Chương 28: Trang Giấy Trắng

Chiều tối ngày 27 tháng 8 năm 2018. Bốn ngày đã trôi qua kể từ buổi sáng Noah quyết định bước ra khỏi bóng tối. Cơn sốt dai dẳng cuối cùng cũng đã rút lui hoàn toàn, để lại sau lưng những cơn mê sảng đẫm mồ hôi và những khoảng trống vô định trong trí nhớ. Noah đứng trước gương, quan sát gương mặt mình gầy đi, hốc hác, nhưng đôi mắt đã bớt đi vẻ đờ đẫn. Vết thương trên tay cậu đang lên da non, những lớp gạc vướng víu khó chịu đã được thay bằng một dải băng mỏng hơn. Cậu cử động các ngón tay, cảm nhận sự linh hoạt trở lại. Những cơn đau nhói không còn hành hạ cậu mỗi khi cầm bút, thay vào đó là một cảm giác tê nhẹ, như một lời nhắc nhở rằng cơ thể này đang thực sự hồi sinh. Căn phòng tầng hai trong căn nhà đã biến thành một trạm chỉ huy nhỏ đầy trật tự. Những xấp tài liệu, vài cuốn sách về lý luận báo chí và những tờ ghi chú được dán kín lên mặt bàn, không còn vương vãi như trước. Noah và Ethan đang trong những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, dành phần lớn thời gian để chuẩn bị cho năm học mới tại đại học Boston. Noah đang theo học chuyên ngành Báo chí với khát vọng tìm kiếm sự thật đằng sau những con chữ, trong khi Ethan lại nỗ lực trau dồi cho con đường trở thành cảnh sát. Sự khác biệt về ngành học này lại trở thành điểm tựa cho cả hai. Ethan cung cấp cho Noah tư duy sắc bén của một người thực thi pháp luật, còn Noah giúp Ethan nhìn nhận vấn đề dưới góc độ phân tích thông tin và phản biện xã hội. "Này, xem thử đống dữ liệu từ các vụ án cũ mà tớ thu thập được này" Ethan vừa nói vừa đẩy xấp tài liệu mô phỏng điều tra về phía Noah. "Mấy ông thầy ở trường cảnh sát chỉ dạy quy trình thôi, nhưng tớ thấy cái cách cậu phân tích thông tin còn sắc bén hơn nhiều. Cậu thử nhìn xem, liệu có điểm nào trong cách báo cáo bằng chứng này mà người ta đã cố tình lờ đi không?" Noah gật đầu, cây bút trên tay vẫn không ngừng nghỉ. Cậu không chỉ nhận lấy tài liệu, mà ngay lập tức bắt đầu mổ xẻ chúng. Trong khi Ethan cung cấp cái nhìn của một người thực thi pháp luật, thì Noah với tư duy của một sinh viên báo chí tương lai lại nhìn ra những kẽ hở trong câu chữ và sự thiếu nhất quán trong các báo cáo hiện trường. Noah chỉ vào một dòng trong báo cáo: "Ethan, cậu nhìn này! Ở đây, họ mô tả thời gian xảy ra sự việc rất mơ hồ. Nếu đây là một vụ án điều tra, thì khoảng trống thời gian này chính là nơi hung thủ đã tẩu thoát." Noah không hề thụ động nghe Ethan chỉ dẫn: Ngược lại, chính cậu mới là người chỉ ra những điểm mù mà ngay cả một sinh viên cảnh sát như Ethan cũng dễ dàng bỏ lỡ. Đây là sự bổ trợ của hai tư duy sắc bén đang tìm cách giải mã những mảng tối của xã hội. Mỗi dòng tin cậu viết ra, mỗi phân tích cậu đưa ra, đều là một mảnh ghép của thế giới mà cậu đang cố gắng bóc trần. Trong lúc Noah nói, Ethan nhìn chăm chú vào từng ánh mắt cử chỉ cậu, một sự nhẹ nhõm ánh lên trong mắt. Cậu biết rằng Noah đã thực sự quay trở lại. Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa vang lên, theo sau là giọng nói dịu dàng của mẹ Ethan: "Hai đứa ơi, xuống ăn tối đi. Mẹ chuẩn bị xong rồi." Noah và Ethan cùng đứng dậy bước xuống nhà. Mùi thức ăn thơm nồng lan tỏa khắp không gian, mang lại cảm giác bình yên đến lạ lùng. Bữa cơm gia đình hôm nay ấm cúng hơn thường ngày, mẹ Ethan gắp thêm thức ăn cho Noah, bà ân cần nói về lịch trình của mình: "Sáng mai ba mẹ sẽ về nhà. Nhà thuê này tuy gần trường cho các con tiện đi lại, nhưng ở đây cũng khá bất tiện, các con nhớ chú ý khóa cửa cẩn thận. Còn chuyện ăn uống, đừng có mà chỉ ăn mì gói hay đồ ăn nhanh, hai đứa phải biết tự chăm sóc bản thân. Mẹ có để lại một ít tiền mặt trong ngăn kéo bàn, thiếu gì thì cứ bảo mẹ." Ethan vừa ăn vừa nghe mẹ dặn, cậu cười khà khà rồi xen ngang: "Mẹ yên tâm đi, có con ở đây canh chừng rồi. Với lại, sáng mai mẹ về là con có chỗ ngủ tử tế rồi. Chứ mấy hôm nay nằm dưới sàn phòng Noah, người con sắp thành con tôm khô đến nơi rồi đây này." Noah bật cười. Cậu hiểu Ethan đã phải nhường nhịn mình thế nào trong những ngày qua: "Cậu nên mừng vì cái sàn gỗ nó không biết nói, chứ không nó đã đuổi cậu từ lâu rồi." Sự gượng gạo trong cậu đã biến mất từ lúc nào không hay. Bữa tối kết thúc trong sự bình yên, không còn những ánh nhìn dò xét hay lo âu như những ngày đầu tiên cậu đặt chân đến đây. Ba mẹ Ethan dù có chút lo lắng cho Noah, nhưng khi thấy cậu ăn uống đàng hoàng và trò chuyện rành mạch, họ cũng an tâm hơn nhiều. Họ hiểu rằng, dù không thể xóa sạch quá khứ, nhưng Noah đã tìm thấy một điểm tựa để đi tiếp. Sau khi phụ giúp dọn dẹp, Noah và Ethan trở lại căn phòng tầng hai. Màn đêm Boston đã bao trùm thành phố. Những ánh đèn cao áp hắt lên khung cửa sổ, tạo nên một vệt sáng trải dài trên mặt bàn làm việc. Trong lúc Ethan bận rộn sắp xếp lại mấy cuốn giáo trình vào ba lô, Noah tìm một cuốn sổ ghi chú trống ở ngăn kéo dưới cùng của chiếc bàn học để ghi lại vài ý tưởng vừa nảy ra. Tay cậu chạm phải một vật lạ. Cậu kéo ngăn kéo ra, là một cuốn nhật ký bìa da đã sờn cũ. Đó là cuốn nhật ký cậu đã bỏ quên từ ngày kể từ sau vụ tai nạn thảm khốc ấy. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng Noah. Cậu chạm tay vào lớp bìa da sờn cũ. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay lướt qua những đường gân trên mặt da, một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cậu, sự run rẩy của một người vừa vô tình chạm vào một cái xác đã bị chôn vùi. Cậu mở cuốn sổ ra. Nét chữ của những ngày trước hiện lên, nắn nót, tròn trịa, đầy ắp sự ngây thơ của một kẻ chưa từng biết đến bóng tối. Noah nhìn chằm chằm vào đó, bàng hoàng nhận ra mình gần như không còn nhận ra chính mình. Một nhịp thở nghẹn lại nơi lồng ngực. Noah siết chặt cuốn sổ, những đốt ngón tay trắng bệch. Noah của hiện tại, với vết sẹo trên tay và đôi mắt đã quen nhìn thấu những mảng tối, đang đứng đây, như một kẻ ngoại đạo nhìn vào cuộc đời của một người đã chết. Cậu lật sang trang giấy trắng tinh khôi, trang giấy lẽ ra đã được lấp đầy bởi những dòng nhật ký vào ngày 14 tháng 8, ngày định mệnh đã cướp đi tất cả. Đêm hôm đó, Noah đứng bên cửa sổ nhìn xuống phố xá tấp nập. Cậu mở cuốn nhật ký ra, viết những dòng chữ, theo đúng cái cách mà cậu của quá khứ vẫn hay làm: *Ngày 27 tháng 8 năm 2018. Mọi thứ bắt đầu trở lại đúng vị trí của nó.* Dưới những đổ nát của quá khứ, cậu đã tìm thấy một hạt giống của sự tỉnh táo. Dù con đường phía trước còn chông gai, nhưng lần đầu tiên, Noah cảm thấy mình đang nắm giữ chính vận mệnh của bản thân. Cậu xoay người, nhìn Ethan đang say sưa với những dòng giáo trình, rồi nhìn sang khoảng trống ở góc phòng, nơi Ethan sẽ sớm dọn đi để trả lại không gian cho cậu. Mọi sự thay đổi đều là những bước đi cần thiết. Noah hít một hơi sâu, không khí của đêm cuối hè tràn vào lồng ngực, mát lạnh và đầy sự sống. Cậu đã sẵn sàng cho ngày mai, cho sự thật, và cho tất cả những gì đang chờ đợi phía trước. Cánh cửa của quá khứ đã khép lại, và cánh cửa của hiện tại đang dần mở, đón chờ một Noah kiên định hơn bao giờ hết. "Ngủ thôi! Ethan."
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ