Căn phòng khách sạn nhỏ hẹp như một chiếc quan tài bằng gỗ, nồng nặc mùi ẩm mốc và thuốc lá rẻ tiền. Lâm Thanh ngồi tựa lưng vào mép giường, hai tay ôm chặt lấy đầu gối. Đèn đường bên ngoài cửa sổ hắt vào những vệt sáng vàng vọt, vạch lên tường những hình thù kỳ dị như những con quái vật đang chực chờ nuốt chửng cô.
Tiếng bước chân dồn dập trên hành lang cắt ngang sự tĩnh lặng. Nó dừng lại ngay trước cửa phòng cô.
Lâm Thanh nín thở. Tim cô đập mạnh đến mức cô sợ rằng chỉ cần người bên ngoài lắng nghe, họ cũng có thể nghe thấy nhịp đập tuyệt vọng đó. Không phải là tiếng gõ cửa của nhân viên phục vụ, cũng không phải là tiếng bước chân của khách trọ. Đó là âm thanh của sự dè chừng, chậm rãi và đầy sát ý.
Cạch.
Tiếng khóa cửa xoay nhẹ, tiếng chốt cửa bị đẩy bởi một vật cứng. Hắn đang phá khóa.
Lâm Thanh vớ lấy chiếc bình thủy tinh đựng nước trên bàn, đôi tay cô run lên bần bật. Cô không còn con đường nào để lùi. Cửa sổ là tầng ba, nhảy xuống đồng nghĩa với cái chết. Cô là con mồi đang bị dồn vào góc tường. Cánh cửa bật mở, một bóng đen cao lớn lách người vào, ánh sáng mờ nhạt từ hành lang hắt vào soi rõ khuôn mặt đầy sẹo của gã đàn ông xa lạ. Hắn không nói một lời, chỉ rút ra một con dao găm sáng loáng.
Lâm Thanh lấy hết sức bình sinh, ném chiếc bình thủy tinh vào mặt gã, rồi lao mình về phía cửa sổ, định kêu cứu. Nhưng gã đàn ông nhanh hơn, hắn chộp lấy cổ tay cô, ép chặt cô vào bức tường lạnh lẽo. Mùi mồ hôi và sắt lạnh xộc vào mũi cô, khiến cô nghẹt thở.
"Đừng phí công," hắn thì thầm, giọng nói tàn nhẫn và khô khốc. "Ông chủ không thích người thông minh."
Ngay khi lưỡi dao sắp sửa rạch qua không trung, một bàn tay cứng như gọng kìm bất ngờ lao ra từ trong bóng tối của góc phòng, túm lấy cổ tay gã sát thủ. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên—xương cổ tay của gã bị vặn ngược.
"Đừng động vào cô ấy!"
Giọng nói ấy... trầm, lạnh, và mang theo sự cuồng nộ mà Lâm Thanh chỉ mới nghe thấy một lần.
Tần Dã. Anh như một con thú bị thương vừa trỗi dậy từ địa ngục, toàn thân đầy bụi đường, áo khoác rách tả tơi, nhưng đôi mắt anh cháy lên ngọn lửa của một kẻ bảo vệ. Anh không để gã sát thủ kịp phản ứng, một cú đấm ngàn cân giáng thẳng vào cằm hắn, khiến gã văng mạnh vào bức tường gỗ, gục xuống bất động.
Tần Dã không dừng lại ở đó. Anh quay sang nhìn Lâm Thanh, đôi mắt anh đảo qua người cô một lượt, nhanh đến mức như thể anh đang quét radar để tìm vết thương trên cơ thể cô. Khi thấy cô còn nguyên vẹn, anh mới trút một tiếng thở dài, rồi gần như khuỵu xuống vì kiệt sức.
Lâm Thanh không kịp nghĩ ngợi, cô lao tới ôm chầm lấy anh. Cô cảm nhận được hơi thở nóng hổi, mùi mồ hôi trộn lẫn mùi nhựa cây rừng của anh. Anh không còn vẻ vững chãi, lạnh lùng như mọi khi. Vai anh run lên, máu từ vết thương cũ lại thấm đẫm chiếc áo.
"Anh... anh tìm thấy em thế nào?" – Cô nức nở, vòng tay siết chặt lấy tấm lưng rộng lớn của anh.
"Tôi không bao giờ để cô một mình," anh nói, giọng khàn đặc, tay siết chặt lấy eo cô như thể sợ cô sẽ tan biến vào hư không. "Tôi đã theo dấu gã đàn ông áo măng tô đen đó từ lúc hắn rời khỏi thị trấn. Hắn đã thả chó săn ra... em ở đâu, tôi sẽ ở đó."
Trong khoảnh khắc ấy, sự sợ hãi về gã sát thủ, về kẻ áo măng tô đen, về cả cuộc chiến khốc liệt ngoài kia bỗng trở nên nhỏ bé lạ thường. Trong căn phòng tồi tàn này, sự hiện diện của anh là minh chứng duy nhất cho thấy cô vẫn còn sống, vẫn còn một nơi để quay về.
Nhưng giây phút tĩnh lặng ấy không kéo dài. Tần Dã nhặt lấy con dao của gã sát thủ, nhìn ra hành lang vắng lặng. Anh biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Việc anh xuất hiện ở đây đã đánh động cả một hệ thống.
"Đi thôi," anh nắm lấy tay cô, lòng bàn tay anh thô ráp nhưng ấm áp lạ thường. "Chúng ta không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa. Thành phố này đã không còn chỗ cho chúng ta."
Lâm Thanh lau vội nước mắt. Cô không còn là cô gái sợ hãi trong căn phòng trọ nữa. Cô siết chặt lấy tay anh. Nếu anh là thanh kiếm, cô sẽ là kim chỉ nam. Họ cùng nhau bước ra khỏi căn phòng, biến mất vào màn đêm đen đặc của phố thị, không phải để chạy trốn, mà để chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.