Chương 90: Kiếm Khí Xé Trời
Tiếng chiêng lệnh vang lên đanh thép như tiếng sét xé rách bầu trời, đánh dấu thời khắc trận quyết chiến chính thức bùng nổ. Không gian trên lôi đài chính rung chuyển dữ dội bởi hai nguồn chân nguyên cuồn cuộn va chạm trực diện, tạo ra những đợt sóng kình lực quét tung lớp bụi đá dưới chân.
Trịnh Hạo gầm lên một tiếng trầm đục, hai mắt trợn trừng vằn lên những tia máu do hưng phấn và sát ý cực độ. Hắn vận chuyển tối đa chân nguyên trong đan điền, khiến toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp y bào phồng rộp lên, ép dòng huyết dịch lưu thông nhanh gấp bội. Hai tay hắn siết chặt lấy chuôi thanh bảo kiếm nặng trịch, dồn toàn bộ sức mạnh của nhục thân và linh lực vào đường kiếm mang theo làn hắc khí âm u, lao vút về phía trước với ý định phủ đầu thiếu nữ bằng một chiêu thức tàn độc nhất nhằm phế bỏ kinh mạch nàng ngay từ giây đầu tiên.
Thế nhưng, Lạc Cửu Ca không một chút nương tay, cũng chẳng buồn lãng phí dù chỉ nửa nhịp để thăm dò đối thủ.
Nàng đứng vững chãi, tâm trí tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Khi bóng dáng Trịnh Hạo lao tới cách vỏn vẹn vài trượng, đôi mắt trong trẻo của nàng chợt lóe lên một tia sắc bén lạnh lùng. Nàng thu nhẹ trọng tâm, mũi chân trái điểm nhẹ xuống mặt phiến thạch tạo thành một đà xoay cực kỳ uyển chuyển và linh hoạt. Cổ tay mảnh mai khẽ lật, nàng vung trường kiếm theo một quỹ đạo hình bán nguyệt hoàn mỹ, tung ra một đường kiếm quang chói lọi rực rỡ cả một góc trời.
Đó không đơn thuần là kiếm pháp của kiếp này, mà mang theo uy áp sắc bén tuyệt đối, đúc rút từ tinh hoa kiếm đạo cao thâm nhất của kiếp trước — sự kết hợp hoàn hảo giữa nhịp thở, tâm ý và uy lực vô song của cảnh giới Trúc Cơ kỳ sơ kỳ.
Vù... xẹt...!
Kiếm khí sắc lẹm xé toạc không khí, phát ra âm thanh réo rắt như tiếng rồng ngâm gầm thét. Luồng ngân quang thuần khiết và lạnh lẽo trực diện chém thẳng vào lớp hắc khí bảo hộ của Trịnh Hạo, cắt đứt nó ra làm đôi một cách dễ dàng như chém vào hư không.
Trịnh Hạo vừa tiếp cận cách thiếu nữ chưa đầy ba trượng bỗng cảm nhận một cỗ áp lực tử khí ập thẳng vào mặt, lạnh thấu xương tủy. Sống lưng hắn bỗng chốc lạnh toát, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa sau lớp y phục. Nụ cười nham hiểm trên môi hắn đông cứng lại, đôi mắt trợn ngược đầy kinh hoàng khi nhận ra kiếm khí của đối phương mạnh mẽ, sắc bén và vượt trội hơn bất kỳ kẻ nào hắn từng chạm trán trong đời. Cảm giác bất lực và sợ hãi bủa vây lấy tâm trí, khiến trái tim hắn đập loạn nhịp trong lồng ngực.
Hắn hoảng loạn vung kiếm lên đỡ theo phản xạ sinh tồn, cố gắng dồn chút chân nguyên sót lại để cản đòn.
Thế nhưng, cỗ kình lực khổng lồ từ đường kiếm bạc đã giáng thẳng vào chuôi kiếm với một sức nặng ngàn cân. Lực phản hồi khủng khiếp truyền ngược vào xương cốt khiến toàn bộ cánh tay phải của Trịnh Hạo tê dại đi mất cảm giác, cổ tay suýt buông rơi binh khí, huyết dịch cuộn trào trong lồng ngực khiến vị tanh nồng dâng lên cổ họng.
Lùi! Lùi liên tục!
Chân Trịnh Hạo lảo đảo mất phương hướng, gót chân dẫm nát cả những phiến đá thanh cương thạch, cơ thể lùi về sau năm bảy bước mới miễn cưỡng đứng vững. Gương mặt hắn tái mét, lấm lem mồ hôi và đầy vẻ hoảng loạn tột độ.
Mở màn cho cao trào đẫm máu của đại hội, Lạc Cửu Ca chỉ dùng một đường kiếm đơn giản nhưng uy lực tuyệt đỉnh đã hoàn toàn bóp nghẹt thế công của đối thủ, đẩy Trịnh Hạo vào đường cùng trong tiếng reo hò kinh ngạc đến nghẹt thở của hàng vạn đệ tử bên dưới.