Ngày 15 tháng 8 năm 2018.
Bình minh lười biếng nhô lên khỏi đường chân trời, nhưng không gian bên trong ngôi nhà lại chìm trong một thứ bóng tối tù túng đến nghẹt thở. Những tấm rèm cửa dày màu xám được khép chặt, ngăn cách hoàn toàn thế giới rực rỡ ngoài kia với nấm mồ im lặng của gia đình Carter.
Noah không bật đèn. Cậu chậm rãi tiến về phía chiếc ghế sofa bằng da sần sùi ở góc phòng khách, ngồi thụp xuống như một cái bóng vô hình. Cậu ngồi bất động, hai tay buông thõng giữa hai đùi, đôi mắt nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định.
Ngôi nhà này từng là nơi ấm áp nhất, nhưng bây giờ, mỗi một mét vuông của nó đều là một vết dao rỉ máu. Trên thành chiếc ghế đối diện, chiếc áo khoác kaki sờn vai của ba vẫn vắt hờ hững ở đó, hình dáng nếp gấp vẫn còn in hằn như thể người chủ của nó vừa mới đứng lên đi pha một tách cà phê.
Trên chiếc bàn trà bằng gỗ sồi, đĩa bánh ngọt mẹ cậu làm từ sáng hai hôm trước, lớp màng bọc thực phẩm bọc bên ngoài bị hơi nước làm cho nhạt nhòa. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn, ngoại trừ việc những người tạo ra chúng sẽ không bao giờ trở về nữa.
Noah cảm thấy cơ thể mình đang đình công. Đôi môi cậu khô khốc, nứt nẻ đến mức rỉ máu khi cậu cử động cơ hàm. Lòng bàn tay phải nơi cậu đã dùng hết sức bình sinh để bóp chặt chiếc la bàn bằng bạc đúc giờ đây bắt đầu sưng tấy lên.
Những vệt máu tươi đã khô lại thành một màu nâu xỉn, dính chặt lấy những mảnh kính vỡ li ti còn găm sâu dưới da thịt. Vết thương không được sát trùng bắt đầu mưng mủ, truyền đi những cơn đau giật nhói lên tận thái dương, kéo theo một trận sốt nhẹ khiến đầu óc cậu lơ mơ, nửa tỉnh nửa mê.
Khoảng 8 giờ sáng, tiếng chuông cửa vang lên, đều đặn rồi im bặt. Qua khe hở nhỏ dưới chân cửa, Noah thấy bóng dáng của ba Ethan. Ông đặt một chiếc giỏ đựng hộp thức ăn nóng hổi xuống thềm cửa, đứng im lặng một hồi lâu, thở dài rồi bước đi.
Mùi súp gà và bánh mì nướng thơm phức theo khe cửa lọt vào nhà. Nhưng khi thứ mùi vị ấy chạm vào khứu giác của Noah, một cơn buồn nôn kịch liệt bỗng dâng lên tận cổ họng. Cậu ôm lấy lồng ngực, nôn khan một hồi dài cho đến khi khóe mắt đỏ hoe. Cậu không ăn, tuyệt đối không chạm vào một hạt cơm hay một ngụm nước nào.
Nỗi đau đớn tột cùng chuyển hóa thành chứng tội lỗi của kẻ sống sót. Noah tự trừng phạt bản thân. Cậu nghĩ rằng việc mình được ngồi đây, được hít thở bầu không khí này trong khi ba mẹ đang nằm lạnh ngắt trong ngăn tủ nhà xác bệnh viện là một tội ác. Mỗi một miếng ăn nuốt vào lúc này đều là sự phản bội đối với xương máu của họ.
Bên ngoài, trận mưa giông mùa hè sau một khoảng lặng ngắn ngủi lại bắt đầu rả rích trút xuống. Tiếng nước mưa đập vào cửa kính tạo nên những âm thanh lộp bộp, hòa cùng tiếng *tích tắc... tích tắc...* đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường. Hai thứ âm thanh ấy như bóp nghẹt không gian, giam cầm Noah trong một nhà tù của sự im lặng và tội lỗi.
Đến giữa trưa, sự yên lặng ấy bị cắt ngang bởi những âm thanh rung lên bần bật từ chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn.
Màn hình liên tục sáng lên. Những dãy số lạ hoắc, không có trong danh bạ, dồn dập gọi đến. Có những cuộc gọi từ các đầu số của các tòa soạn báo thành phố, có những cuộc gọi từ những người họ hàng xa bắn đại bác mới tới, những kẻ cả năm không một lời hỏi thăm, giờ đây gọi đến bằng thứ giọng điệu tò mò, gặng hỏi xem thực hư vụ tai nạn ra sao.
Noah nhìn màn hình sáng lên rồi tắt đi, rồi lại sáng lên. Cậu không bắt máy, không di chuyển, chỉ để mặc cho chiếc điện thoại rung lên bần bật như một con cá đang giãy chết trên mặt gỗ.
Trong một khắc vô thức, ngón tay run rẩy của cậu chạm vào màn hình, mở ra một trang tin điện tử địa phương: *Blackwood Chronicles* tờ báo của tòa soạn nơi ba cậu từng làm việc.
Ngay trên trang nhất, một dòng tiêu đề in đậm, đỏ chói đập thẳng vào mắt
*"TAI NẠN KINH HOÀNG TRÊN ĐẠI LỘ RỪNG THÔNG: CHIẾC XE CŨ SAY RƯỢU LẤN LÀN, SUÝT CƯỚP ĐI MẠNG SỐNG CỦA THIẾU GIA TẬP ĐOÀN ĐỊA ỐC"*
Noah chết lặng. Toàn thân cậu lạnh toát, máu trong huyết quản như đông cứng lại khi lướt qua những dòng chữ bẩn thỉu bên dưới. Bài báo được viết bằng giọng điệu đanh thép, dẫn lời từ một "nhân chứng giấu tên" đi chiếc xe màu vàng nhạt tại hiện trường.
Kẻ đó thề thốt rằng đã nhìn thấy chiếc xe cũ kỹ của nhà Carter loạng choạng mất lái, vượt vạch kẻ liền rồi đâm trực diện vào chiếc siêu xe thể thao. Bài báo còn ác độc kèm theo hình ảnh một chai rượu whisky vỡ nát nằm lăn lóc bên cạnh bánh xe biến dạng thứ mà Noah thừa biết ba mình không bao giờ đụng vào khi lái xe.
Đây là một màn dàn dựng hoàn hảo. Victor Griffin gã tài phiệt đứng sau lưng gã con trai độc hại Tyler Griffin đã ra tay. Hắn đã dùng tiền và quyền lực để đổi trắng thay đen, biến kẻ thủ ác phóng xe điên cuồng thành nạn nhân, và biến ba mẹ cậu, những người đã mất đi mạng sống thành những tội đồ đầy tội lỗi, hủy hoại tài sản của giới thượng lưu.
Noah không hề gào thét hay đập phá. Sự tê liệt cảm xúc trong cậu lúc này đột ngột chuyển hóa thành một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Bản năng của một đứa trẻ được nuôi dưỡng bởi một nhà báo chân chính cho cậu thấy rõ từng kẽ hở, từng sự ngụy tạo trơ trẽn trong bài viết ấy.
Nhưng đồng thời, nó cũng mang lại cho cậu một sự bất lực đến tận cùng xương tủy. Trước gọng kìm quyền lực và truyền thông bẩn thỉu, một đứa trẻ mười tám tuổi với đôi bàn tay trắng hoàn toàn không có một cơ hội nào để lên tiếng. Chỉ có thể đọc đi đọc lại bài báo đó, từ từ gặm nhấm nổi đau của mình...
Danh dự của ba mẹ cậu đã bị chà đạp, bị nghiền nát ngay khi thi thể của họ còn chưa kịp khâm liệm.
Khoảng gần 12 giờ trưa.
*Cạch!*
Tiếng chốt cửa vang lên đột ngột phá vỡ không gian im lặng của căn nhà. Cánh cửa chính mở ra, Ethan bước vào.
Ethan mặc một chiếc áo khoác gió ướt đẫm mồ hôi và nước mưa, trên tay cầm một túi đồ ăn bốc khói nhẹ cùng với giỏ đồ ăn ba cậu đặt bên ngoài thềm cửa lúc sáng. Gương mặt của cậu tái mét, đôi mắt đỏ hoe và ngập tràn sự hoảng loạn. Nhìn vào chiếc điện thoại đang sáng màn hình trên tay Noah, Ethan lập tức hiểu ra mọi chuyện. Cậu cũng vừa đọc được bài báo khốn nạn đó trên mạng.
Ethan vội vàng đặt túi đồ ăn xuống đất, lao đến trước mặt Noah, giọng nói run rẩy nhưng cố kìm nén:
"Noah... Cậu đừng xem nữa. Đừng mở điện thoại lên, đừng đọc những thứ khốn nạn đó. Tớ xin cậu đấy."
Ethan thật tâm muốn bảo vệ bạn. Cậu sợ Noah sẽ gục ngã trước búa rìu dư luận. Thế nhưng, bản tính của một cậu thiếu niên thẳng tính, chưa từng trải qua những sự hiểm ác của cuộc đời đã khiến Ethan chọn sai từ ngữ. Cậu ngập ngừng, ánh mắt đảo quanh, lắp bắp:
"Chúng ta... chúng ta phải đợi cảnh sát điều tra lại. Đêm đó đường rất tối, lại bão to nữa, có thể... có thể là do tầm nhìn bị hạn chế nên ba cậu..."
*Xoảng!!!*
Một tiếng động chát chúa vang lên. Noah đứng phắt dậy, dùng toàn bộ sức lực của bàn tay trái lành lặn gạt phăng mọi thứ trên bàn trà. Chiếc cốc thủy tinh dính nước rơi xuống sàn gỗ, vỡ tan tành thành trăm mảnh nhỏ bắn tung tóe.
Lồng ngực Noah phập phồng điên cuồng, đôi mắt đen sẫm nổi lên những tia máu dại dột. Câu nói của Ethan đã chạm vào sợi dây lý trí cuối cùng, rạch một đường chí mạng vào lòng tự trọng đang rỉ máu của cậu.
"Cậu nói cái gì?" Noah gào lên, giọng khàn đặc, xé rách cả cuống họng.
"Ba tớ là nhà báo! Ông ấy đã lái xe trên gần như mọi con đường suốt hai mươi năm qua! Ông ấy không bao giờ chạy ẩu! Ông ấy không bao giờ uống rượu khi lái xe!! Ông ấy dạy tớ về công lý và pháp luật trước khi dạy tớ viết chữ! Cậu cũng nghi ngờ ông ấy đúng không?!"
Ethan bàng hoàng trước sự phẫn nộ của Noah, cậu vội vàng giơ hai tay ra định giữ lấy vai Noah: "Không, Noah! Tớ không ý đó, tớ chỉ là..."
"CÚT ĐI!"
Noah dùng hết sức bình sinh, dồn tất cả sự uất hận, bất lực và căm phẫn vào hai tay, đẩy mạnh vào ngực Ethan. Lực đẩy khiến Ethan loạng choạng lùi lại, đôi giày thể thao giẫm lên những mảnh thủy tinh vỡ dưới sàn phát ra tiếng kêu răng rắc.
Noah chỉ tay thẳng ra cửa chính đang mở toang, nơi màn mưa mùa hè đang đang lâm râm bên ngoài, hét lên trong tiếng nấc nghẹn không thành giọt nước mắt:
"Cút đi! Cậu thì biết cái gì chứ? Cậu cũng giống như những kẻ ngoài kia thôi! Cậu đứng về phía họ, cậu nghĩ ba mẹ tớ sai đúng không? Bước ra khỏi nhà tớ ngay lập tức!"
Ethan đứng chôn chân tại chỗ. Gương mặt cậu hiện rõ sự bất lực, đau đớn và cả sự kinh hoàng khi nhìn thấy một Noah hoàn toàn xa lạ, một Noah đang tự nhốt mình sau một lớp băng phòng thủ dày đặc, đầy gai nhọn.
Ethan muốn bước tới ôm lấy bạn, nhưng ánh mắt ghẻ lạnh, căm thù của Noah giống như một rào chắn vô hình đẩy cậu ra xa.
Biết rằng mọi lời nói lúc này đều vô dụng, Ethan cúi đầu, hai nắm tay siết chặt. Cậu chậm rãi quay lưng, lầm lũi bước ra ngoài màn mưa lất phất.
Sợi dây cứu rỗi cuối cùng, hơi ấm duy nhất còn sót lại, chính thức bị Noah tự tay cắt đứt...
Khi tiếng bước chân của Ethan khuất hẳn sau tiếng mưa, Noah rơi ngược trở lại vào một khoảng trống cô độc tuyệt đối. Căn nhà lại trở về với sự tĩnh lặng của một hầm mộ.
Cậu ngồi thụp xuống sàn nhà sũng nước, bắt đầu nhặt nhạnh những mảnh vỡ thủy tinh một cách máy móc, vô hồn. Một mảnh vỡ sắc nhọn cứa sâu vào ngón tay trỏ của bàn tay trái, máu tươi rỉ ra, hòa cùng lớp mủ vàng trên bàn tay phải chưa được băng bó. Thế nhưng, Noah không hề thấy đau. Sự đau đớn về thể xác lúc này hoàn toàn tê liệt trước cơn bão lòng đang gầm rú trong tâm can cậu.
*Rrrrr... Rrrrr....*
Chiếc điện thoại trên bàn lại sáng lên một lần nữa. Nhưng lần này, không phải là một cuộc gọi, mà là một tin nhắn văn bản từ một số máy lạ có mã vùng của tòa án thành phố.
*"Gửi ông Noah Carter, người đại diện hợp pháp của gia đình Carter. Chúng tôi gửi thông báo về đơn yêu cầu bồi thường thiệt hại liên hoàn từ luật sư đại diện của các bên liên quan trong vụ tai nạn ngày 14 tháng 8. Tổng chi phí thiệt hại ước tính vượt quá giá trị bảo hiểm hiện tại. Lệnh niêm phong và kê biên tài sản đối với bất động sản số 42 sẽ có hiệu lực trong vòng 7 ngày tới để phục vụ công tác điều tra và thi hành án..."*
Noah đọc từng chữ, từng chữ một. Một nụ cười chua chát, méo mó hiện lên trên gương mặt tái nhợt của cậu thiếu niên. Quyền lực thật tàn nhẫn. Chúng không chỉ cướp đi mạng sống của ba mẹ cậu, chà đạp lên danh dự của họ, mà giờ đây còn muốn cướp nốt ngôi nhà duy nhất nơi lưu giữ những ký ức cuối cùng của gia đình cậu.
Noah dứt khoát ấn giữ nút nguồn. Màn hình điện thoại tối đen, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới giả dối, bẩn thỉu ngoài kia. Cậu cũng chẳng còn tâm trí dọn dẹp đống thủy tinh rơi vãi dưới sàn nữa.
Cậu lết cơ thể đang nóng hập về phía góc phòng tối nhất, nơi ánh sáng không thể chạm tới. Cậu ngồi sụp xuống, hai đầu gối co lên sát ngực, hai tay nắm chặt lấy chiếc đồng hồ bằng bạc đúc vào lòng. Cạnh sắc do bị vỡ của món quà vấy máu cắm vào da thịt lồng ngực cậu, mang lại một cảm giác nhức nhối thực tế.
Noah nhắm mắt lại... cậu biết mình sẽ phải tiếp tục chịu đựng sự tra tấn này thêm hai, ba ngày nữa, cho đến ngày cảnh sát hoàn tất khám nghiệm và trả lại thi thể lạnh ngắt của ba mẹ....
Một hạt giống của lòng căm thù vĩnh cửu đã được gieo xuống, và nó bắt đầu đâm chồi trong sự tăm tối tuyệt đối của cuộc đời Noah Carter.