Chương 245: Kiếm Tâm Phá Vỡ Tâm Ma, Đạo Tâm Kiên Định Vượt Qua Ảo Ảnh
Giữa không gian vô định của Bảo Khố Tối Cao, những lớp sương mù xám tro mang theo ký ức đau thương và thứ ánh sáng vàng kim cám dỗ quyền lực vẫn đang cuồn cuộn dâng trào, cố gắng bóp nghẹt tâm thức của Lạc Cửu Ca. Thế nhưng, đối mặt với thử thách khảo nghiệm đạo tâm tàn khốc nhất, thiếu nữ áo xanh không hề lùi bước hay rơi vào mê muội.
Sự Tỉnh Táo Giữa Tâm Bão Huyễn Hoặc
Đôi tròng mắt trong trẻo tựa nước hồ thu của Lạc Cửu Ca khẽ chớp. Trong gương mặt thanh tú ấy không hề xuất hiện dù chỉ một tia dao động trước những lời thì thầm ma quái hay trước viễn cảnh quyền lực tối cao của giới thượng giới.
“Ký ức là để ta khắc ghi, không phải để trói buộc chân bước. Quyền lực của kẻ khác ban phát, ta khinh bỉ!” — Giọng nói thanh lãnh của Lạc Cửu Ca vang lên trong thức hải, kiên định và sắc bén tựa như băng tuyết ngàn năm không tan.
Nàng hiểu rõ, tất cả những thứ đang bày ra trước mắt chỉ là huyễn ảnh sinh ra từ nội tâm và sự dò xét của bảo khố. Nếu tâm sinh ma chướng, đạo tâm sụp đổ, bản thân sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong cõi u minh này.
Sự Thức Tỉnh Của Cảnh Giới Kiếm Tâm Đại Thành
Vù... ngân vang trong thức hải!
Ngay khoảnh khắc tâm trí nàng buông bỏ mọi tạp niệm, cảnh giới Kiếm Tâm đại thành bên trong cơ thể bỗng bùng nổ rực rỡ. Viên ngọc bội kiếp trước phát ra thứ ánh sáng ấm áp, hòa quyện hoàn toàn với dòng máu huyết mạch viễn cổ, tạo thành một nguồn năng lượng thuần khiết bảo vệ nguyên thần của nàng.
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến. Trạng thái "tâm như chỉ thủy" được đẩy lên đến cực hạn. Trong thế giới tinh thần của Lạc Cửu Ca, vạn vật bỗng chốc trở nên trong suốt, mọi lớp ngụy trang, mọi ảo ảnh huyễn hoặc đều bị bóc trần nguyên hình là những hư không trống rỗng.
Nhát Kiếm Thức Hải, Chém Tan Hư Vô
“Đã là hư ảo, hà tất tồn tại? Phá!”
Lạc Cửu Ca nhắm hờ đôi mắt, trong thức hải của nàng, một thanh trường kiếm vô hình ngưng tụ từ băng tinh kiếm ý và ý chí kiên định bỗng vung lên.
Xẹt... sáng chói cả một vùng linh đài!
Đó không phải là một nhát kiếm vật lý, mà là nhát kiếm của đạo tâm, của ý chí nghịch thiên không gì lay chuyển nổi. Đạo kiếm quang sắc bén tuyệt đối ấy chém ngang qua không gian tinh thần, mang theo uy nghiêm thuần khiết của thần minh.
Ầm... rắc... uỳnh...!
Giống như gương vỡ ngàn mảnh, toàn bộ lớp sương mù xám tro chứa đầy ký ức đau thương và cung điện ảo ảnh vàng kim rực rỡ bỗng chốc rạn nứt rồi nổ tung thành hàng vạn đốm sáng lấp lánh. Những tiếng thét gào thảm thiết của tâm ma tan biến hoàn toàn vào hư vô, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho không gian bảo khố.
Vượt Qua Thử Thách Một Cách Ngoạn Mục
Khi luồng kiếm quang thu liễm lại, Lạc Cửu Ca từ từ mở bừng đôi mắt. Sắc mặt nàng hồng hào, khí tức vững vàng, trên người tản ra một tầng uy áp thanh cao và sắc sảo hơn gấp bội.
Bài kiểm tra cam go nhất về đạo tâm, thử thách Ảo Ảnh Tâm Ma từng khiến không biết bao nhiêu thiên tài ngã ngựa, nay đã bị Lạc Cửu Ca vượt qua một cách ngoạn mục chỉ bằng một niệm kiếm tâm.
Sương mù bảo khố hoàn toàn tan biến. Trước mắt nàng lúc này, con đường dẫn đến cung điện lơ lửng trung tâm đã chính thức rộng mở, vẫy gọi chủ nhân đích thực bước lên để chạm tay vào định mệnh tối cao!