúng ta vẫn là một đội. Cứ theo đuổi sự thật đi, Noah. Tớ tin vào cái cách cậu nhìn đời. Dù thế nào thì tớ vẫn luôn tin tưởng vào những gì cậu làm." Noah gật đầu, sự tử tế trong mắt cậu hiện lên rõ nét đến mức chính cậu cũng phải rùng mình. "Cảm ơn, Ethan. Nhờ cậu mà tớ hiểu rằng, đôi khi muốn làm sáng tỏ sự thật, người ta cần phải tin tưởng vào quy trình. Tớ sẽ bắt đầu hành trình của mình ở phía Bắc. Đó sẽ là cách tớ đóng góp cho xã hội theo cách của một nhà báo." Ethan không hề biết rằng, mỗi lời Noah nói ra đều là một kịch bản đã được dàn dựng. Noah không phản đối lý tưởng của Ethan, cậu đang tiếp tay cho niềm tin đó. Cậu muốn Ethan an tâm hoàn toàn, để Ethan không bao giờ nghi ngờ khi thấy những hồ sơ bị mất tích, hay những vụ án treo được lật lại. Một sự phản bội ngọt ngào nhất là sự phản bội được bọc trong những lời hứa hẹn về tương lai... Chợt Noah lấy từ trong túi ra một phong bì dày. Đó là thành quả của bốn năm làm thêm tại các tiệm ăn, và cả những công việc điều tra nhỏ lẻ bí mật cùng với các tiền giải thưởng viết báo. Cậu đặt nó lên thùng carton trước mặt Ethan. "Đây là số tiền mà nhà cậu đã giúp tớ hồi ở Blackwood, khi ba mẹ tớ mất. Tớ đã làm thêm suốt bốn năm qua để trả lại này, mặc dù tớ biết vẫn chưa đủ." Ethan sững người, bàn tay đang cầm cuộn băng keo buông thõng. Cậu nhìn cái phong bì, gương mặt nhăn đến mức khó coi "Cậu làm cái quái gì vậy, Noah? Chúng ta là anh em! Nhà tớ giúp cậu vì đó là chuyện phải làm, chứ không phải vì tớ cho cậu vay nợ! Cậu đang sỉ nhục tình bạn của chúng ta đấy à?" Noah vẫn kiên quyết đẩy phong bì về phía bạn, rồi lấy ra một chiếc máy ảnh phim cũ vật mà cậu đã dùng để chụp những bức ảnh đầu tiên khi mới vào đại học. "Đây là cho cậu. Tớ muốn mình được thanh thản. Tớ muốn bắt đầu lại mọi thứ mà không mang theo bất cứ thứ gì trước khi bước vào thế giới của mình." Ethan nhìn chiếc máy ảnh, rồi lại nhìn Noah, ánh mắt cậu hiện rõ sự không hiểu: "Noah, cậu nghiêm túc chứ? Cậu nói như thể cậu sẽ đi vào một nơi mà không bao giờ quay lại được vậy." Noah mỉm cười, nụ cười nhẹ tênh như không: "Đó chỉ là cách tớ nhắc nhở bản thân rằng mình đã tốt nghiệp đại học, và giờ là lúc phải để lại những thứ cũ kỹ phía sau. Cậu giữ lấy nó đi, xem như một kỷ niệm về thời sinh viên của hai đứa mình. Với tớ sẽ mua cái máy mới nên chắc cũng không cần máy cũ này nữa đâu" Sự nghiêm túc của Noah khiến Ethan không thể thốt nên lời. Cậu cảm nhận được một sự chia cắt, một sự thanh toán mang tính tâm linh hơn là vật chất. Ethan lặng lẽ nhận lấy máy ảnh, nhìn món đồ cũ mang hơi thở của quá khứ, rồi lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ trao cho Noah. Bên trong là một bộ dụng cụ đa năng (Multi-tool) quân dụng, nhỏ gọn, bằng thép không gỉ, sắc bén và bền bỉ. Nó không hào nhoáng, nhưng nó thực dụng và tàn nhẫn hơn. "Để cậu sửa chữa những gì cần thiết trong những chuyến đi," Ethan nói, giọng trầm xuống, mang theo nỗi buồn man mác. "Giữ lấy. Dù cậu có đi đâu, làm gì, đừng để cái sự khắc nghiệt ăn mòn cậu." Noah nhận lấy, cảm nhận sức nặng của thép trong lòng bàn tay. Chiếc Multi-tool này là sự trân trọng của Ethan dành cho con đường mà cậu chọn, dù Ethan không biết cái giá phải trả của con đường ấy là gì. "Ôm một cái chứ?" - Noah Noah hiểu rằng đây là cái ôm cuối cùng của họ. Cậu không muốn nợ ai bất cứ điều gì, vì khi bắt đầu cậu không muốn có bất kỳ lý do gì để dừng lại, ngay cả khi đó là tình bạn. Sự sòng phẳng này là cách cậu bảo vệ Ethan, tách biệt người bạn thân của mình khỏi thế giới đen tối mà cậu sắp bước vào. Khi cầm chiếc Multi-tool lên, Noah biết rằng từ nay về sau, cậu sẽ tự tay tháo rời từng mảnh của cái hệ thống đã giết chết gia đình mình, bằng chính công cụ mà người bạn công an của cậu đã trao tặng. ---------------------------------------------------------------------------------------------- Ga tàu Boston lúc tờ mờ sáng đầy sương mù, bao phủ lấy cả sân ga. Ethan tiễn bạn, nụ cười vẫn chân thành nhưng thoáng chút gượng gạo sau cuộc đối thoại chiều qua. Cậu đứng đó, bộ đồng phục cảnh sát phản chiếu ánh đèn vàng vọt của nhà ga. "Viết bài báo để đời đi nhé!" Ethan nói, vỗ mạnh vào vai Noah. "Tớ sẽ đợi đọc nó trên những tờ báo lớn." Noah bắt tay bạn, cái bắt tay cứng như sắt, không hề buông lỏng. Ánh mắt cậu nhìn sâu vào mắt Ethan, một sự nhìn nhận lần cuối cùng trước khi lằn ranh được vẽ ra. "Sẽ là bài báo quan trọng nhất cuộc đời tớ. Tớ hứa sẽ làm rạng danh ngành báo chí, cũng như cách cậu sẽ làm rạng danh lực lượng cảnh sát." Đó không phải là một lời nói dối, nhưng đó là một lời hứa mang hai nghĩa hoàn toàn khác nhau. Ethan tin rằng đó là một tác phẩm báo chí vạch trần cái ác để củng cố niềm tin vào công lý. Noah, trong lòng, đã thầm thề rằng đó sẽ là bài báo kết liễu những kẻ đã nắm giữ tấm lưới thép. Khi con tàu chuyển bánh, âm thanh sắt thép nghiến vào nhau vang lên khô khốc. Noah nhìn qua khung cửa sổ, bóng hình Ethan dần nhỏ lại rồi khuất vào màn sương. Ethan vẫn đứng đó, là hiện thân của ánh sáng, của niềm tin vào sự công bằng và những quy trình minh bạch. Noah không quay đầu lại. Cậu biết rằng mình không thể quay lại con đường đó nữa. Lựa chọn chấp nhận một định mệnh hoàn toàn khác biệt. Họ không thù hận, họ chỉ đang đi về hai phía của một lằn ranh. Noah nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tàu đập, lòng cậu bắt đầu nguội lạnh như sắt thép. Cậu không hề cảm thấy tội lỗi khi lừa dối Ethan. Với Noah, đây là cách duy nhất để bảo vệ bạn mình. Nếu Ethan biết sự thật, Ethan sẽ trở thành kẻ đồng phạm, hoặc tệ hơn, sẽ ngăn cản cậu. ---------------- Tàu dừng lại ở bìa rừng phía Bắc hoang vắng, nơi những ngọn núi cao phủ sương che khuất bầu trời. Noah bước xuống, bỏ lại chiếc vali của sinh viên đại học. Cậu thay bộ lễ phục bằng bộ trang phục trekking màu tối, cứng cáp và kín đáo, chuẩn bị cho những ngày tháng lang bạt. Cậu tiến vào một quán rượu tồi tàn bên bìa rừng, nơi ánh sáng hiếm hoi từ ngọn đèn dầu lờ mờ chẳng đủ xua tan bóng tối. Mùi thuốc lá rẻ tiền, hơi rượu nồng nặc và sự im lặng quái dị bao trùm không gian. Những gã đàn ông có vết sẹo trên mặt, những kẻ lang bạt với ánh mắt sắc lạnh đang im lặng ngồi quanh các bàn gỗ, thỉnh thoảng nhìn gã lạ mặt mới bước vào. Chúng quét qua Noah một gã thanh niên không có sự sợ hãi, phong thái điềm tĩnh đến đáng ngờ. Noah tiến đến bàn của một kẻ được gọi là "kẻ dẫn đường", một gã đàn ông có khuôn mặt khắc khổ và đôi tay đầy vết chai sạn. Gã là Garrick thường được mệnh danh là kẻ dẫn đường, gã là một kẻ máu lạnh sẵn sàng giết cả gia đình của mình chỉ vì lợi ích cá nhân. Cậu ném lên mặt bàn một mảnh giấy ghi ký hiệu đầu mối duy nhất cậu có được sau bao ngày lần mò trong các dữ liệu mật. Gã ngước nhìn cậu, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác trước khi gật đầu ra hiệu. Cánh cửa quán rượu đóng sầm lại phía sau cậu, ngăn cách tiếng gió gào thét của núi rừng bên ngoài với bầu không khí mùi âm mưu bên trong. Noah biết, từ giây phút này, danh tính sinh viên Noah đã chết. Không còn luận văn, không còn những tranh luận về lý tưởng, không còn Ethan. Bước xuống căn hầm, ở một nơi như nhà giam. Cậu ngồi xuống ghế, cảm nhận được hơi lạnh từ mặt bàn gỗ, và bắt đầu cuộc đời mới một cuộc đời mà ánh sáng của luật pháp không bao giờ soi tới được, nơi công lý được thực thi bằng những vết sẹo và máu.
Chương trước Đã hết chương
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ