Để có được những linh kiện cơ khí cần thiết vào năm 1986 là một hành trình chẳng khác nào tìm kim đáy bể. Những phụ tùng sắt thép, bánh răng hay trục quay đều là tài sản quý giá, thường bị "kê khai" gắt gao trong các xí nghiệp nhà nước hoặc cửa hàng cơ khí huyện. Nhưng Lâm Thanh không phải người dễ bỏ cuộc.
Cô mất hai ngày đi xe đạp ra tận thị trấn huyện, dùng số tiền bán đậu phụ tích cóp được cùng vài cân gạo nếp ngon nhất mà cô đã dốc lòng xoay xở, để "đàm phán" với ông chủ tiệm sửa xe máy cũ. Không chỉ là tiền, cô dùng cái "lưỡi" của một người làm quản lý để thuyết phục ông ta rằng, cô đang làm một việc có ích, một việc có thể thay đổi cách người dân trong vùng làm ra miếng ăn.
Khi Lâm Thanh mang bao tải chứa những bánh răng, trục sắt và vài mảnh thép cứng về đến lán của Tần Dã, trời đã sập tối.
Tần Dã đang ngồi bệt trên nền đất, chiếc đèn dầu leo lét hắt bóng anh lên vách tường loang lổ. Anh đang mài dũa một thanh sắt, tiếng "soàn soạt" đều đặn vang lên trong tĩnh lặng. Nghe tiếng bước chân, anh ngẩng đầu. Ánh mắt anh lướt qua bao tải, rồi dừng lại trên gương mặt lấm lem bùn đất của cô.
Lâm Thanh đặt bao tải xuống, thở hồng hộc. Cô không lấy làm kiêu ngạo, chỉ hất cằm về phía bao tải: "Đủ cả rồi. Bánh răng này là thép tôi luyện, chịu lực tốt. Còn đây là trục khuỷu, anh xem có dùng được không?"
Tần Dã đứng dậy, phủi tay, tiến lại gần. Anh mở bao tải, nhấc từng món đồ lên, xoay xoay dưới ánh đèn. Từng ngón tay to lớn, chai sạn của anh chạm vào kim loại lạnh lẽo như đang vuốt ve một người tình. Anh gật đầu, lần đầu tiên gương mặt lạnh lùng ấy thoáng hiện một tia tán thưởng.
"Cô thực sự lấy được cái này?" – Anh ngước nhìn cô, giọng trầm xuống.
"Tôi đã nói là làm," Lâm Thanh bình thản đáp, ngồi xuống một chiếc thùng gỗ gần đó.
Đêm đó, cái lán nhỏ bỗng biến thành một công xưởng không ngủ. Không khí đặc quánh mùi sắt gỉ, mùi dầu máy và sự tập trung cao độ. Tần Dã là một con người khác hẳn khi bắt tay vào việc. Anh không còn vẻ bàng quan, lạnh nhạt, mà trở nên quyết liệt và dứt khoát. Từng nhát búa, từng đường hàn điện xẹt ra những tia lửa sáng rực, xé toạc bóng đêm.
Lâm Thanh ngồi bên cạnh, không chỉ là người quan sát. Cô phụ việc, đưa dụng cụ, giữ chặt những thanh sắt nóng bỏng cho anh hàn, hoặc cùng anh tính toán lại tỷ lệ truyền động. Những ngón tay cô, vốn dĩ trắng trẻo, giờ dính đầy dầu mỡ đen ngòm. Nhưng cô chẳng mảy may bận tâm.
"Chỗ này, cần gia cố thêm một thanh giằng," Lâm Thanh chỉ vào bản vẽ. "Nếu không, khi máy chạy ở tốc độ cao, độ rung sẽ làm lệch trục."
Tần Dã nhìn theo ngón tay cô, đôi mắt nheo lại: "Cô tính toán rất chuẩn. Nếu dùng thép tấm 5 ly làm giá đỡ, nó sẽ đứng vững."
Trong sự tĩnh mịch của đêm khuya, sự hòa hợp giữa họ không cần lời nói hoa mỹ. Đó là sự thấu hiểu của hai kẻ cùng chung một chí hướng, một sự "ăn khớp" như chính những bánh răng sắt thép họ đang lắp ghép. Tần Dã liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh. Dưới ánh lửa hàn, gương mặt cô hiện lên vẻ cương nghị, đôi mắt sáng rực sự khao khát thành công. Anh chợt nhận ra, cô không giống bất kỳ người đàn bà nào anh từng gặp. Cô không tìm kiếm một bờ vai để dựa dẫm, cô đang tìm kiếm một người đồng đội để cùng cô xây dựng một thế giới.
"Xong rồi."
Tần Dã đặt chiếc cờ-lê xuống, hơi thở anh nặng nhọc vì mệt mỏi. Trước mặt họ, một cỗ máy thô sơ nhưng chắc chắn đã hình thành. Nó không hào nhoáng, nhưng đầy tính toán và uy lực.
Lâm Thanh đứng dậy, dùng bàn tay dính đầy dầu mỡ vuốt lại mái tóc rối. Cô đặt tay lên khung sắt lạnh lẽo của cỗ máy, một cảm giác run rẩy trào dâng trong lòng. Đây không chỉ là sắt thép, đây là khởi đầu của mọi thứ.
"Tần Dã," cô gọi tên anh, giọng khàn đi vì mệt nhưng vẫn mang theo sự kiêu hãnh của một người làm chủ. "Ngày mai, cả cái chợ huyện này sẽ phải nhìn chúng ta bằng con mắt khác."
Tần Dã không đáp, anh chỉ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn thăm dò xem cô gái này rốt cuộc còn giấu kín những gì sau vẻ ngoài thanh tú kia. Nhưng trong thâm tâm, anh biết, cuộc đời tẻ nhạt của anh từ hôm nay đã thực sự có biến động.