Chương 4: Cứng Đầu Từ Chối, Ngọc Bội Thức Tỉnh
Bên trong tiền sảnh của Lạc gia, bầu không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến mức tưởng chừng có thể bóp nghẹt lồng ngực bất kỳ ai có mặt.
Thanh Vân chân nhân trân trối nhìn thiếu nữ đứng thẳng tắp trước mặt mình. Đạo bào phất phơ theo luồng khí tức vô hình đang cuộn trào quanh người lão. Từ trước đến nay, trong suốt hàng trăm năm thu nhận đệ tử, chưa từng có kẻ nào dám từ chối thẳng thừng lời đề nghị của lão, lại còn dùng một lý do nghe có vẻ đường hoàng nhưng vô cùng ngạo mạn như thế: "Muốn tự mình trải qua khảo hạch ngoại môn để tôi luyện".
Hỗn xướng! Thật sự là quá mức cuồng vọng!
Trong lòng Thanh Vân chân nhân lúc này dâng lên một cơn sóng dữ. Lão hận không thể lập tức ra tay dùng uy áp bức bách thiếu nữ này phải cúi đầu nhận lệnh. Nhưng... ánh mắt lão vô tình lướt qua cột sống của Lạc Cửu Ca, nơi cỗ kiếm ý bén nhọn vẫn đang vô thức rỉ ra dù nàng đã cố che giấu. Thiên phú kiếm đạo bực này, nếu bỏ lỡ hoặc ép buộc quá đáng khiến tâm ma sinh ra trong đạo tâm của nàng, thì sau này khi luyện hóa để hiến tế Thiên Môn, chất lượng sẽ bị suy giảm nghiêm trọng.
“Hừ, đúng là tuổi trẻ cao ngạo, không biết trời cao đất dày!”
Thanh Vân chân nhân thu lại tia sát ý lạnh lẽo trong đáy mắt, phất nhẹ tay áo, khôi phục lại vẻ mặt cao thâm khó lường của một vị đại năng. Lão hừ lạnh một tiếng, cất giọng mang theo vài phần mỉa mai:
“Đã có cốt khí như vậy, bản tọa nếu còn ép buộc thì lại hóa ra ta chèn ép hậu bối. Lạc Cửu Ca, ngươi muốn đi đường vòng, bản tọa liền cho ngươi toại nguyện! Ba ngày sau, kỳ khảo hạch ngoại môn của Huyền Kiếm Tông khai mạc, ngươi cứ dựa vào bản lãnh của mình mà bước vào. Ta muốn xem xem, cái gọi là 'tự lực cánh sinh' của ngươi có thể đi được đến đâu!”
Nói đoạn, lão quay phắt người lại, tay áo vung lên tạo ra một luồng cuồng phong cuốn đi sự tức giận vô hình, lạnh lùng bước thẳng ra khỏi tiền sảnh. Đoàn đệ tử và trưởng lão đi theo vội vàng cúi đầu hành lễ, lật đật đuổi theo sau vị Phong chủ đang nổi trận lôi đình.
“Chân nhân! Chân nhân xin hãy dừng bước...” Lạc Thiên Hùng hốt hoảng hô lên, định bước theo giải thích nhưng đã bị Thanh Vân chân nhân lạnh lùng hất tay từ chối.
Nhìn theo bóng lưng khuất dần của đoàn người Huyền Kiếm Tông, Lạc Thiên Hùng suýt ngã quỵ xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu. Ông quay phắt lại, trừng mắt nhìn con gái, tức giận đến mức ngực phập phồng không thôi:
“Con... con bé nghịch tử này! Ngươi điên rồi sao? Đứng trước cơ hội ngàn năm có một để làm thân truyền đệ tử của phong chính, ngươi lại dám mở miệng từ chối! Ngươi có biết ngươi vừa đắc tội với một vị Nguyên Anh đại năng không? Nếu Huyền Kiếm Tông vì thế mà trút giận lên Lạc gia ta thì phải làm sao bây giờ!”
Mẫu thân Tần thị cũng lau nước mắt, bước đến níu tay con gái, nghẹn ngào trách móc: “Cửu Nhi, con làm sao thế hả? Mẹ biết con có tài, nhưng ở thế giới tu tiên này, nếu không có đại năng che chở thì chỉ có nước bị người ta dẫm đạp dưới chân thôi!”
Đối mặt với sự phẫn nộ của phụ thân và nỗi lo lắng tột cùng của mẫu thân, Lạc Cửu Ca không hề hoảng hốt. Nàng tiến lên một bước, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của mẫu thân, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào phụ thân, chậm rãi nói từng tiếng chắc nịch:
“Phụ thân, mẫu thân, xin hãy tin con. Con từ chối không phải vì bốc đồng, mà vì con hiểu rõ hơn ai hết: thứ gì không phải do tự mình giành lấy, sớm muộn gì cũng sẽ phải trả giá đắt. Đệ tử ngoại môn thì sao chứ? Con tin tưởng vào thanh kiếm trong tay mình, sớm muộn gì cũng sẽ quang minh chính đại bước lên đỉnh cao nhất của tông môn, tuyệt đối không làm Lạc gia ta phải hổ thẹn.”
Giọng nói của nàng mang theo một thứ uy nghiêm và sức mạnh tinh thần kỳ lạ, khiến Lạc Thiên Hùng đang giận dữ bỗng chốc ngẩn ngơ. Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, sáng rực như chứa cả bầu trời đầy sao của con gái, không hiểu sao vị gia chủ Lạc gia lại cảm thấy đứa con mới mười lăm tuổi này dường như đã thay đổi thành một con người hoàn toàn khác – trưởng thành hơn, kiên cường hơn và đáng sợ hơn bao giờ hết.
Lạc Thiên Hùng thở dài một hơi bất lực, khoát tay áo: “Thôi được rồi... Chuyện đã đến nước này, trách mắng con cũng chẳng ích gì. Tam ngày sau khảo hạch, con tự mình cẩn thận cho thật tốt.”
“Dạ, con biết rồi. Phụ thân và mẫu thân cứ yên tâm.”
Đêm hôm đó, trong căn phòng ngủ tĩnh lặng của Lạc Cửu Ca.
Ánh nến lung linh hắt lên vách tường bóng dáng mảnh khảnh của thiếu nữ. Lạc Cửu Ca ngồi xếp bằng trên giường, tâm thần tĩnh lặng như nước. Sau khi lừa gạt được sự chú ý của Thanh Vân chân nhân và giành được quyền tự do tham gia khảo hạch ngoại môn, việc cấp bách lúc này của nàng là phải nhanh chóng đánh thức sức mạnh tiềm ẩn từ cội nguồn huyết mạch kiếp trước.
Nàng đưa tay với lấy chiếc ngọc bội gia tộc đang được đặt trang trọng trên chiếc hộp gỗ nhỏ.
Đây là một miếng ngọc bội hình long phụ đan xen, bề mặt chạm trổ vô số hoa văn cổ xưa phức tạp, đã truyền qua nhiều đời trong Lạc gia. Kiếp trước, nàng chỉ xem nó như một món kỷ vật thông thường, vô tình mang theo suốt hành trình tu luyện mà không hề phát hiện ra bí mật bên trong. Chỉ đến khi chết đi rồi trọng sinh, kết hợp với ký ức từ kiếp nạn cuối cùng ở Thiên Môn, nàng mới bỗng nhiên nhớ lại truyền thuyết về chiếc ngọc bội này: Nó không phải vật của phàm trần, mà là chìa khóa phong ấn một không gian truyền thừa của Thượng cổ Thần tộc!
Lạc Cửu Ca hít sâu một hơi, cầm thanh chủy thủ nhỏ cắt nhẹ qua đầu ngón tay trái. Một giọt huyết dịch đỏ thẫm, lấp lánh thứ ánh sáng vàng nhạt thuần khiết – tinh huyết huyết mạch hoàng tộc của nàng – rỉ ra.
Nàng không chần chừ, trực tiếp nhỏ giọt máu ấy lên chính giữa mặt ngọc bội.
Hút...
Ngay khoảnh khắc giọt máu chạm vào bề mặt ngọc, không gian xung quanh chợt rung lên một tiếng động trầm đục. Miếng ngọc bội vốn dĩ bình lặng bỗng phát ra chói lọi thứ ánh sáng màu lam ngọc rực rỡ, tựa như một vì sao chổi xé toạc màn đêm.
Trước khi Lạc Cửu Ca kịp định thần, miếng ngọc bội đột nhiên hóa thành một dòng chất lỏng ấm áp, xuyên thẳng qua làn da lòng bàn tay nàng, dung nhập trực tiếp vào kinh mạch.
“Á…”
Một cảm giác tê dại, nóng bỏng truyền từ bàn tay lan khắp toàn thân. Lạc Cửu Ca nhíu mày, cắn chặt môi để kìm nén cơn đau đớn xé rách da thịt. Nàng cảm thấy dòng máu trong người mình như đang sôi trào, hàng vạn ký ức vụn vặt từ thời hồng hoang, từ những trận chiến kinh thiên động địa của các vị thần minh bỗng chốc ùa về, tràn ngập trong đầu óc nàng.
Đồng thời, ý thức của nàng bị kéo hụt vào một không gian màu trắng xóa vô tận.
Trước mắt nàng không còn là căn phòng nhỏ ở Thanh Thạch Trấn nữa, mà là một vùng không gian rộng lớn không thấy bờ. Lơ lửng ở chính giữa không gian ấy là một cột sáng khổng lồ vắt ngang trời đất, bên trong cất giữ vô số công pháp thượng cổ đã thất truyền từ lâu và một lượng linh khí tinh khiết đến mức ngạt thở.
“Đây chính là... Thần Mệnh Không Gian trong truyền thuyết!”
Lạc Cửu Ca đứng giữa không gian mênh mông, hai mắt mở lớn, chấn động tột cùng. Kiếp trước, nàng khổ sở tu luyện qua hàng trăm năm mới bước vào cảnh giới Đại Thừa, nhưng so với lượng tài nguyên và công pháp nguyên thủy đang bày trước mắt đây, những gì nàng từng có ở kiếp trước chẳng khác nào đom đóm so với ánh trăng rằm.
Sâu thẳm trong cột sáng, một giọng nói cổ xưa, trầm hùng vang lên như tiếng chuông đồng vọng từ thời khai thiên lập địa:
“Kẻ đến sau... mang theo huyết mạch Thần tộc... cuối cùng ngươi cũng đã thức tỉnh ta...”
Theo sau tiếng nói ấy, một luồng năng lượng thuần khiết vô tận từ cột sáng ồ ạt đổ dồn vào cơ thể Lạc Cửu Ca. Tầng tu vi vốn dĩ chỉ đang ở mức Luyện Khí kỳ của nàng bỗng nhiên chấn động mạnh, khí hải trong đan điền cuộn trào như sóng dữ.
Rắc! Rắc!
Luyện Khí kỳ tầng bốn...
Luyện Khí kỳ tầng năm...
Luyện Khí kỳ tầng sáu đỉnh phong!
Chỉ trong một chén trà ngắn ngủi, tu vi của Lạc Cửu Ca đã vượt qua ba tiểu cảnh giới liên tiếp, vững vàng bước lên Luyện Khí kỳ tầng sáu mà không hề có chút dấu hiệu bất ổn nào về căn cơ.
Lạc Cửu Ca mở bừng mắt trong hiện thực. Đôi mắt nàng lóe lên một tia kim quang sắc bén như đao kiếm. Nàng nắm chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh bùng nổ đang luân chuyển trong từng thớ thịt.
“Có được Thần Mệnh Không Gian này làm hậu thuẫn, kỳ khảo hạch ngoại môn ba ngày sau... Huyền Kiếm Tông, ta đến đây để xem các ngươi định diễn vở kịch gì!”