Tiếng bản tin thời sự vừa dứt thì tiếng gõ cửa vang lên. Cánh cửa chính vốn không đóng từ đêm hôm trước khi Ethan rời đi, nay bị một bàn tay đẩy nhẹ ra.
Một người đàn ông mặc bộ âu phục màu xanh đen, tay cầm một chiếc cặp da đắt tiền bước vào. Gã là luật sư đại diện của tập đoàn Griffin.
Gã bước vào nhà một cách chậm rãi, lịch sự. Ánh mắt gã lướt qua đống mảnh vỡ thủy tinh dưới sàn, lách người né qua một cách chuyên nghiệp rồi dừng lại trước chiếc sofa nơi Noah đang nằm.
Gã không hề lộ ra một biểu cảm khinh miệt hay thương hại nào, gương mặt hoàn toàn là một lớp mặt nạ công sở lạnh lùng, máy móc.
Gã luật sư rút từ trong cặp ra một tập hồ sơ dày, đặt nhẹ nhàng xuống góc bàn, rồi nhìn Noah bằng đôi mắt vô cảm dưới gọng kính cận:
"Cậu Carter. Tôi là luật sư đại diện pháp lý của gia đình Griffin. Tôi đến đây để thông báo về phương án giải quyết hậu quả vụ tai nạn ngày 14 tháng 8."
Noah không ngồi dậy, cậu chỉ nghiêng đầu nhìn gã. Ánh mắt của cậu lúc này trống rỗng và lạnh lẽo đến mức khiến gã luật sư phải khựng lại, nhưng gã nhanh chóng lấy lại tông giọng đều đều của mình:
"Bản tin thời sự vừa rồi chắc cậu cũng đã nghe. Về mặt pháp lý, ba của cậu là người gây ra lỗi hoàn toàn trong vụ va chạm, dẫn đến thiệt hại nghiêm trọng về tài sản cho thân chủ của tôi, đồng thời gây ảnh hưởng đến chiếc xe thứ ba tại hiện trường. Số tiền bồi thường vượt xa giá trị bảo hiểm, và lệnh kê biên căn nhà này đã được tòa án phê duyệt."
Gã luật sư đẩy nhẹ tập hồ sơ về phía Noah, ngón tay gõ nhẹ lên trang giấy:
"Tuy nhiên, ông Victor Griffin, ông ấy hiểu hoàn cảnh hiện tại của cậu: ba mẹ đều đã mất, bản thân cậu chỉ vừa đủ tuổi thành niên. Vì vậy, phía chúng tôi đề xuất một Bản thỏa thuận dân sự. Thân chủ của tôi quyết định tự nguyện rút đơn yêu cầu bồi thường thiệt hại tài sản, đồng thời sẽ tác động để tòa án hủy bỏ lệnh niêm phong, kê biên căn nhà này. Cậu sẽ giữ lại được nơi ở."
Hắn dừng lại một chút, lật đến trang cuối cùng, nơi có một ô trống ký tên:
"Đổi lại, với tư cách là người thừa kế và đại diện hợp pháp duy nhất của gia đình Carter, cậu cần ký vào biên bản này để đóng hồ sơ vụ án dưới hình thức thỏa thuận dân sự hòa giải. Tiết kiệm thời gian cho cả hai bên. Cậu thấy sao?"
Một cái bẫy tâm lý được bọc trong một lớp nhung lụa. Gã luật sư không hề ép buộc, không hề đe dọa. Gã chỉ đưa ra một bài toán thực tế.
Noah chưa hề biết thế lực thực sự của tập đoàn Griffin lớn đến mức nào, nhưng bản năng và lòng tự trọng của cậu đủ tỉnh táo để nhận ra sự sỉ nhục ẩn sau tờ giấy ấy:
Ký tên đồng nghĩa với việc cậu tự tay đóng dấu lên bản án "say rượu lái xe lấn làn" của ba mình, đổi lấy sự bố thí và một mái nhà để chui ra chui vào.
Sự xuất hiện của gã nhân chứng trên tivi, kết hợp với lời đề nghị ban ơn của gã luật sư trước mặt giống như một giọt nước tràn ly.
Cơn sốt hầm hập và sự tê liệt, buông xuôi trong cơ thể Noah đột ngột co rút lại. Nó không biến mất, mà đông cứng thành một khối u uất, lỳ lợm và căm phẫn tột cùng.
Lòng tự trọng bị tổn thương sâu sắc không cho phép cậu cúi đầu nhận sự tha thứ từ những kẻ đã hại chết ba mẹ mình rồi lại đóng vai nạn nhân nhân từ.
Noah chậm rãi chống tay ngồi dậy. Những mảnh thủy tinh găm dưới lòng bàn tay phải bị ép lại, rỉ ra một chút máu loãng lẫn mủ vàng..
Cậu dùng bàn tay trái lành lặn, dứt khoát cầm lấy tập hồ sơ đẩy trả lại về phía gã luật sư.
"Tôi không ký"
Giọng nói của Noah khàn đặc. Cậu ngước mắt lên, khóa chặt ánh nhìn của mình vào gương mặt gã đàn ông đeo kính: "Đi ra khỏi nhà tôi."
Gã luật sư nhìn tập hồ sơ bị đẩy trả, lông mày hơi nhếch lên một chút. Gã không hề tức giận, chỉ điềm tĩnh để lại giấy tờ xếp gọn. Gã đứng thẳng người, chỉnh lại cổ áo vest, buông lại một câu nói bằng chất giọng đều đều trước khi quay lưng:
"Cậu Carter, tôi hy vọng cậu hiểu rằng sự bốc đồng của cậu không thể thay đổi được phán quyết của pháp luật. Nếu cậu từ chối ký, khi lệnh niêm phong có hiệu lực, cậu sẽ phải rời khỏi đây với hai bàn tay trắng. Lúc đó, ngay cả một chỗ để đặt tro cốt của ba mẹ cậu cũng sẽ không có. Chào cậu."
Tiếng bước chân của gã luật sư xa dần rồi khuất hẳn sau thềm cửa.
Noah đứng dậy. Đôi chân cậu run rẩy nhưng vững chãi hơn bao giờ hết. Cậu bước đến trước chiếc tivi cũ, dứt khoát ấn nút tắt phụt. Màn hình xanh lét co lại thành một chấm trắng nhỏ rồi biến mất vào bóng tối.
Căn nhà của gia đình Carter trở lại với sự im lặng vốn có của nó. Nhưng lúc này, cái đầu của Noah đã chuyển sang một trạng thái hoàn toàn khác. Sự đau buồn, sầu thảm của một đứa trẻ bị bỏ rơi đã biến mất, thay vào đó là một sự lỳ lợm, lạnh lẽo và chấp nhận đối đầu.
Cậu siết chặt chiếc đồng hồ quả quýt trong tay. Hướng đi của chiếc la bàn đã lệch, ngôi nhà sắp bị mất, nhưng Noah biết, từ giây phút này, cuộc đời cậu chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất:
Tìm ra sự thật và bắt những kẻ đứng sau bản tin ngày hôm nay phải trả giá.