Chương 3: C3

Chương 3: Từ Chối Thân Truyền, Đường Đi Sáng Lọc Tiền sảnh của Lạc gia hôm nay náo nhiệt hơn bất cứ ngày lễ hội nào trong năm. Khói trầm hương nghi ngút tỏa ra từ những chiếc đỉnh đồng đặt trước thềm đại sảnh, quyện cùng bầu không khí trang nghiêm, kính cẩn của các trưởng tộc. Trên chiếc ghế chủ vị, Lạc Thiên Hùng – gia chủ Lạc gia, phụ thân của Lạc Cửu Ca – đang đứng cúi người, cười hòa nhã hành lễ với vị khách quý ngồi phía trên. Vị khách ấy mặc một bộ đạo bào màu thanh thiên thêu họa tiết mây trôi nước chảy, tay cầm phất trần trắng ngần, râu dài điểm bạc, phong thái phiêu diêu tựa như thần tiên sống trên vạn dặm mây ngàn. Đó chính là Thanh Vân chân nhân – một trong những phong chủ quyền uy bậc nhất của Huyền Kiếm Tông, đồng thời cũng là ác mộng lớn nhất trong cuộc đời kiếp trước của Lạc Cửu Ca. “Lạc gia chủ không cần đa lễ.” Thanh Vân chân nhân mỉm cười nhạt, ánh mắt đảo qua một lượt những đứa trẻ trong tộc đang đứng xếp hàng chờ được kiểm tra thiên tư, mang theo vẻ kiêu ngạo đặc trưng của kẻ đứng đầu đại tông môn. Lão thầm nghĩ, tuy Thanh Thạch Trấn chỉ là một vùng đất nhỏ hẹp, nhưng dạo gần đây khí vận thiên địa có chút dị biến, biết đâu lại vớt vát được vài mầm mống tu luyện khá giả. Đúng lúc đó, Lạc Cửu Ca cùng mẫu thân bước qua tấm bình phong, tiến vào tiền sảnh. Ngay khoảnh khắc Lạc Cửu Ca bước chân vào sảnh đường, Thanh Vân chân nhân đang nhấp chén trà bỗng khựng lại. Ánh mắt lão lóe lên một tia sáng kỳ dị khó nhận ra. Dưới lớp đạo bào, đạo tâm của lão khẽ chấn động. Dù Lạc Cửu Ca đã thu liễm khí tức rất kỹ, nhưng với tu vi Nguyên婴 cảnh của lão, vẫn mơ hồ cảm nhận được một thứ uy áp huyết mạch vô cùng thuần khiết và một cỗ kiếm ý bén nhọn đang ẩn giấu trong cơ thể thiếu nữ này. “Ồ? Vị tiểu nữ đây là...” Thanh Vân chân nhân đặt chén trà xuống, khóe môi vẽ nên một nụ cười ôn hòa, cố tỏ ra vẻ phong thái đạo mạo tiền bối. Lạc Thiên Hùng vội vàng tiến lên, đẩy nhẹ con gái ra phía trước, cười lớn giới thiệu: “Bẩm chân nhân, đây là tiểu nữ Lạc Cửu Ca, năm nay vừa tròn mười lăm tuổi. Con bé từ nhỏ đã có chút hứng thú với kiếm đạo, hôm nay may mắn được diện kiến tiên sư, thật là vinh hạnh lớn cho nó.” Lạc Cửu Ca bước lên nửa bước, cúi đầu hành lễ một cách cực kỳ chuẩn mực, nhưng ánh mắt cụp xuống lại che giấu hoàn toàn sự lạnh lẽo thấu xương. Nhìn gương mặt giả nhân giả nghĩa, đang tươi cười đánh giá mình như đánh giá một món hàng thượng hạng của Thanh Vân chân nhân, lồng ngực nàng như có lửa đốt. Kiếp trước, chính nụ cười này, chính ánh mắt từ bi giả tạo này đã lừa gạt nàng bước vào hố sâu vạn trượng. “Ngẩng đầu lên cho bản tọa xem nào.” Thanh Vân chân nhân cất giọng trầm ấm, mang theo một luồng uy áp tinh thần vô hình hướng về phía Lạc Cửu Ca, muốn thử xem tâm tính và ý chí của thiếu nữ này đến đâu. Lạc Cửu Ca thản nhiên ngẩng đầu đối diện thẳng với ánh mắt của lão. Trong đáy mắt nàng không có sự sợ hãi, cũng không có vẻ ngượng ngùng e ấp của thiếu nữ lần đầu gặp đại nhân vật, mà là một sự phẳng lặng đến đáng sợ – một sự phẳng lặng của kẻ đứng trên cao nhìn xuống bụi bặm. Thanh Vân chân nhân thầm giật mình trong lòng. Một thiếu nữ mười lăm tuổi ở phàm trần, khi đối mặt với uy áp của Nguyên Anh chân nhân, không những không quỳ gối run rẩy mà còn bình tĩnh đến lạ thường? Thiên tư bực này, quả thực hiếm thấy! Trong lòng lão lúc này dâng lên một sự cuồng nhiệt tham lam khó tả. Lão chắc chắn rằng, tiểu nha đầu này tuyệt đối sở hữu một cội linh căn kinh thiên động địa, thậm chí còn vượt xa những gì lão từng mong đợi. Nếu đưa nàng về ngọn phong chính của mình, dốc lòng "bồi dưỡng" thêm vài năm, ngày nàng bước vào cảnh giới Đại Thừa để mở Thiên Môn chắc chắn sẽ không còn xa nữa! Nghĩ đến đây, Thanh Vân chân nhân đứng phắt dậy, phất trần vung lên, cười lớn hào sảng: “Hảo! Hảo! Hảo! Tốt cho một đôi mắt kiên định, tâm chí trong sáng! Lạc gia chủ, tiểu nữ đây có thiên tư kiếm đạo cực kỳ xuất chúng, rất hợp với đạo pháp của Thanh Vân phong ta. Bản tọa hôm nay thu nhận nàng làm thân truyền đệ tử đích truyền, trực tiếp mang về phong chính tu luyện, hưởng những nguồn tài nguyên tốt nhất của tông môn. Ngươi thấy thế nào?” Vừa dứt lời, cả tiền sảnh Lạc gia lập tức chìm vào sự im lặng chết chóc. Các trưởng lão Lạc gia ngẩn ngơ ra vài giây, rồi vỡ òa trong tiếng xuýt xoa ghen tị và ngưỡng mộ. Được Thanh Vân chân nhân đích thân thu làm thân truyền đệ tử ở phong chính, điều này chẳng khác nào một bước phất lên mây, sau này ở Huyền Kiếm Tông xem như đi ngang mà sống! Mẫu thân nàng, Tần thị, mừng đến mức nước mắt lưng tròng, vội vàng đẩy nhẹ con gái, thấp giọng giục giã: “Cửu Nhi, còn ngẩn ra làm gì? Mau dập đầu tạ ơn sư tôn đi chứ!” Ngay cả phụ thân Lạc Thiên Hùng cũng kích động đến mức hai tay run rẩy, chuẩn bị hô lớn để con gái hành lễ bái sư. Nhưng giữa lúc vạn người ao ước ấy, Lạc Cửu Ca vẫn đứng thẳng tắp như cây tùng trong gió tuyết. Nàng không quỳ xuống, cũng không tỏ vẻ sung sướng kinh ngạc như kịch bản mà Thanh Vân chân nhân đã tính toán sẵn. Nàng ngẩng cao đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt mang theo sự mỉa mai không chút che giấu. Rồi, trong sự ngỡ ngàng tột độ của tất cả mọi người, nàng cất giọng trong trẻo nhưng lạnh băng vang vọng khắp đại sảnh: “Đa phần lòng tốt của chân nhân. Chỉ là... đệ tử tài hèn đức mỏng, e rằng không dám nhận danh hiệu thân truyền đệ tử của Thanh Vân phong.” Ầm! Câu nói vừa thốt ra giống như một khối sét đánh ngang tai giữa trời quang. Toàn bộ nụ cười đắc ý trên mặt Thanh Vân chân nhân cứng đờ lại. Phất trần trong tay lão suýt thì rơi xuống đất. Lạc Thiên Hùng và Tần thị tái mặt, trân trối nhìn con gái như nhìn một kẻ mất trí. Những đệ tử ngoại môn đi theo đoàn của Huyền Kiếm Tông đứng ngoài sân cũng há hốc mồm, không tin vào tai mình. Từ cổ chí kim, có kẻ nào dám từ chối lời thu nhận trực tiếp của một vị Phong chủ Huyền Kiếm Tông? Lại còn từ chối một cách phũ phàng trước mặt bao nhiêu người thế này? “Cửu Nhi! Con ăn nói hàm hồ cái gì thế hả? Mau quỳ xuống xin lỗi chân nhân!” Lạc Thiên Hùng hoảng hốt quát lớn, mồ hôi lạnh túa ra như mưa trên trán. Thanh Vân chân nhân thu lại vẻ mặt ôn hòa, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt sắc như dao cau dán chặt vào thiếu nữ trước mặt. Lão nén giận, lạnh lùng hỏi: “Lạc Cửu Ca, ngươi vừa nói cái gì? Bản tọa thu nhận ngươi làm thân truyền, đó là vinh hạnh lớn nhường nào, tại sao ngươi lại từ chối? Chẳng lẽ ngươi chê bai Thanh Vân phong ta không đủ năng lực dạy dỗ ngươi?” Trước áp lực ngợp trời từ vị đại năng Nguyên Anh cảnh, Lạc Cửu Ca không hề lùi lại nửa bước. Nàng hiên ngang ngẩng cao đầu, từng chữ thốt ra rõ ràng, đanh thép như tiếng ngọc vỡ: “Chân nhân hiểu lầm rồi. Thanh Vân phong là đại bảo địa của Huyền Kiếm Tông, đệ tử làm sao dám chê bai. Chỉ là... đệ tử tâm tính kiêu ngạo, quen tự lập từ nhỏ, không thích bước lên đỉnh cao bằng con đường được ban phát sẵn. Đệ tử muốn tự mình bước qua cửa ải khảo hạch khắt khe nhất, đi lên từ đệ tử ngoại môn thấp kém nhất, dùng thực lực để chứng minh bản thân.” Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt đang tái dần vì tức giận của Thanh Vân chân nhân, nhẹ nhàng bồi thêm một câu: “Hơn nữa, đạo pháp chân chính phải được tôi luyện qua máu và mồ hôi. Nếu chưa qua khảo hạch ngoại môn mà bước thẳng lên ngọn phong chính, đệ tử sợ bản thân sẽ hổ thẹn với hai chữ 'tu đạo'. Xin chân nhân thành toàn, cho phép đệ tử gia nhập Huyền Kiếm Tông thông qua con đường khảo hạch bình thường!”
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ