Chương 20: Bản Tin

Ngày 16 tháng 8 năm 2018 Cơn mưa hôm trước đã tạnh từ lâu, để lại một căn nhà sũng nước do cánh cửa chính không đóng, khiến nước mưa từ bên ngoài tạt vào trong. Bên trong phòng khách, không gian chìm trong một thứ bóng tối tù túng. Mùi gỗ ẩm, mùi nước mưa tạt qua cửa hòa lẫn với mùi thuốc sát trùng vương lại trên quần áo của Noah tạo nên một thứ bầu không khí trì trệ, ngột ngạt giống như một vùng nước đọng lâu ngày. Noah nằm im trên chiếc sofa da sần sùi ở góc phòng. Cậu nằm nghiêng, co hai đầu gối sát vào lồng ngực trong một tư thế phòng thủ tuyệt đối. Cơ thể cậu đang nóng lên vì một trận sốt nhẹ do vết thương ở tay mưng mủ. Cậu không còn sức để khóc, không còn sức để di chuyển, và cũng chẳng màng đến việc dọn dẹp đống mảnh vỡ thủy tinh của chiếc cốc bị đập tan tành chiều qua. Những mảnh vụn ấy vẫn nằm rải rác dưới sàn gỗ, phản chiếu những vệt sáng yếu ớt lọt qua khe rèm. Cả căn nhà không một tiếng động. Noah chìm vào trạng thái tê liệt cảm xúc hoàn toàn. Cậu biết lệnh niêm phong nhà đang đếm ngược từng ngày, cậu biết ngày mai cậu phải đến bệnh viện nhận xác ba mẹ, nhưng đại não cậu lúc này giống như một mặt hồ đóng băng, không một gợn sóng. Cậu chỉ nằm đó, dùng bàn tay lành lặn còn lại ôm chặt lấy chiếc đồng hồ vào sát lồng ngực. Nỗi sầu thảm cùng cực của một đứa trẻ bị băm vằn đang gặm nhấm cậu từng phút một. Cậu tự bỏ đói bản thân, cự tuyệt với mọi thứ âm thanh, ánh sáng bên ngoài, tự giam mình vào nấm mồ im lặng này như một cách tự trừng phạt. Sự im lặng chết chóc ấy kéo dài cho đến đúng 12 giờ 30 phút trưa. Chiếc tivi cũ đặt trên kệ gỗ phòng khách vô tình được bật từ chiều hôm trước mà không ai tắt, màn hình suốt mấy tiếng qua chỉ phát ra những dải ánh sáng xanh lét chập chờn vô tri. Nhưng đúng vào khoảnh khắc kim đồng hồ chạm cột mốc giữa ngày, nhạc hiệu bản tin thời sự địa phương đột ngột vang lên. Giọng của nữ phát thanh viên vang lên đều đặn, tròn vành rõ chữ, mang một tông giọng chuyên nghiệp nhưng khách quan đến mức tàn nhẫn: "Tiếp tục thông tin về vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra trên Đại lộ Rừng Thông vào khuya ngày 14 tháng 8. Theo báo cáo mới nhất từ cơ quan điều tra thị trấn Blackwood, nguyên nhân ban đầu đã được xác định rõ ràng." "Vào thời điểm trên, chiếc xe sedan màu xám đời cũ mang biển số 72X-491... do một nam tài xế địa phương điều khiển đã uống rượu, chạy với tốc độ cao và không làm chủ được trong điều kiện thời tiết xấu. Chiếc xe mất lái, lấn sang vạch kẻ liền ở làn đường đối diện và va chạm trực diện với một chiếc siêu xe thể thao đang lưu thông, và khiến chiếc xe phía sau bị hư hỏng nhẹ." Noah không nhúc nhích, nhưng đôi mắt đen sẫm của cậu từ từ mở ra. Từng chữ, từng câu từ chiếc tivi rót vào tai cậu như những giọt axit. "Vụ va chạm kinh hoàng đã khiến người phụ nữ đi cùng ở ghế phụ tử vong ngay tại chỗ, cabin biến dạng. Người đàn ông điều khiển chiếc xe sedan dù đã được lực lượng y tế khẩn trương đưa đi cấp cứu, nhưng do chấn thương ngực và sọ não quá nặng, nạn nhân cũng đã trút hơi thở cuối cùng tại Bệnh viện Trung tâm vào đêm qua...Và sau đây là đoạn phỏng vấn của hai nạn nhân" Màn hình tivi chuyển cảnh. Một đoạn clip phỏng vấn ngắn hiện lên. Gương mặt của người đàn ông trung niên được làm mờ bằng những ô vuông kỹ thuật số, giọng nói cũng bị bóp nghẹt, méo tiếng qua bộ lọc âm thanh. Dòng chữ chú thích dưới màn hình ghi rõ: *"Anh K*** B*** - Nhân chứng"* Gã nhân chứng quả quyết trước ống kính máy quay: "Lúc đó trời mưa, bão lớn lắm. Tôi đang lái xe đi ngay phía sau thì thấy chiếc xe sedan phía trước đột ngột lạng lách, rồi tăng tốc lấn hẳn sang làn đường đối diện....Thật sự tôi cũng rất sợ hãi" Ngay sau đó, hình ảnh sảnh bệnh viện Central hiện ra. Trên chiếc xe lăn chuyên dụng, thiếu gia Tyler Griffin con trai của ông trùm địa ốc Victor Griffin xuất hiện với một miếng băng gạc nhỏ màu trắng dán trên trán. Gương mặt gã lộ vẻ phờ phạc, hoảng loạn nhưng lại cố tỏ ra bao dung trước hàng chục ống kính phóng viên: "Lúc đó bão lớn, tầm nhìn rất hạn chế... Tôi chỉ kịp thấy chiếc xe đối diện loạng choạng rồi lao thẳng về phía mình với tốc độ rất nhanh. Mọi chuyện xảy ra chỉ trong vòng vài giây. Tôi... tôi thực sự rất tiếc cho gia đình nạn nhân bên đó. Không ai muốn điều này xảy ra cả..." Bản tin khép lại bằng lời kết luận đanh thép của nữ biên tập viên: "Vụ tai nạn thương tâm một lần nữa là hồi chuông cảnh tỉnh cho người dân khi tham gia giao thông trong mùa mưa bão. Sự coi thường pháp luật, chạy quá tốc độ và việc nghi vấn sử dụng chất kích thích khi điều khiển phương tiện sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của bản thân và gây nguy hiểm cho xã hội. Hiện tại, cơ quan chức năng đang hoàn tất hồ sơ vụ án..." Những lời bình luận vô căn cứ nhưng đầy tính định hướng ấy vang vọng khắp căn phòng khách tối tăm. Danh dự của ba cậu một nhà báo kỳ cựu luôn tuân thủ luật pháp, một người đàn ông cả đời chính trực giờ đây đã bị bôi bẩn, bị đem ra làm bia đỡ đạn cho truyền thông công khai chà đạp khi thi thể của ông còn chưa kịp khâm liệm.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ