Chương 12: Bước Tiến Nhỏ

Tối ngày 17 tháng 12 năm 2015. Tám giờ tối. Phòng ngủ của Ethan vốn luôn là nơi phản ánh đúng tính cách của cậu. Không quá ngăn nắp như phòng Noah, nhưng cũng chẳng phải một mớ hỗn độn hoàn toàn mất kiểm soát. Những đôi giày thể thao được xếp sát cạnh cửa, quả bóng rổ nằm ở góc phòng, vài chiếc áo khoác tập luyện vắt trên thành ghế. Chỉ có riêng chiếc bàn học là đang trong tình trạng hơi..... Những quyển sách Toán mở tung, những trang giấy nháp chi chít phép tính nằm rải rác khắp nơi. Một vài dòng công thức bị gạch bỏ mạnh tay đến mức gần như rách cả mặt giấy. Ethan ngồi trước bàn, tay xoay cây bút, đôi mắt mệt mỏi nhìn chằm chằm vào bài toán trước mặt. Cậu đã thử làm lại dạng bài này không biết bao nhiêu lần. Nhưng càng làm, cậu càng cảm thấy bực bội. Không phải vì nó quá khó. Mà vì lần đầu tiên trong một khoảng thời gian dài, Ethan nhận ra rằng có vẻ cậu đã bỏ bê việc học tập rất lâu rồi. Tiếng gõ cửa vang lên. Ethan còn chưa kịp trả lời, cánh cửa đã mở ra. Mẹ cậu đứng bên ngoài cùng Noah. Cậu bạn thân vẫn như mọi khi, áo khoác gọn gàng, chiếc ba lô đeo trên vai, trên tay còn cầm theo một túi bánh nhỏ. Ethan ngẩn người "Noah?" Noah nhìn quanh căn phòng rồi nhìn đống giấy trên bàn: "Mẹ cậu bảo cậu sắp tẩu hỏa nhập ma vì đống hình học không gian rồi." Noah tự nhiên bước vào, kéo chiếc ghế gỗ ở góc phòng lại gần bàn học của Ethan rồi ngồi xuống "Nên tớ qua xem cậu còn sống không ấy mà" Ethan lập tức phản bác: "Này, đừng nói như kiểu tớ sắp chết vậy chứ" Noah kéo ghế ngồi xuống đối diện: "Vậy sao một người vừa chạy được mười vòng sân tập lại đang mất ba mươi phút chỉ để giải một bài?" Ethan nghẹn lời. Câu nói đó không hề mang ý châm chọc. Chỉ là Noah đang nói một sự thật, và chính điều đó khiến Ethan càng khó phản bác. Noah không bắt Ethan học theo cách của cậu. Cậu không đưa cho Ethan một đống công thức bắt ghi nhớ, cũng không nói những câu kiểu "cậu phải cố lên". Noah chỉ ngồi bên cạnh, quan sát cách Ethan làm bài. Sau một lúc, cậu mới nhận ra vấn đề: "Ethan." "Hả?" - Ethan "Cậu không yếu Toán" - Noah Ethan ngẩng lên: "Không yếu?" "Ừ...cậu chỉ đang cố giải mọi thứ bằng cách nhớ" - Noah lấy bút, khoanh ba câu hỏi. "Cậu nhìn xem. Đây không phải là ba dạng bài khác nhau. Nó chỉ là cùng một nguyên tắc nhưng đổi cách hỏi." Lần đầu tiên trong nhiều tuần, Ethan không cảm thấy mình đang bị so sánh. Không phải Noah đang nói "tớ làm được, cậu cũng phải làm được" như những người khác, mà là đang nói: "Cậu có thể làm được, chỉ là cậu chưa tìm đúng cách" Đồng hồ trên tường nhích dần. Đèn bàn tỏa ra quầng sáng vàng ấm áp, bao bọc lấy hai bóng lưng đang chụm lại bên những trang sách. "Chỗ này tính lại đi, cậu lại áp đặt công thức của bài trước vào rồi" "Nhưng nhìn nó cứ giống nhau thế nào ấy" - Ethan "Bỏ cái chữ 'giống' đi, nhìn vào bản chất của cái góc này xem" - Noah "À... ra thế. Thảo nào nãy giờ tớ cứ bị kẹt ở đây." - Ethan Ethan hỏi rất nhiều, có những chỗ cậu chưa thông suốt liền lập tức thắc mắc. Noah cũng trả lời rất nhiều, chậm rãi bóc tách từng bước tư duy sai lệch của người bạn thân. Căn phòng nhỏ không còn những tiếng thở dài bất lực, chỉ còn tiếng lật giấy và tiếng thảo luận trầm thấp kéo dài suốt đêm. Đến gần mười một giờ đêm. Trên bàn Ethan không còn là những tờ giấy bị vò nát nữa. Chúng vẫn còn nhiều nét sửa, vẫn còn những lỗi sai, nhưng ít nhất, chúng đã được Ethan giữ lại. Một dấu hiệu nhỏ, nhưng với Noah, nó quan trọng. ---------------- Chiều ngày hôm sau, khi bài kiểm tra toán đã được phát, cũng đến giờ tan học, Ethan và Noah nán lại trong lớp học để xem lại bài kiểm tra. Ethan nhìn bài kiểm tra trước mặt. Con số 62 đỏ chót như một lời khẳng định đầy hy vọng. Không phải điểm tuyệt đối, nhưng là cả một bầu trời nỗ lực so với con số 35 trước kia. Cậu nhìn nó vài giây, rồi bất giác bật cười, nụ cười nhẹ nhõm lan tỏa trên gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi: "Tớ tăng được thật này." Noah cất nốt quyển sách vào balo, gật đầu vẻ tán thành: "Ừ." Ethan vuốt ve mép tờ giấy, ánh mắt trầm xuống đôi chút: "Nhưng... vẫn còn kém cậu nhiều." Noah đang thu dọn sách vở thì dừng khựng lại. Cậu ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Ethan bằng vẻ nghiêm túc: "Ethan. Cậu lại bắt đầu rồi đấy." Ethan im lặng, nụ cười trên môi nhạt dần rồi tắt hẳn. Cậu thở ra một hơi dài, một sự thừa nhận thốt lên nhẹ bẫng sau bao nhiêu ngày gồng mình:"Ừ... tớ biết. Tớ nghĩ trước đây, cứ mỗi lần nhìn thấy cậu, tớ lại tự thấy mình bị đè bẹp bởi áp lực." Noah vẫn giữ nguyên tư thế cũ, lặng lẽ lắng nghe từng chữ của bạn. Ethan quay sang, lần đầu tiên sau rất lâu, cậu nhìn thẳng vào Noah với một đôi mắt trong trẻo, không chút gai góc: "Nhưng thật ra, người tớ cần thắng không phải là cậu." Cậu đặt tờ bài kiểm tra xuống bàn, nhấn mạnh từng từ: "Là chính tớ của ngày hôm qua." Noah bật cười, ánh mắt thoáng nét trêu chọc làm dịu đi bầu không khí vừa có chút nghiêm túc thái quá: "Lại đọc mấy câu triết lý ở đâu nữa đấy? Nhưng mà ít ra, cuối cùng cậu cũng chịu hiểu ra vấn đề." Ethan lập tức nhăn mặt, tay vớ lấy cuốn sách trên bàn đánh về phía Noah: "Này, đừng có dùng cái giọng kiểu như tớ vừa giác ngộ gì đó chứ!" Noah khéo léo nghiêng người né cuốn sách, rồi cười vang. Lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng, tiếng cười của cả hai lại lấp đầy phòng học nhỏ, xua tan đi sự ngột ngạt vẫn còn sót lại. ---------------- Tối đó. Noah tiếp lục lật quyển nhật kí của mình ra *Ngày 17 tháng 12 năm 2015. Ethan Walker vẫn còn rất nhiều điểm yếu. Cậu vẫn nóng vội, vẫn dễ bị cảm xúc chi phối. Nhưng ít nhất, cậu đã không còn chạy về phía trước chỉ để chứng minh mình không thua kém ai.* *Bởi vì lần đầu tiên, Ethan hiểu rằng con đường của mỗi người không cần phải giống nhau.*
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ